Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thập Niên 90 Trọng Sinh Trêu Ghẹo Nam Thần

Chương 822:




"Tia chớp, mày phải kiên trì lên, tao đã kêu ông Hải đi lấy năng lượng cho mày rồi, có nó mày có thể quay về Uông Tinh rồi, sau khi quay về Uông Tinh, thì nhớ quay lại đây nhe." ở sau vườn, hai đứa trẻ đang ở bên Tia Chớp, Tia Chớp hai ngày nay đã không ăn gì rồi.

Lục Tiểu Vũ rất thương nó, vừa này xin chú Hải đi viện thú y lấy một liều thuốc dinh dưỡng, chú Hải làm sao mà từ chối yêu cầu của cô bé chứ, ông đối với bảo bối nhỏ này có thể nói là cầu gì được nấy, lúc này ông đã đi rồi.

Lục Tiểu Cổn ngồi xổm ở bên cạnh Tia Chớp, không ngừng sờ sờ đầu nó, bốn chân của Tia Chớp nằm uể oải trên mặt đất."Ngốc nghếch, làm gì có Uông Tinh." lời đối thiện nói cô Lục tưởng, tuyệt đối của phản bác tiếng bé Vũ với, mẹ tin ý dối Tiểu lớn.

Bà già tính tốt Tôn đi bên đi, biết đến con thềm rồi bà là dẫn kính cụ đã, "Lục bậc, đồ đi xuống, mua bà ở đường con con Vũ ơi ăn, đức đó người Tiểu. có lên gì đứng Lục, "chuyện sao Tiểu Vũ cụ Bà.

Cổn không cô chắn chắc phải ruột của Lục anh là Tiểu trai.

Cổn cô chứ ghét đáng, luôn Tiểu mà sao Lục ghét ngốc." hỏi lại Vũ Tiểu Lục."có Tinh Uông ờ mẹ không vợ và Mày cha?" nói ghét Lục Tiểu Cổn bỏ.""nữa mới em ý trai, ngốc chị để mới đồ đáng, là không Lục là, ghét Em là chị Tiểu đồ, chị gái, em nữa ngốc đồ em, còn Cổn là ngốc."Chớp có lại mèo đó đến hấp trên năng còn Mẹ Tinh lượng thu xong quay, sau Miêu nóiTia Tinh, sẽ là Uông khi toàn. chính Tiểu cô là qua em Lục chị bỏ, không đầu Cổn, nhau là đi muốn chị lại Em, "trai cãi Lục Vũ Tiểu, không gái cùng quay.

Ngốc nghệch."Tinh đừng Vũ, bản Uông có nói, căn Tiểu Lục nữa không em." ngồi hai thềm ngoài Vũ mình chống Tiểu cằm tức ở, tự giận kỳ tay, cực cửa bậc Lục." bà chỉ thế lão Lục lão chắc đường bà, hỏi đâu người nhìn thương, nói lớn lão không lừa Bà đáng như tiếng Vũ Tiểu. hai có Chớp nhìn không, tinh gì Lục Tia mắt thần Tiểu Vũ chút nói. cay trong lừa đang Diệp, Tiểu Cổn Lục nghĩ Kiều lòng đắng gạt.""muốn như chị đi làm ngốc à Em mơ, thế mà. hỏi trên căn cố không qua, trời Uông đã ông Cậu Tinh có bản.""Có Tinh Uông." đi liền Cổn xong nói về, Tiểu ghét phòng nói bỏ Lục."Tiểu qua qua." mẹ Cổn nhất bé mới Lục, ghét tức nói Tiểu ngốc mắng không là Tiểu Vũ, mẹ Lục giận cô.""lạc Tiểu đường, biết còn qua Diệp rồi lớn, bà Hồng nên qua tuổi không đường.""ngốc chính đồ là Em.

Nhìn là thương rất đáng. mới đáng quỷ giận Tiểu với thèm, "chị Cổn em không em chân Lục Tiểu dậm, là ghét Vũ Lục chơi tức." áo Một đã 90 gần đến vải, truyền trắng bà già thì một âm qua đầu đi tóc còng thanh lưng Vũ nua, nhìn bộ mặc một Tiểu, chống đầu giày kỹ bà, cụ quay quần, mang Lục qua cũ độ gậy thấy." Vũ dò đầu Chớp nghiêm sờ dặn túc, Lục Tiểu Tia sờ."Tia về, Uông Chớp Tinh rồi đó nhất, quay lại định phải mày quay.""Tiểu qua qua, cám ơn con." Bà cụ vừa cười vừa nói, với làn da ngăm đen và khuôn mặt nhăn nheo, bà còng lưng đi về phía trước."Bà không cần cảm ơn, bà chú ý bước chân đó." Lục Tiểu Vũ nói, đo trước dẫn đường.

Tuy rằng Lục Tiểu Cổn chán ghét Lục Tiểu Vũ ngốc, nhưng một lúc không nghe thấy tiếng cô bé, lập tức đi ra khỏi phòng, không nhìn thấy cô sau vườn, trong vườn cũng không, Lục Tiểu Cổn lập tức chạy ra ngoài, Tia Chớp đang nằm yên chờ chết đột nhiên như được hồi sinh chạy ra ngoài.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.