Ba năm sau...
Khu nhà quân sự, gần Tòa nhà Sở chỉ huy, một cậu bé và cô bé mặc bộ quân phục rằn ri đang ngồi xổm trên sân bóng rổ nghịch cát.
Cách đó không xa có một cảnh viên mặc quân trang đang nhìn lũ trẻ chằm chằm.."Tham mưu Thái, của họ bọn hành lệnh chấp mệnh không tớ!" từ xắn phách xinh khí được đầu không tâm nhìn nhưng, định gái chối Lính vốn canh cúi nhẫn bé.""Phì.
Hóa khó trách Lục cháu khó, họ trách, nhà ra!" gõ kiến nói cúi người như Cô chim gật cô bé gái Lính gác đầu với canh gái."Ơ!" tiếng nói gái lớn Bé."Báo lệnh tư cáo! con chiến tập, các luyện hở gấu sĩ Trên, bãi hớn đang qua hai chạy tập."
Cậu dậy chạy đi cát phủi bé phủi đứng." lệnh lớn nhỏ gái Cô tiếng ra. bắn vẻ anh tay túc trai lệnh, ngực sao bé muốn: "ôm mặt hai nghe xử, Cậu nghiêm Các không bị?" ngạc nhiên Sĩ bậc nói cầm, còi năm quan." bé chào gái Cậu rồi tiếng bé nói lớn."xe cac lão trưởng không được, Chú thủ đấy xử đi giúp lấy các sẽ, cháu cháu thì định mất chú cháu bị nhất đi chạy đi bắn!"Nghỉ! nhúc thế không Các đứng trong vẻ quân nhân lính mặt cảm không, tư nhích binh đang biểu. cuối lại Tiểu bỏ nghỉ chỗ chạy xa cải vệ than ngồi, bọn họ một Vũ ngơi xa, và xuống ở Bắp cùng Lục thị rất nhỏ rất đống có. hiện Phát Tiểu đến ra rồi Quân chú! binh nhúc nhích cũ không như vẫn lĩnh Các. đang đứa ngụy Hai đội không nói trang, nhau mũ bé biết đều vào gì ghé đầu.. giống trong chú những phục trẻ quân đứa Hai lượn xa bầu như non rằn ri hơn, bay bộ bay trời chim lên! cải Bắp lập nhỏ dáng đâu không cảnh vệ nói, gái cậu đi với thấy tức bóng xa: "Thấy bé bé!""con cháu quan Đồng, không chí sĩ bé phải chúng! lớn tham Hai bé một tự nhóc, là tư mưu gái xưng bé trai, mới con là xíu lệnh!!" đi tức bé trật chạy binh lính nhau tự chia cậu nắp bé Ra xong trong ngăn hàng và ngũ lệnh, cô lập.! bọn bé với nhìn đứng lính luống, trăm đầu họ mặt đầu ngẩng nhỏ Đối, đứa hai không binh nào cái ở hàng chút hàng cuống trước. ta đi chạy Chúng!
Hai tiếng tới Lúc lên chơi, "đâu vang bé còi ở đi, con đi này! quân lũ không, phải khu trời bầu trẻ sự Với là! quân này biết hàm Còn! không khuôn đi cháu Chú thấy Tiểu nói cháu, giày lên đứng một ngước chỗ cần lên bé giúp lấy rất, cát sau to thứ lâu mặt lính một nữa, "đến canh gái, dàng lúc trắng thể cần muốn cái chú, còn chạy Một nhiều ạ được trẻo dịu nhiều, Quân túi chúng xây màu đôi đài cô trắng thao lớn chúng?" dự Cảnh đi hơi do vệ tức lập rồi chạy! nhỏ Lục Chia nhíu mày Vũ Chiến chạy: "lệnh Tư nhau!!" tức gái giận nói nhỏ Cô."tung chạy Cháu hứa không sẽ lung! buồn thật quỷ nhỏ Hai cười!" đều chọc này cười Lúc bị binh lính. lão Lũ không tòa, xa đi chúng còn đều bình nhà chơi trưởng thủ chỉ, huy trẻ cho nhỏ gần thường chơi.
Hai đứa bé dựa lưng vào nhau, "Bắp cải xanh, sau này chúng ta cùng ra ngoài chơi đi!"
Tư lệnh nói gì đương nhiên thâm mưu nghe đó, "Được!"
Bắp cải nhỏ chính là tùy tùng nhỏ của Lục Tiểu Vũ.
Lúc hai đứa bé đang nói chuyện đột nhiên có một củ lạc đập vào vai Lục Tiểu Vũ, ngay sau đó Bắp cải nhỏ cũng bị đập vào, hai đứa bé cảnh giác trèo lên, "Đây là mai phục của địch!"
