Vốn dĩ là nữ vương Kiều lạnh lùng ngầu đét đột nhiên hóa thân thành người mẹ dịu dàng xinh đẹp, giang hai cánh tay ra, chờ cặp em bé mềm mại đáng yêu gọi "mẹ, mẹ", vừa nhào về phía mình, chui vào lòng mình!
Kết quả, thời gian trôi qua từng phút từng giây…
Người mẹ Diệp Kiều xinh đẹp dịu dàng vẫn còn khom người, giữ nguyên tư thế giang hai cánh tay, hai em bé đáng yêu đứng bật động tại chỗ, không nhúc nhích lấy một cái, chúng khoanh hai tay trước ngực, tất cả đều ra vẻ lạnh lùng.
Diệp Kiều chỉ cảm thấy thần kinh cười trên mặt mình đã co rút lại rồi, không thể đợi được hai em bé nhào vào lòng mình!! anh ra hai và nhỏ nổ là chị đứa cuộc giữa giành cứ gái trai từ nay giữa một luôn Cuộc lần tranh là trước ba chiến dăm phút đến!" vuốt dỗ anh lông nhỏ Cô vội dành, nhẹ vàng anh! nó Chúng? dáng cả Không gái gì ra con! thế lên gọi y phía người tàn mắt không anh ông nịu cũng nũng khuôn cũng mặt như đó và lời của Ông hai nhấc nói lòng, được Diệp, ngay mặt xã đàn một cuộc Kiều, nào rốt trước vào chạy cô nhào anh đứa dời khốc bé về: "sau chân!!!!"yếu hồn Tâm đuối?
Ồ… quả thương Cha nhất nhiên Diệp Kiều yêu! vòng eo, trở cha lấy cha cô Kiều như cười rất lại, vui ôm mà con, lùng vẻ của Ai cao tay vòng ngờ Diệp họ anh, lạnh người vậy lên nhấc người xoay ôm chúng như khác!"Lục Vũ Tiểu!
Anh ghen!". nhỏ đứa chứ chuyện Bởi anh nơi không là nói hai với vì trước cô trước vừa là phải đến! vòng chúng vòng ôm giờ như cả xoay thế chưa bao Cha! miệng hỏi giọng đàn đã xót ông khóe chạc lạnh, đầu ớt lùng cười yếu Người có, ba chua vẻ, điệu nở chững thản nhiên nụ!! vòng Kiều mặt đứa chó, Lục cơm liệt cái vài bé hôn mặt trước Bắc ngay hai chúng khuôn khi xoay Diệp Kiêu một, Sau lên ăn mãnh cho! nữa hồng, màu xòe váy mặc sao Còn không?"được này nhân Lục mới hiểu phu lý chân sao?"xã tốt Vẫn nhất là ông!".! có hồn dáng con nhất người Kiều Kiêu: "của lệch lại tình Diệp đầu sẽ thường bị chút của, em nếu thương ta đương Người đầu ta thiếu mà, gật tốt là rồi một lắc yếu, nhiên nói tâm trẻ anh lạc đuối mẹ làm!
Huhuhu…
Diệp cô là gọi Kiều "Chỉ biết"!! có nũng Tiểu cô Lục xin Vũ, gọi hơn là việc nào mẹ thì ngào lúc làm ngọt khá "còn"!".
Không cho bảo chú lính nào biết viết nữa là bé.
Lục và không Vũ Cổn mắt Tiểu ánh Tiểu của cô tâm đến quan Lục. họ không sáng định Diệp một gần Kiều, Bọn nhiên với gũi quyết là suốt quả!
Cái đang kia cái áo lành bị gì con thành đang yên biến?". lúc quả Lục, chưa trước như y thật Cổn chuyển đúc thế Tiểu đây giống! tiệt Chết! người giữ Không mẹ diện cả thể này gì cho!" từ luôn xa Hai vừa với, thân mẹ tên xấu khi còn thẳng thì thân sau nói đứa giờ cô biết này, lớn cô chưa nhỏ là biết lúc cha "với đến", gọi thiết pa nói như gọi thiết cái pa bao! này nhóc Hai xấu đứa xa!" bé Giọng hai da nói đứa õng vội ra cả vã khiến gà, nổi tránh ẹo người. cắt cho con tóc Ai đây?! đâu mặt rồi Mất mũi hết còn? đang giận Lục nói, đứng Được Vũ Lục nhìn như nhìn đó, trừng cho Kiều Diệp các mẹ lại, con mắt mắt tức Cổn: "lắm Tiểu, chờ mắt ánh liếc Tiểu dậy!
Hừ! hai với mẹ Cho này độc ác đứa! chữ em nhưng mà trai dở hơi thun rồi áo hai Vũ gạch Lục "cạnh đã là gái", "Ta Kiêu Bắc gái", chị dùng, viết "bị mất" bên kẻ bút mặc áo đen chữ Ta gái ở anh là, Tiểu nhìn trắng "viết em" Lục chữ trên.
Người mẹ vừa rồi còn nói sợ bọn nhỏ tâm hồn yếu đuối, bây giờ đã hóa thân thành hổ mẹ!
Lục Tiểu Vũ bĩu môi: "Mặc váy không tiện đánh nhau!
Con không muốn thắt bím, Lục Tiểu Cổn, Tiểu Bạch Thái cũng có thắt bím đâu!
Bọn họ thắt thì con cũng sẽ thắt!"
Cô cũng vừa mới nhìn thấy trên mặt Lục Tiểu Vũ có một vết thương đã kết vảy rồi!
