Làm như thể anh thật sự phản bội cô vậy đó!"Người phụ nữ kia, lớn lối ở trước mặt em như vậy, anh thể mà lại để mặc, không đứng về phía em!".
Cô phẫn hận nói xong, hai tay bụm mặt, khóc càng dữ hơn.
Lục Bắc Kiêu oan uổng hơn Đậu Nga, quả thật khóc không ra nước mắt, cái quái gì thế không biết!""còn lắm, nói anh Được vô em lý!
Quá đường hoang! ai sao mẹ nó biết: "Bắc là khổ làm Kiêu người kia anh Lục nữ Con phụ được cười?". thấy nhận đến được chạm là còn cô nổi nghĩ người ông vào gì được không, cô Anh huống cảm đã khác, chịu rồi đàn.
Lục uổng khi ghen cả dỗ Để đành từ ảo lấy, phòng đi Lục Đậu giác xa hơn cho bà phải còn trong oan ra khách Nga vui ông điều khiển. rẩy dịu ngào vẫn ngừng run ngồi, vai anh quỳ không dàng thấy nửa cạnh, còn bên nửa nói, hai Anh cô nghẹn. rồi anh vi về có chắn áo phương ẩn có là nên em tiềm, mới giác hành này như diện Chắc vậy! ảo biết ảnh, rất nhưng, là em tổn dù Kiêu, hình Lục giác thương bị Bắc lòng, mặc sự mà chân thật em thật!
Đừng đừng khóc buồn, khóc ngoan, đừng!
Lục quá lý, vô nhân phu em! quả thật Tay khiến đau có khổ, cô thương Lục mạnh rất, vẻ đấm nỡ sự siết không vào, ngực nện Bắc, Kiêu chặt bi rất mình thành. anh em có Sao bội phản được thể! ôm thấy khi lấy ảo tay hiếm đôi thôi cô đáng, giác ráp khóc rất là dùng mặt Đồ thương ngốc vậy bàn: "như mà, Anh đúng thô cô!" như Bắc Kiêu đến vò, trông chết bị oan sắp đầu Lục mất!". lưa từa khóc nước, mũi nước mắt nói lóc Cô. tuyệt đau được không lắm cũng mặt được lòng hay, vẫn còn thì không vọng nói cô Ngoài. anh thể phản cô sao có Kiêu bội Lục Bắc được? phụ người muốn khác mà ta nữ em tâm, ôm quan không cô Anh mà thế lại! quá Chắc nên lắng cho vậy anh em chắn mới lo như là vì!
Kiều tâm nữ còn phụ kia không ngào: "vẫn chỉ, Em em em đau, bỏ lòng biết là cùng, người Diệp nghẹn anh quan chạy không! đi Lục là, nữ phụ Bắc, anh người Kiêu ai nói kia? ra Đó là tượng tưởng em! quan đến anh Liên gì? em trước miệng Anh tất, ngoài âm mới có ra đều, thù cười đi dám Lục Kiều: "Kiều vương đã, Bắc thanh ra nay đến đây từ nữ báo che phát Diệp không Kiêu!"giác không Ảo cũng được! đánh rõ tương cô rồi mông dáng vẻ cái hùng Dáng phản này quả thật vẻ với vừa hổ ràng!
Hửm? điều xa có cả từng được chuyện xong khiển, gì làm từ Sau không ra anh chưa trên, quỳ khi là?". mặt dỗ nước lem của nước Anh dàng cô ôm lấy tèm dịu, mũi dành khuôn mắt. thể ngầm chấp nhận hơn cho rằng khác đang gì không cô làm là Anh.!". yên sự luôn mình muốn, có ra em đi trận tĩnh giờ anh, bây giết một anh đi để đi ngoài em muốn rất, thật cũng Anh đánh anh một!"nữa là, chứ em đó có, Đồ được buồn, không sao bội ngốc phản được làm thể anh giả! tội của là cô ràng vô ảo, anh Rõ giác!"Hahahaha". nhiêu giờ nhiêu hèn bây trướng đó bao hạ thì bấy bành Trước!"hả thế thể mới Vậy nào em giận muốn có? nửa vội Anh vã dịu, hạ bên dỗ ở một mình đầu, ngửa quỳ nhìn nửa, dàng ngồi cô.
Quỳ xa trên điều từ? được Được!"anh cho, đừng em, hả cho giận em, cưng đánh Cục buồn! giác vậy lại cô ảo Thật có biết tại sự như sao nữa không! lập điều vừa lau tivi tay giấu thật về, lòng cầm tức rất anh sự thì đau, vẻ Cô khiển trong vẫn quay, cô tỏ mắt mới nước xong.". xa từ nhé Anh khiển trên điều không, quỳ được có?"." đó ghi, kỹ số mở Nói trong, quay ra bước từ chỉ nhanh máy hình đầu xuống lấy phim năng, giường camera xong chức ra, giấu trong chóng cô thuật, tủ chăn sau lộ."Anh quỳ cách xa em một chút, quỳ đến khi lòng em dịu lại mới được, còn phải vừa quỳ vừa nói xin lỗi em, còn phải gọi em là nữ vương!".
Cô lau nước mắt, thở phì phò nói.
Anh không chút do dự gật đầu: "Em nói cái gì thì chính là cái đó!"
