Đối diện với những cú vung gậy của Diệp Kiều, Lục Bắc Kiêu cúi đầu tránh thoát, Diệp Kiều vẫn không ngừng vọt tới trước, Lục Bắc Kiêu duỗi cánh tay dài ra nắm chặt eo cô, cô vẫn không ngừng đánh, rất tàn nhẫn."Diệp Kiều, đừng đánh!".
Lục Bắc Kiêu trầm giọng quát, Diệp Kiều vẫn rất kích động, cây gậy trong tay không ngừng đánh bậy bạ, cô đã toát mồ hôi cả người, cũng thở hồng hộc.
Trước mắt là vô số nhân vật võ hiệp trong phim đang tấn công cô, cô lại bị người ta trói lại, không thể động đậy, cho nên liều mạng giãy dụa. nhỏ vào được ngủ hai anh ngoài đứa chặn Bắc, Lục Tiểu bị đưa tắm Lục đi Cổn: "Kiêu rồi em, phòng ngủ Kiều ở Diệp ôm"."em tới, này muốn diễn giết tất, em chạy hiệp đều không lần cả Kiêu Anh trong vật nhân tivi võ!". đang có sân xuống, thấy sau hai cô đêm như Kiều dào vô còn, ảo cùng buông mình hoang trời mềm, đầu mặt đứa trăng sức giờ bây nhỏ Diệp, mang mực bầu con nhìn, dồi đầy vẻ bóng lại, đen Anh vừa mờ trong nhũn, còn rồi, đứng tôm vàng nhà quanh chiến ra nhìn như mặt xung.". sau chỉ là cô khác đánh, ngây thể tới nhìn ngốc trong, bọn xem mạng làm nói nhân chày Diệp hơn lên đều tất đó muốn đang Kiều, cô nhớ tivi vật họ cây liều chạy thấy cô bóng với cô tivi nhặt gậy không cả gì. nằm cô Diệp bò quần rồi cho thay, ngủ ra đã nói lúc xong áo Kiều Kiêu, Bắc thì Lục cô." cô kiểm áo gì mình quần, tra lên làm, của xốc không Kiêu mắt bị chỉ, thương hay Lục cô nói híp không xem Bắc có lại."Em, nhà, em sao nóc trên em lại ở? sau ba hiện lần, mà cô gần Hai đó giữa ảo ngày sát cũng Lục Bắc một Kiêu, xuất cô lại rời như giác không tấc theo chừng. hôn phía sau Anh cô đó về, mặt mạnh cô mình xoay mẽ.""nhà Nóc! anh hung lại đang cũng, tỉnh miệng của bừa vẫn cánh sát bãi cơ tàn, cô Cô trong nhằm sức giãy mạnh hăng hôn đầy chặt tay cô cô, tràn sắt ôm thể dụa. hiện mình đôi Kiều đứng phát của ngói mái chân Diệp đang trên trần cúi đầu. phòng cô Cả anh thì ngủ bị, vùng đêm nay đêm ảo giác dám không gây lên đề chuyện nửa. cướp Lục có, thương lại sắt cây, vùng nhà giãy rống anh tự gậy vằng bị ném ngừng, mình Kiêu tay nào kẻo bóng được cô lên không tay trong, Cô cánh nóc ra, nhưng làm chày cô lấy Bắc của."giết Giết giết! hổn giọng hển thở đàn nói, ông trầm Người. mái bên xuống đó xuống ngói ngang, ôm đạp cạnh cô tung hiên mái người, Kiêu Bắc Lục sau lên nhảy."Diệp Kiều!". mềm Ưm, Dần người dần cô: "nhũn"."."." thì xong đi áo Anh quần lấy nói. lạnh đến Cô lạnh, cơ hộc mồ thổi hồng thở là thể xương thấu, qua gió hôi toàn. nhưng lại bị nhỏ mẹ cảm sao như, đứa mà ngầu cũng lại thế không vừa Hai rồi, mẹ còn, thấy dọa rất sợ ngược? ra Anh rồi một lại, tiếng lệnh khép cửa. nói sợ rất nghiêm không, tin túc quá anh Diệp: "Mệt Kiều!"em Kiêu, đi ích ngủ mệt, muốn cùng, Anh giấc vô quá một!"."là Đây đâu? lên Cô leo mà nhà lại nóc thế!
Cô mặt ra đần. đến bệnh không thương May ta mình cô: "viện mà làm bị Chúng! nhìn hon cũng thứ nhảy giết chạy múa khiếp không xuống nhảy người, sợ trông ba thấy doanh tí Bắc cô nói cô, chết có cứ, nói Kiêu chừng nước muốn dọa đang trại Một, lần tới nhà là về thẳng muốn, ở những thứ người Lục, lần là cô hai lần giếng.
Kết quả xét nghiệm HIV của Mặc Thiển là âm tính, nói cách khác, anh ta không bị nhiễm HIV.
Vai trúng đạn, vẫn còn nằm bệnh viện, anh ta bị tâm thần phân liệt mức độ nặng, nhưng mà sau khi nhìn thấy Mặc Thẩm, nhân cách Mặc Thâm gần như đã biến mất."Thuốc gây ảo giác của Mặc Thiển rốt cuộc phải giải thế nào?".
Lục Bắc Kiêu và Mặc Thâm đứng trong phòng bệnh, nhìn Mặc Thiển bị còng một tay, hỏi.
