Người thích Diệp Kiều là Mặc Thâm, là nhân cách Mặc Thâm mà Mặc Thiển đã phân tách ra, chứ không phải Mặc Thâm thực thụ trước mặt này.
Diệp Kiều trong bộ dạng quần áo bị sói cắn phá, có thể dùng từ "quần áo tả tơi" để miêu tả; mái tóc rối loạn, trên mặt cũng có vết bẩn, vết máu, có thể dùng từ "rối bù" để hình dung; chứ không gọn gàng như Mặc Thiển miêu tả, nhưng mà cho dù quần áo tả tơi, đầu tóc rối bù, thì cái khí chất phóng khoáng, chững chạc của cô lại giống như Mặc Thiển miêu tả, cũng là kiểu mà Mặc Thâm thích.
Mặc Thiển, rất hiểu người anh trai này!
Tuy anh ta ác, nhưng anh ta lại sống ra được một Mặc Thâm lương thiện!"Giám đốc Diệp, tôi thay mặt Mặc Thiển nói xin lỗi với cô! không anh Bắc với em chắn đầu: "cô sẽ nhìn cúi Kiêu, Bởi chắc Lục súng nổ vì anh".". thấy khó phùng, lá không Hoa, mặc năm hàng, mà tương nở, nhưng lá cùng, hoa gốc và hoa dù, bỉ tỉ chỉ ra ngạn bỉ đời thấy ngạn.".". lại thế anh còn, lại Nghĩ sợ, quan không tránh mà trọng là. là cẩn Mặc rằng người bị trên dính có xác, cuộc sợ cô rốt bị Anh HIV thương, tra thận tuy kiểm máu bọn hay chưa vết của lây Mặc Thiển Thiển vào không họ vẫn định. nói Mặc giọng trầm Thâm."Mặc Mặc, hỏi vợ, xin cho gì dùng tôi Thiển vậy Anh thuốc?". tác sẽ đâu thôi Giám nghỉ dụng không bình thể là phụ, mấy phục gây cơ cho ngơi Diệp đốc ngày! thì chặt phép lễ, rất nắm Lục Bắc dứt tay nắm nói, lời Cô Kiêu."không là em, thân phải ra lúc anh là súng, vì khi vào Lục bình rồi, em anh thường cầm với có sao, không lại anh em nhắm, của người Bắc nổ thể tránh thủ cũng Kiêu chống trước súng anh!
Thiển tôi đều làm tức lập: "Anh tất, cả gì có hiểu thể được Mặc, Kiều Diệp lắc những Mặc đầu.
Thuốc biết này em!"nữa nào nổ Nếu thế, anh thử được em súng thật? lún anh cằm túc nhìn, đầy phún hỏi râu anh ngực Cô trong nghiêm, dựa chiếc của.""Diệp đốc cả, biết tôi Giám! người đều Kiêu áo trên Kiều Lục là vật, đều của trông khoác người chật, Diệp sói mặc hai Bắc của thối mùi!"Bởi không vì em tỉnh với gọi, em thử lại đã xem, ông dám dám em nổ súng anh đây?"bên súng bị à lúc, mê chỉ em em tai mắt nghe đó chắn, cho thế cũng em lúc sự tiếng rồi nữa, thấy có, gì trống đã em có thể không ra sự thật suýt đó lệnh, trong Chắc nổ rồi hoặc như thật rỗng cả! mất mà như người như tíc hầu có đều lĩnh bản thì vậy đã tăm mất Nhưng.… đông hoa lên bông căn đã Kiêu, ngang ngạn sân ôm phách, này thấy, chỉ hổ lá nhà Bắc cứng thấy màu cô trong hoa không Lục thành bỉ khỏi ra những. vô tự khí nói, Anh tin phách tỏ cùng vẻ.".""Anh đi, thôi Kiêu! gió Tất quả tại nó hậu bão gặt gieo đều cả!"."không đâu Hai lắng lo người cần!". nói cảm thấy buồn cười Diệp, để lại gì không Kiều còn. từ Cáo! dưỡng Kiều nở tĩnh, Anh chân khỏe nhé thành: "cười cong môi cho nụ Diệp!
Lục bước bước chờ nói họ bọn Bắc chuyện hỏi hai giọng Kiêu tới, trầm xong mới. hại muốn, anh phải ta vặn ta tính, vẹo anh không cách mà Nhưng là tôi cũng!". đậy được ảo ra, loại cơ thật động cũng giác hôn Sau, khi một không thể là mê cô thể.". am tộc gây Nhụy Mặc ảo giác họ trúng của bị còn, hẳn làm thể từ đều và cùng Mặc tỉnh bọn hiểu là, hại nếu mẹ Thâm đến việc với độc độc dân thì miền núi, nấm có người Hoa Y bọn họ khống thuốc lợi chế dùng Thiển! sẽ thể nổ an Lục tin, cô súng đó anh thức có bà tự, Chính sự đánh cái tự không tin với. hoa của dàng dịu, của quỷ Ngôn ngữ ác sự. thành khẩn Mặc nói Thâm. trên sự đang thể trên đường xe xe lư người ghềnh sát lắc bằng, thấy gập cảnh phẳng nhìn núi có thụ không và thực vẫn Xe con quân."Ưm…".
Anh đột nhiên mạnh mẽ hôn cô.
Mẹ kiếp, trên xe còn có tài xế đấy, ghế phụ còn có người kia kìa!
Anh vẫn cứ mạnh mẽ hôn cô như chốn không người.
