Con nhất định cô phải sinh, kết quả chăm sóc em bé đều được bảo mẫu là anh làm!
Đến mức cô còn đang trong tháng ở cữ cảm thấy mang thai sinh con chăm sóc con thực ra không khổ cực như vậy!
Bảo mẫu Lục đang cầm gạc ướt lau mông cho Lục Tiểu Cổn, người đàn ông thô kệch trước đây chỉ múa dao cầm súng bắn bắn giết giết bây giờ làm công việc tỉ mỉ này.
Anh làm vô cùng trơn tru, vô cùng cẩn thận, ngay cả bà Đỗ cũng than thở không bằng anh!
Nghe nói trẻ sơ sinh dễ bị hăm tã, mông đỏ nhưng cái mông nhỏ của Lục Tiểu Cổn và Lục Tiểu Vũ trắng trắng mềm mềm, sạch và khô.
Hai đây em ở còn bé! quá mà buồn sự Thực cười!" nuốt nói một giác cấm không bọt năm, lưng gần mềm khỏi Cảm nước giọng truyền từ dục, đến anh trầm nhũn Lục." mềm Diệp Tiểu lòng qua da nặng mình trắng trắng, bệnh làn cân vàng hết trong, Nhìn sau vượt Cổn gái nói nằm Lục em khi giọng, da Kiều mềm nhỏ cũng. dập con cô ngọn Vừa tắm thấy đi kia vừa cảnh, lại lửa cho bú bùng tượng về lên!
Lct nhánh rên, to đôi sữa tiếng một không nhìn đen mắt uống cô."vả vất mẫu Bảo Lục rồi! hơn ngực dáng vẻ chờ mắt Kiều bị của thuận, cái nữa Chồng vội bên ánh Diệp, ôm áo thể cúi tay anh, kia gì bú tháng mặc ăn, mới trong đầu làm quá anh sợ, "như, cơ thấp cổ có phải cô cho mấy hai không theo lại con!
Diệp tắm lại anh Thấy cười đi, lạnh Kiều buồn nước. nén Bắc một chút nhào cô Lục, xúc trừng cảm cố vào cô Kiêu!" vàng Diệp nói vội Kiều. thuộc là chiếm vốn Quan đã bị trọng đứa anh giờ hai giữ gì những nhỏ dĩ về!"em chơi đưa con sáng, con gái với Nhưng đến suốt vẫn.""Cái nào hả? vả Vất? gian này mẹ cha có không Sau chơi với cũng con thời! thức sống cô sinh đi đêm lại, chết So gì đau tháng đến khổ là với gọi anh mười mang thai con thì?"đến rằng Cổn, sao gái con thất sẽ thì con cho Lục bị sủng Tiểu mang mẹ em?" anh đi Diệp rộng tấm của vào, dán lớn lưng phía người, mặt ôm cong sau đến anh cổ Kiều anh."Cổn Tiểu nóng, đừng con Lục giận. mắt thú mắt Lục chằm sáng chằm chói ngực vào nhìn cô bộ của tực cầm. anh xong nước tã hai đi Mặc, bé cho lạnh tắm em. ý ghẹo Anh cố!"không, gì có Không!" nóng rực giọng mắt nhẹ ánh, ông người hỏi Giọng khàn đàn khàn. buông vàng ra Kiều Diệp vội anh. hiểm hai lại anh cánh cô đen đầy áo để Nguy, trần toàn là tráng thân nóng lỗ ba nhất mà, mặc kiện cơ tay thé bắp màu khô!"ngọc đè, đôi Lục Cô tôi vào đang thỏ cô của!" thực Tiểu Diệp vào, Lục đâm quả tim Cổn nói này Kiều câu lại! rồi mà anh vào đang ở Cô còn muốn đã cữ! tránh giường Nhìn ngồi xuống dáng rắn người hết khác cô khôi đã bên tránh như Lục anh gần phục.
Cầm mà thú! như sau cuộc chính sống vậy là Trong thật sự này! muốn mà người nó Mẹ lấy thật mạng là ta!
Con có thể về là mẹ đã rất vui rồi!
Sau này mẹ sẽ thật yêu thương các con!" Cô vừa nói xong, Lục Tiểu Cổn lập tức buông ra nghiêng đầu đi, dáng vẻ lạnh lùng không muốn để ý đến cô, giống như đang nói: "Không có thèm!"
-- Bảo mẫu Lục nghỉ vợ sinh cũng đã nửa tháng, trước khi đi đã dặn dò kỹ không được để cô Lục quá mệt, anh đã thuê hai bảo mẫu có kinh nghiệm phong phú rồi, còn để bà Đỗ ở đây trông chừng.
Tóm lại Diệp Kiều dễ dàng qua tháng cữ, sau đó cô bắt đầu tiếp tục tập thể dục và làm việc.
