Cô diễn thật là trâu bò!
Y như trạng thái lúc bị Mặc Thiển khống chế, không biểu cảm, không tiêu cự, không nói lời nào.
Anh nở nụ cười cưng chiều, bàn tay to di chuyển đến cái cổ mịn màng của cô, nhẹ nhàng xoa: "Cục cưng, còn giả vờ nữa, anh sẽ cù em!"
Người đàn ông bụng dạ xấu xa cười đểu nói, tay thật sự nhẹ nhàng cào lên cổ cô, chờ người phụ nữ bé nhỏ nghịch ngợm giả làm khúc gỗ phản công.
Nhưng mà… ở viện là mấy, gây ngộ ảo cũng khỏe, nhẹ ngày bác ăn nghỉ giác anh cô sĩ đã độc do ngơi xử hỏi bị sĩ, như bệnh lý bác Lúc nấm.
Sao cô khóc lại? vào ảo rồi chìm Cô giác lại?""phụ Lục Bắc, em vì anh sao Kiêu?"anh nữ là phụ Người ai bên cạnh? cứng mắt vẻ nhìn lên như, càng cũng đờ người đang, run nhiều động kích, nhưng phẫn chảy nói mặt càng nước mắt, thể cơ hai nóc rất nhà hận, gỗ khúc càng, vẫn Cô rẩy kích động. anh hận Tôi!!". cô Phụ? gì buông Diệp ra hồ, mơ nức nở dần, rẩy mắt thần không, Kiều nói hai Lục không Kiêu run: "tôi dần thái, có anh ngừng Bắc! sầm anh Nụ tức xuống mặt xa cười mắt lập trên, ánh xấu Kiều đờ: "Diệp cứng! mình những Lục Kiêu cô oan Bắc, còn miêu Đậu lời của tả cảm Nghe Nga thấy hơn!"đi lại, Diệp em Kiều tỉnh!! một giờ nào một nhiên ngác nước chảy, hai cô càng đau bỗng đó hỏi, ngơ mắt vẫn nãy mắt về, điểm Từ đến vẫn lòng dữ câu nhìn hơn." lớn Anh nhằm thức, rống cô tiếng đánh."Kiều em, anh cho lại Diệp tỉnh!" tác dụng thể chết Cái nào thuốc lúc này có tiệt mới hết?"Bắc Kiêu Lục! tỉnh vẫn không Cô! bả hai lắc mạnh mẽ, lệnh vai ra Anh cô lắc."mau cưng Kiều, Lục lại, tỉnh đi Kiều, phu cục nhân Diệp! vẫn Diệp không động Kiều đậy. chạm vào tôi Đừng! hoảng má như gọi Lục, vỗ gọi cô ngừng cô không, nhàng hồn Bắc hồn gò Kiêu nhẹ." ngừng Cô giãy, nhìn dụa tỉnh thấy thật, không rồi sự anh cô.
Tôi anh hận! còn anh của bản, phải là anh đắc người ta, quyến rũ người khác phản nói rất phụ bội cô tôi tôi ta, cô nói không phụ nữ nữ Anh quả, căn ý trông ta anh với người là, của tôi cô thật nữ theo phụ chạy! nhưng hai, không chảy ra, cô mà trong động suốt nhiên mặt rãi hàng Tuy khóe nước mắt chậm đậy!"."gì lại, tỉnh Diệp cho anh đều, giác em em thấy là ảo những cả Kiều!! khóc được Không, đó giả ngốc, là đồ! mau Kiều đừng Lòng lại anh: "anh thắt lập, tức tỉnh quặn, đi dọa Kiều ngoan!". không chớp ánh Diệp mắt nhích, đẫn Kiều một vẫn không đờ, nhúc mắt lấy cái.
Anh lớn thức cô, tiếng nhằm nói đánh.".
Kiều vẫn đó không điểm về, hai nằm gỗ nhìn, một nhích vẫn như khúc nào Diệp nhúc mắt. của hít gây dụng vẫn ngược, giác tác ảo lẽ vào một Anh hơi nào còn thuốc?". đấy Là hết giả!". ôm chặt cô lưng vào Kiêu, Kiều Bắc chìm rồi: "lại Lục, giác vỗ em Diệp ảo vừa về cô!". cô ta ta nhanh Anh cô, cho em anh lên giết giết!
Nhìn dáng cô anh vừa lòng lắng đau lo, vẻ của tuyệt nỡ vọng vừa không.
Kiều nói anh dụa ngực không trong khóc không, lóc Diệp giãy ngừng ngừng."."cái anh giết ta giết ông, Nếu bạc sẽ, anh tôi không loại là tôi phụ đàn giết sẽ cô!
Anh kéo cô ra khỏi lồng ngực mình, hai tay vịn chặt lên vai cô, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đầy nước mắt của cô: "Diệp Kiều, đó là ảo giác của em, là giả!"
Diệp Kiều nghẹn ngào, trông rất đau lòng: "Nhưng mà rất chân thực, Lục Bắc Kiêu, anh thế mà lại phản bội em!""Anh buông ra, trong lòng em bây giờ rất khó chịu!".
Cô vừa giãy dụa vừa nói, nước mắt rơi càng nhiều hơn!
