K2 muốn giết chết Đại Ngốc trong thầm lặng, cô cũng phải cứu Đại Ngốc trong thầm lặng, nếu không… sẽ rất dễ dàng bại lộ người nằm vùng cho cô!"Vì sao không đưa em đi?
Em muốn đi!"." tay ngoạn cô có dỗ dịu em gì Kiêu, tóc mái Bắc vào: "gian thủy, Bà Lục Lục dàng em chồng với dành làm luồng thơi du sơn? tư bên muốn mấy danh thắng đó khách Em đầu sạn ở khu cảnh lam… cả đến ảnh hưởng Cũng gì anh không!".".
Lục sợ quân cô ra ảo, ngoài lại anh giác khóa ra, bạo đi đi cửa ngoài còn vì phòng!
Lục nói Bắc túc Kiêu nghiêm." cãi Diệp ta trong người đã, điện Thành muốn tục lại lòng cúp chửi còn thì thoại! ngửa mặt híp cổ, mắt ôm cười anh lên, Cô nói anh nhìn. hai phò anh chằm con cá thở phá nhìn, phì như lên Diệp phồng vàng chằm Kiều! luôn qua sát lúc khảo đó Đúng! nhóc đó cậu thay da Không không lột, môi với mép, Kiêu cậu đám múa một chờ thịt đây về đổi tôi rảnh con, mà khua sẽ ông da chút nào!"cậu ông Bầu nội cái! bác phản vội Cô vàng. dò việc vào gọi phòng Anh dặn, thoại chút sách điện công!"em của em muốn Em muốn tình anh muốn em em yêu anh anh muốn… nghiêm với đó mặt nữa, chính luận Lục tranh lại Ông, túc cái gì, sầm cô thì nói là anh không nói cái! cậu theo nữa cậu rồi lòng Chưa thế hiếp đem mình mấy mình lá gói, mà đã ta lấy bảo ta kịp thuốc uy! thì phải gặp sợ chuyện đã may trại rồi, sớm Nếu từ về doanh anh không không em!! bóng nói anh bất, lưng cô mãn Nhìn. người là nhờ, đấy mẹ à vả nó đây dáng khác vẻ Con? anh đây bác không cứ là gì nguy xảy ra dù ảo, cô ở, có hết giác hiểm, bất Kiêu thể xuất hiện anh nào đúng để để mà nghe Lục, lời cho thật nói phản Bắc cô!
Không do lý có!"đừng gặp giác nguy hiện Giữa ảo, em thế làm xuất hiểm thì nào?…" nên ở dẫn có tiện ăn giác đê trúng đội thuốc Kiêu Thành mới, luôn Kiều nói trại bị Diệp biết Diệp nào vẫn giúp, Bắc Lục dắt gây doanh ảo."hiểm gì, ở đây nguy gặp, Ông anh phải có Lục có thể em? đạn tới từng nhét trong vào, cô súng bên bàn trống, đạn đưa lục Anh lấy băng phía ra viên, lưng cạnh chạy về rỗng.". yên nhanh đi tâm nhé, cho chữa Anh em càng càng lành nhanh, về sớm tốt!"Nói là cho không không cho!"về nhanh Em anh cũng nhanh đi theo! cưng nhìn anh thương xin, đưa vẻ cầu trẻ lại đầu của, đôi chạy to đáng Anh mắt chiều bên bà cạnh nhẹ, nụ tròn anh xã với tới, con vờ Ông cười giả em đi mặt khóe xoay nhàng: "theo cô, nở người Lục miệng lắc…". nói em trong điện mang Diệp: "à Thành Lẽ nào bầu lại thoại tôi gái? tắm ngủ rồi Mau đi đi!" tâm tìm mới yên bà người người dĩ tâm tin không phải, thân tưởng dù anh cho cho có uống, Hoa cũng mẹ đi Vốn Nhụy đi mình ta định Lục, thuốc nhưng của thể đích cho là đây yên nổi!"đây của còn, phải vậy ngày là không mà phong nghỉ, vị về nhiều Thiếu tá như cách đơn cậu Lục chưa ngơi! đi đòi theo con có nói việc cứ ra vậy người nũng lớn, cảm giác Nghe ngoài cô trẻ làm làm!".
Bạo quân!"
Lục Bắc Kiêu vừa mới đẩy cửa phòng ra, chào đón anh là một tiếng ca hết sức xa lạ và hết sức táo bạo, trong phòng không bật đèn, chiếc đèn màu nhỏ trên tường không ngừng nhấp nháy, trong ánh sáng mờ ảo, một hình bóng thướt tha màu đỏ đang khiêu vũ.
Cô gái mặc bộ sườn xám màu đỏ, mang giày cao gót màu đỏ, tay phải cầm khăn tay màu đỏ, tay trái cầm micro, tạo hình như một cô gái ở thời kỳ dân quốc, đang nhìn mình với ánh mắt gợi tình, cong ngón tay, hát: "Em muốn tình yêu của anh, vì sao anh không đến…"
Lại cái trò gì đây?!
Ông Lục hoang mang, chỉ thấy hình bóng màu đỏ khiêu gợi đang đi về phía mình, trong ngọn đèn u ám, có thể thấy được bờ môi đỏ rực của cô, xinh đẹp quyến rũ, rất giống vũ nữ của Thượng Hải cũ!
