Người phụ nữ toàn thân mặc đồ đen, cưỡi mô tô, tóc cột đuôi ngựa, biểu tình lạnh lùng, ánh mắt như hung ác, xả hết tốc độ của xe mô tô xông về phía bọn côn đồ, bọn họ sợ đến mức chạy tan tác, nhưng có một người vẫn xông về phía Lục Tiểu Cổn, Diệp Kiều xông tời, nhưng tới gần bọn họ thì đổi phương hướng buông lõng tay ra, cả người từ trên xe phóng xuống, tiếp đất an toàn.
Lục Tiểu Cổn quay người thì thấy một thanh chủy thủ đâm về phía cậu, lúc này một âm thanh đau đớn thét lên, một tên côn đồ đã bị Diệp Kiều đá một cái lăn qua một bên, còn cậu thì rơi vào ôm vòng tay an toàn.
Là mẹ đang ôm cậu."Lục Tiểu Cổn, con không có bị thương chứ" Diệp Kiều ôm con trai, trái tim căng thẳng tột độ lúc này mới cảm thấy đau nhói, hai tay cô ôm lấy mặt con trai lo lắng hỏi."Không có" Lục Tiểu Cổn lớn tiếng đáp, Diệp Kiều hôn mạnh lên trán cậu một cái. sợ con và Cô trại nhất nhà kìm "Tia Tiểu nói, mắt Cổn kiên lại định Kiều vội che ngào Chớp, đừng sự" mẹ Lục định mang nghẹn Diệp về con nén. trước ủng phía nhị từ, lòng khúc Cổn đôi nhanh Tiểu một, đen Diệp ba Kiều phía bảo cao đeo, côn màu toàn nhưng mặc, nhìn lô đất sau cô xuống, đi tình lên đau thu, lại ném chóng ra Lục hộ lấy một biểu."con trai lấy" chặt trầm ôm ngoan nói giọng Kiều Con Diệp trai. ngốc của là người Đây sao cậu mẹ?"Diệp thương, thận âm Tiểu người" vụng Kiều sẽ bị cậu vỡ Diệp, sợ Kiều Cổn cẩn thanh chút Lục."trước chồm" Tia lấy Tiểu Chớp phía Chớp Lục ôm Tia Cổn lên.
Tia bị rồi Chớp đâm trúng."Diệp Tia, đường người" lúc tên dậy Tiểu sau máu lúc ở Lục côn một dài khụy mới từ trên này nhìn đồ, Kiều bên Cổn một Kiều bò đó Chớp này xuống Chớp và Diệp Tia.
Tiểu lại vì Chớp bị là cậu Tia, chặt vệ mà thương cứu cậu tay, Cổn bảo hai nắm Lục. lần hôm trước từng tiên bản hiện trai Cô con mình nay trước lĩnh đầu, này là chưa của mặt thể. lạnh Tiểu Tia Chớp, máu đường qua xuống ra dài khụy, Cổn cũng đang hừ làm chảy Diệp thành Lục một Kiều sau dấu chạy ôm. ôm chặt lên nó đầu Tia Chớp càm, Lục Tiểu gác Cổn lấy. dài tên phẩn làm Kiều mặt, mũi Diệp đá lập du này côn liền dựng qua chảy, tên nhảy nhảy liền tức lên hưng máu cậu vào trúng chân lên này Lúc. căn khốn phải bản của thủ không cô kiếp này là Đám đối."ao từ sau Phía Cổn Tiểu sợ" Lục Cổn đứng là chí đánh côn ít, cái ở du tới đây Tiểu con phía không Lục sau bọn.
Cổn rên khúc làm cổ nhị côn của đầu mình đáng côn đau người Tiểu nhị bụng ngẩng mẹ cậu Lý, Diệp hét đám thấy mà Long đang bọn, Kiều cho, vào khiến cả cô, lắng rỉ la vào như Lục người Tiểu vào họ khúc thì lo múa nhịn."nhỏ nói tiếng và con đứa mẹ đi giết Mấy chóng" Mau côn tên lớn chết du chó. mắt về du côn côn đám ác Diêp nhị nhưng hung khúc mở, chốc xong phía Kiều ra ánh, trở cười thoáng nên tay cười."Diệp Kiều" Thanh âm lạnh lùng của Lục Tiểu Cổn kêu lên nhưng thanh âm không có lớn.
Nhưng Diệp Kiều đã cảm nhận được ánh mắt sùng bái của con trai mình làm cô có chút chua sót.
Lục Tiểu Cổn, sức mạnh của mẹ đều là do con cho mẹ, nhưng mà con lại không nhớ gì cả.
Một tên lại một tên ngã xuống đất, nằm đó rên rỉ không dậy nổi, Diệp Kiều lại quay người đi về phía con trai mình.
Lục Tiểu Cổn nhìn cô một thân màu đen cực ngầu, trong tay gắp lại côn nhị khúc, mồ hôi đầy đầu thì nhìn đến ngẩng người.
