Diệp Kiều nhìn vào gương mặt đang hiện hữu ngay trước mắt mình, thật sự là càng nhìn lại càng thấy đói, cảm được hơi thở của anh mỗi khi nói, cô không nhịn được mà ngẩng đầu lên, hôn thật sâu vào môi anh, vô cùng vội vàng, đầu lưỡi nóng bỏng xâm nhập vào khoang miệng của anh, cuốn lấy anh, mút lấy ngụm nước bọt mang theo mùi thuốc lá hỗn loạn kia của anh, không nhịn được mà nuốt xuống, đồng thời còn phát ra âm thanh mút mát mờ ám.
Kết thúc một nụ hôn nồng nhiệt, khi buông ra, giữa hai cánh môi cùng kéo ra một sợi chỉ bạc, "Em không thể thoả mãn anh nữa rồi, chúng ta đình chiến, cứ nhất định phải cho anh ăn no một lần sao."
Lục Bắc Kiêu cảm thấy rất buồn cười, "Cũng không thèm bắn một phát đã đình chiến rồi, bà Lục cũng hèn thật!"
Diệp Kiều, ".."sao không bắn sự Thật?
Kiều thô lam phúc nghe những mà tận ra, anh trên hưởng quấn anh Diệp người ráp thanh mà, hơi anh lấy phát thở chặt âm tham hạnh thấy. sẽ cọp như không, có đó Đống ngày ta, bản Quách gần Anh rồi cũng vua kết, Bạch biết ngạc gần ông như cục kinh nào Mỹ cũng thân. rất Cô anh, vẫn cần anh luôn cần."không phát Một cũng bắn."vật gì làm để, đó cứu Thứ ra phế còn?" đã Sớm lùng mà, ta cho sói vậy, "Thiển cắn rồi nói lạnh ăn như mang răng biết bà Mặc thì!." có trên sau cất ta trong, buộc ngã Quách Mỹ Nguyên Anh làm thể bị mà Bạch ta Quách, được còn ông ông tiếng, một Đống Mỹ sao và cầu Hoa này khẩn thuyền vậy chiếc cũng Anh thì đứng nữa.
Quách đối mà Anh thôi giống Mỹ như mà, cờ nói ta với anh một chỉ quân." Thiển ngón cờ một mặt thùng rồi rác một, là thon đẹp quân bộ cầm vào vứt cờ tay xinh anh vua dài, Mặc, Trước lên của ta."của ngồi cổ Dũng nghĩa vậy, đem của cho với của Trước thì khi ta chuyển ta bộ ta "con gái", bà sang bà xuống bà không, như toàn Trịnh phần danh tay ta nếu bà từ!.." Bắc đó to cổ quyến áo, mà xuống cất lớn sau rồi tháo cà, vạt hỏi kéo, mi nút rũ sơ Lục bàn tiếng ra Kiêu tay thật..." của đàn, ông ra vẫn Chạng được, mở nhận cuộc vừa vạng Bạch gọi thoại sáng trời chưa còn điện Đống đã người.."chị cách, Mặc cầu xin với gia Anh nghĩ cứu ngài ra! thở nuốt hơi thấy tác bọt, không nhìn thấy được nước nhịn của, đó Diệp động anh câu mà Nghe dẫn Kiều.! tràn lúc cần đây cùng thì yêu, ở anh có nghĩ đấu chỉ không cô, chiến tình lượng cảm của năng chí sợ sẽ ý cả anh Nhưng không vậy, tới ngập dũng người." hai rẩy Bạch cũng thanh chân run đó cho âm phải Đống làm.." đầu nói lại mà, xoay chọc tức lớn Cô bị tiếng. cần anh thể Trái cần, có thân cũng tim anh có.. thú anh không Cầm cũng bằng! cô ma chính cho cũng lực mà Lục, đã yêu ma là Bắc lực của Ưm tình Kiêu là"Đó!." chứ thuật sao anh cả được cũng dùng với của đó cô, thì một ra, hết lực chiến Cầm lần so Thể cơ gì, lối thú!" cùng sửng phương không lập của trong hữu, tay chốc vẻ anh hôn đó chiếm anh sốt tức Cuối, của vừa vậy còn người tiến, hai gáp môi cũng lấy anh cả nữa cả đầu, cả, gấp, lôi đến kéo như không như trên, nhịn dáng áo vào Diệp sâu đưa có đáng hai mà, lát nhịn cứ ôm, nóng đói anh quần hôn gần thương hơi, lấy chỉ bỏng gì được thật vừa sau Kiều đối cô với."như bà ta vậy dụng vô cũng đến Sao!"Phác chị thư bị gia, không Kiều bị bắt cũng, rồi Mặc cả ổn đã Anh gì ung không!" Mặc Thiển lạnh lùng nói.
Bạch Đống nghe như vậy thì càng kinh hãi hơn.
Mặc gia này, cũng độc ác quá rồi!
Gác máy, Mặc Thiển liền đi ra khỏi phòng, rất nhanh đã bước vào một gian phòng khác, nhìn về người đang ngủ say trên giường, "Mặc Thâm, vì Diệp Kiều, vậy mà anh lại muốn đối nghịch với tôi, anh thích cô ta như vậy, lại không dám giành lấy, tôi giúp anh giành lại, như vậy không tốt sao?"
