Chiếc xe việt dã xông ra ngoài với tốc độ nhanh nhất, những con sói đói sáp lại đầu xe đều bị nghiền chết, những con sói đói vồ lên thân xe cũng bị bỏ lại toàn bộ, thông qua kính chiếu hậu có thể nhìn thấy một bầy sói đang đuổi theo bọn họ!"Cái tên Mặc Thiển chết tiệt này!
Ở đâu ra nhiều sói như vậy?!
Càng ngày càng nhiều! kiếp Mẹ!"là Anh thật!". giác Ảo?". vậy thể Sao có như? sau lái nhìn ghế đằng nhanh, sói chuyển ghế không thoáng anh, ra phụ Anh xuống theo, Diệp vòng qua đã đi, có bầy xe Kiều chóng sang đuổi." mạnh cái hôn Anh cô mẽ một! nhìn mặt họ một cao, tường bọn trung lại trước này có Kiều bức tập Diệp sao thế? mắt dã, luyện sân trong híp nhìn huấn đi xe nói việt lùng chiếc, xa Xa lại, Mặc lạnh Thiểm. em, Ngoan xe thể nữa không lái!
Nhiều?"Anh Kiêu!"bọn không đâm đi họ chết mà Thế!". có đuổi theo rồi bọn nên sói vừa họ Cho không? càng máu độ tường nhanh trước càng cô xe, rẽ là chỉ đầu đó và vách thấy cách lau, lên tốc độ sao, cầm thân lúc ngẩng hướng khác vải trên sạch dao, không không xa Anh tốc cảm sang chính anh giảm phía?
Diệp Kiều!". về lựu chiếc việt Anh quả một xe, lấy phía đạn ta ném cầm dã! có vậy lực dĩ không tình sói như cố, tiêu khiến hao Vốn hề Mặc cô Thiển nhiều thể! đầu nặng gật nề Kiều Diệp.! từng Hoa Nhụy nói rồi mẹ Em của nghe đã! dùng thuốc Thâm Vừa Thiển rồi, nói giác còn Mặc Mặc ảo gây biết! hiểu Diệp hỏi khó Kiều."được đằng, theo sau đuổi có Không nhiều sói đang rất! người suýt đâm, rồi bọn khuôn sầm chết phải tú lúc anh à của họ, nữa đúng xoay bị Cô tối mặt chạm vừa tuấn? nhìn sau đằng Kiêu Lục tuếch, phía Bắc xe sau rỗng! vẫn sao cô thân tới kịp, độ vậy Kiêu xe kịp nhanh bắt không Diệp như phanh, của ngay lại thời nhưng tính may, cô trước nhào phía, Lục dừng Mặc, đột tốc thời vì đang theo lại may, Kiều dù thể nhiên quán nghe lời Bắc đạp biết!"
Gần là gào thét như! có Khoảng mét cách vài chỉ!" lưng hôi đến Anh mức mồ toát cũng sau sợ lạnh! trầm giọng Anh nói."chắn cái thứ mà bắt hôm ta thuốc anh Chắc đi qua ngày khi đã em là dùng! nhìn Anh khiếp lái lại Phanh Diệp đang lại Kiều: "xe sợ!
Mặc em rồi lẽ bỏ thuốc Thiển bị đã Có! nhìn cô cũng thấy Con rộng đường rãi giả là?"
Lục Bắc Kiêu: "…! tục lấy anh lòng ôm, giả trở khi không Lục ngay Bắc có: "Kiêu Cô, Anh Kiêu nào cũng là cả trong tay mặt chửi?". sói lớn cẩng họ trả thể, hung đuổi tiếng thấy nhìn, con còn theo thông đang vô số mãnh con lời nhảy có Kiều cô qua kính, lên có Diệp bọn chiếu hậu!". xuất ảo trong ảo bỗng có thấy ở chết, cô lại đâu cũng sói lẽ, của lúc hiện chuồng sói không đánh lại nhớ, là giác Cô từng con cô giác cũng!
Kiêu biết theo được mặt anh gáy vuốt bộ chật không dạng tay hung, Bắc rời bước vật nhìn bên Luôn cô, không lại hận nửa vẻ trong sau anh: "cạnh phép phẫn, Kiều ve Lục đi và ác đưa, đang Diệp?!! lại gì Bắc Thiển Kiêu thuốc sắc đanh ảo, Mặc mặt thuốc chắn giác nhớ lại, gây rồi Chắc bỏ, những Thâm bị nói cô Lục Mặc! một Lái chậm chút!! cũng ỷ nhắm chặt Một, hai không anh, lại lại nắm gì, áo nữa anh nhìn mắt. cua Quẹo!"Diệp Kiều! trùm giờ em, nó thuốc vợ bây của phiện là trước bỏ Con thuốc mẹ buôn, cho kia… con sau Kiêu chỉ thôi còn, ra nhìn chẳng lại mà qua năm sói Lục Bắc?".
Ngoan hiện mặt Kiều đang xuất cô hai chăm em Lục tay giác, cô sau ôm ảo: "ở, đưa Bắc lấy nhìn chú đằng!".
Lựu đạn rơi xuống đất, "bùm" một tiếng, nổ bùng lên thành một đống lửa, chỉ cách chiếc xe việt dã một tí tẹo, Diệp Kiều và Lục Bắc Kiêu ở trên xe cũng bị ảnh hưởng bởi lực nổ mãnh liệt và nhiệt độ nóng rực, chỉ thấy kính xe vỡ vụn toàn bộ."Anh Kiêu!
Anh ta thật sự có vũ khí!".
Diệp Kiều kích động nói, ngay sau đó lại một âm thanh vang lên, Lục Bắc Kiêu thấy ngọn lửa qua kính chiếu hậu, có cảm giác như đang ở trên chiến trường vậy!
