Diệp Kiều người nhỏ đang chen chen chúc chúc trên xe lửa, một tay cầm cái cục gạch màu đen nặng trịch, miệng thì luôn nói xin nhường đường, vất vả mới chen được tới chỗ không có người.
Cả người cả tay đều thấy mỏi.
Thật là không chịu nổi cái ý tốt này mà.
Thật khó trách chỉ 2 tới 3 năm lưu hành cái điện thoại này đã bị loại bỏ.
Nhưng nghĩ tới phải chờ 3 năm nữa mới có thể dùng loại điện thoại di động nhỏ gọn hơn, trong lòng Diệp Kiều có chút không thoải mái. phố Lúc tới về nào thì thành J?""xe vậy, lửa thoại điện sao trên ở nhận, lâu Nhóc mới đang con sao? đó trong công toàn văn Đoàn những gái nha đội là xinh cô quân đẹp. đang Bồng, vẫn ngủ, Thiêm Đổng Chu Kiều còn Tiểu."Anh em, lao cậu Kiêu nhỏ trả thù cho đây là."a vớ, con nghĩ suy đừng vẩn em Nhóc. anh chứ hiểu sao Diệp có thể của Kiều ý không. tin cô, Lời này." gọi có trẻ Đột tiếng con nhiên. ý trong lòng ngào sự cô kiếp, đã anh nên nhưng của một trải xứng cảm qua dù cảm ngọt không thấy thấy mình mật với tình Mặc vẫn nhu."anh Đúng, Kiêu chúc, đội rồi nhân Quân anh của ngày mừng." được Cô thủy, thầy cũng Lục phù có nói lông giả vờ không bông tên dối lừa kia Kiêu cậu, Bắc được là thể nhưng thể lừa chỉ. tượng chút không ấn nào có!" khắc tuông tỏ Kiều vẻ tức Diệp ghen. sự Cố đó thế vẻ thật cái cô ra Anh như mặt nào gì nhớ không Yến. cô nói anh với, mẹ thiết còn ta ta mẹ thân là Cô bạn…"Alo. gọi đứa giọng vang bên nói đó bé tai của như còn mà vẫn vọng, tiếng ngoan đó thật Nhưng." vào Cô xe hỏi thành giọng lựa, dựa nhẹ lưng. họ lầm, hai hiểu trước cô Kiếp người là. vui của tình Bắc thật Kiêu Lục Tâm. là cô Băng Yến Tuyết, tới ai diệt Yến người, Yến hay sẽ Cho Vũ dù đó." có mà không tín Không ở tốt trên do tiếng điện không thoại lạo nhiều xe hiệu, được có xạo biết trong lửa hay phải.""mẹ, Mẹ! sinh Đến nói về là, hỏi chẳng không lẽ cô cô giải anh, đây lại anh thể rõ lúc tới thích được trọng với ràng? nào chút có thật không tượng sự sao Anh ấn?" chọc cố trêu Cô chua ý giọng. để cũng, bụng Kỳ không cô thực."Anh Kiêu."làm còn rồi em muốn Kiêu với quen Mới đóa của đó một anh tới nhỏ có hoa." điện với nói Quân có cô Đỗ phụ tặng chua của nên có Bắc như cho điện Kiêu lại động một luôn di, trong thoại Một chút dấm người không thú nữ Lục giọng thoại hứng cái. trong có ngày trong cản bất hỏi một cho lớn ý nhỏ miếng, Em tư mua chia làng nội đồng ngăn ở phần còn một lại bán sau thì ông, cậu thành đó đất nhỏ cậu 2 đầu tới cổ sản động. trên tìm quá xe có đang Em, mãi trên mới người lối có người, nhiều đi chỗ lửa không vẫn ở phải được. có chắn không cô anh lừa Chắc. dây chỉnh anh thoại ten Alo điện Cô, "Kiêu, ăng sao chỉnh?
Cố Yến Tuyết.
Thiếu rồi đóa mất quên cô này liên nữa chút bạch. đoàn họ Có đều văn công đang, biểu tới diễn xem bọn! em mình thương một một Anh, mình thương em chỉ chỉ muốn." giường nằm vệ khu sinh nhà tới khoang gần là đi Cô từ vực."bằng kỳ chỉ xinh, cực có vậy trong có không mắt dễ Thì anh cái ông còn đẹp một như cho mũi dù bọn đàn thì, hai họ người coi mắt cũng cũng một cái."Ai?" Lục nói Kiêu lòng thật Bắc."Kiêu không, có xinh ấy đẹp Anh cô? hoặc là Vừa trặc hiệu nhất có, tín rồi định lầm trục là nghe.
Anh…" vào tràn Bắc việc ý trên cười, dựa làm cong khuôn ngồi tuấn Lục, lưng đất trên lên mặt Kiêu tú cạnh bàn, ngập mặt khóe miệng." vội cô lập lảng vậy điện là gọi đội Hôm sang đâu lén quân nên, "chuyện ở thoại nay ngày lại khác Anh thành?" mạnh thật nha Phản ứng của cô."cái là gì gì Cố Yến Gọi."không cũng J hy người, vọng Anh phố được tới không về phép nghỉ ta thành…"Alo!" Giọng Lục có Kiêu thần lấy Kiều lên nói ấm tinh vang, của Diệp mới lại lực Bắc trầm." cô cô sủng nói Kiêu, nên thêm ôn gì thêm không rằng cho nói nịnh nói tin, vàng cũng không giọng Thấy nhu, vội Bắc Lục."không Quân tồi Em Đỗ hệ với a chí đồng quan… đến cô trong lòng hướng luôn này gái Bà nuôi Đỗ con."lại anh, Anh sao không Kiêu a xem?" ngoài cũng trong Bắc bên hỏi tới không đang những ở doanh trại Lục Kiêu việc đến, biết sự cũng không.""Thái của Lão phòng Trong."
Nghe giọng điệu làm nũng của cô, Lục Bắc Kiêu nào có chịu được."Ngóng anh nghỉ phép làm gì?
Hay là muốn tiếp tục làm chuyện lần trước chưa có làm xong?
Đúng không?"
