Kể từ khi cô bị bắt cóc, trái tim anh vẫn treo trên cổ họng, bây giờ hôn cô, trái tim mới về lại chỗ cũ, nghĩ lại vừa rồi mà chấn động tâm can, nụ hôn này càng trở nên sâu hơn!
Mấy năm nay, Lục Bắc Kiêu anh có tình huống chấn động nào mà chưa từng trải qua, sự nguy hiểm ngày hôm nay đối với anh mà thối thì chỉ như cơm bữa mà thôi!
Nhưng mà có cô ở đây thì thật sự là chấn động tâm can rồi!
Có thể khiến Lục Bắc Kiêu anh sợ hãi, Lục Bắc Kiêu anh nóng ruột, cũng chỉ có sự an nguy của Diệp Kiều mà thôi!
Hai người đến bệnh viện, đang được nhân viên y tế xử lý vết thương trên người trong khi nhìn họ bằng ánh mắt quái dị như nhìn người rừng, còn tiêm vắc xin phòng dại và globulin miễn dịch, tuy cũng không bị sói cắn phải, nhưng mà có bị cào trầy. răng rũ nói, mắt cắn Anh.! tức chỉ vậy không Cô không, hơn như anh giận mới, nhanh còn tim đập lúc yêu!"em cả à Tìm đêm?".! anh Ngoan lên trên rút miệng Bắc đầu cho lửa cầm, ngậm giường lá Lục Kiêu ra tủ: "một, thuốc bao châm điếu! anh Em hận! bép bép Bép! cho cô đây mến vẫn anh, của cô trìu tiếng lạch đưa chiều lửa, "cầm ngài" anh lấy, tạch cái Lửa Nhưng: "một bật nói nuông! hiểu mẹ Con không nó em? cũng thô ngữ Ngôn chết tục người nhưng! ôm nửa khuôn anh, mặt hỏi một Cô đau tay lòng." thích thuốc mất sâu mạng miệng từ, ra khép thật nói đêm cô rít ném cái, hút và thuốc, khóe ngực em con mắt, mất mũi khói hơi và vẫn Kiều vài hờ mẹ trong: "phun nó, một luôn mới ở Anh đây nhìn của, nửa ông một hơi nhìn chỗ Diệp một! nội Ông anh!". là Tốt mắt cô cũng xấu phụ nữ vương một Kiều trưởng, người gì nữ là ngoài thành người trong!"thế nào Phạt?" đâu không sự thường ngạo phải bình Anh thật kiêu! thắt công quặn phản tình, mắt đó cô máu cô lúc anh trong vô khử thuốc trầy anh, vết những đỏ trùng, những trong Sau trên cũng lên tức tia thấy người, bôi nhìn lập tim lấy trái.
Anh mông dám em đánh!". không cô dạy muốn phòng, thuốc rồi không dỗ tệ châm lửa trong Hút còn anh, đã là lắm ngủ cô!
Anh em tay dừng cho lại! mặt này bị nhà đứa như ra một nhiêu chồng thì mất truyền Ở, trẻ mông ba đánh ngoài thế bị lên bao?! xuống đang nằm, như khí giường lên của hạ thì, thuốc Kiều tay điếu Diệp đã khách gần cô cơ xong không thể, định phản hề tàng thuốc chế đè nào bàn anh chút khỏa gạt khống thân đối trong nói Anh!" tục nhiều răng mạng điệu là đêm, đã cô năm có, thậm nghiến lợi hơn ít giọng như, anh mức vẻ khi hận rất nhưng chỉ thành nghiến trưởng chửi, mất là hận sắp cô hạ tục, hành nay rồi nói tích, đến Mấy mất chạc chững anh, đã cô trích một giờ gần chí anh!"."Kiêu Lục Bắc!""Đánh mông em! hôi sạch tắm khử quấn lấy anh cổ kéo, rồi thẳng tay trên mùi gào cũng rửa, lại gạc sẽ bị khóc về sau giường, người Diệp lên Họ không nhà mà cô đi băng đâu đó trùng cô đau, Kiều lên đến lại mức bôi thuốc."Bắc Kiêu Lục!". đầu anh cười Cô ngửa, nhìn nói."Hiểu! ý để cũng không hay, Kiều rống Diệp lên người nghe có to không thấy sẽ. trong lòng hiểm tìm chứ tích cô, mông nhưng không lại không thấy, thì cô đánh biết đêm một Cô mà cô mất, chịu nằm còn trong thể nguy khó cũng anh?"em Ông đây phạt muốn! dữ đến như xấu muốn Hà và Đông sư, Tiếng giận rống lên người Kiều giết Diệp tử hổ vang mức!".
Tiếng đánh biến mất, đột nhiên cảm thấy bị anh đè nặng phía sau, hơi thở nóng rực của anh phả lên tai cô, người đàn ông thô tục nói: "Không chỉ đánh mông em, còn muốn…".
Hai chữ thô tục phía sau, không cách nào miêu tả được, Diệp Kiều ngửa đầu hét chói tai!
Mưa rền gió dữ tàn phá cô như vũ bão!
Người đàn ông bị đè nén cảm xúc cả một đêm, ép bản thân phải tỉnh táo, bây giờ đã trút hết những cái gọi là lo lắng, tình yêu thậm chí là "hận" cô vào cuộc yêu sảng khoái này…
