Đây còn là trường tiểu học được tổ chức từ thiện của Diệp Kiều và bà Đỗ quyên góp xây dựng.
Năm đó sau khi Chu Mạt gả cho Đại Ngốc bằng cách đó, người nhà Đại Ngốc vô cùng có thành kiến với người con dâu này, khăng khăng khuyên Đại Ngốc ly hôn, các chiến hữu của Đại Ngốc cũng khuyên anh, cảm thấy uất ức thay anh!
Đại Ngốc cũng vẫn có ý muốn ly hôn với Chu Mạt, chẳng qua Chu Mạt vẫn kéo dài mãi, người nhà của Đại Ngốc càng giận, cảm thấy cô đang làm Đại Ngốc lở dở!
Với điều kiện của Đại Ngốc, mấy cô gái trong thôn chờ được gả cho anh có thể xếp hàng lên tới thị trấn ấy chứ, bọn họ hà tất phải cười về một người con dâu khinh thường bọn họ!
Hơn một năm trước, Chu Mạt xảy ra xung đột với người nhà của Đại Ngốc, Đại Ngốc lựa chọn đứng về phía người nhà, Chu Mạt bị tổn thương, cố ý tới đây dạy, chưa từng trở về lấy một lần! cười Cô hỏi. có là Bọn đều đây sếp đến lâu tới Diệp nhu nhưng trấn cái từ trong*, họ ngày người đồ mang ít nhà không thiếu yếu Thành ngày hằng mà thị nhà me từ ngói cũng, nhà ở tết gì sắp, đưa lễ phẩm cái cho gì cũng cũng, không mới đã vào me mấy. rồi Lần kiềm phải gội dùng sau để đầu! ra đó lại không ghi về âm, quay gì đều Kiều miệng, Diệp nhưng Nhụy Me đoán, trong bẩm lẩm Hoa hỏi. phổ Diệp họ là hiểu không nói, chẳng thông nghe, hiểu nghe Kiều biết bà qua tiếng nói nhưng bọn Bà lời ít. cầm lấy uống cho Sau bắt lấy cổ ba ngón sau tay, me Kiều đó nước Diệp cô giơ cô, mạch khi đi thuốc cho tay. ngăn chưa gì Chu Lục la vội còn việc đòi vậy, khác trường Kiều quan bị Bắc, giải như cô quyết người xong Diệp đến thăm, Mạt đến tâm của hỏi làm vàng lại hét Kiêu chính!". thu không gì hoạch Có? chỉ học hai năm sáu một tiểu Trường sáu tổng, chỉ khối mới tổng lũng giáo, lớn cộng Vọng xong thung có, cũng lớp có nằm xây, trước viên lớp Hy có trong cộng mỗi! công phố tổ giáo không viên từ lương đến người cấp có nguyện chức viên tình Những, ích thành giáo lớn, là này tiền của đều trợ chỉ các có."Ý ba sao me, là uống của khỏi là lần?… lớn mạnh và nghị lực lại, Nơi kiện biệt thậm trái có điều, năm năm thì tim lập gần ở giới không rất khó hơn chí như đây thế đây huyết nhiệt nửa với, nếu một gian khổ là.
(*) từ người gọi ta mẹ đây Ở địa dùng phương "để". một phòng trường và viên nam có một giáo cộng của của, ký là xá phòng viên, giáo cho cùng viên tổng cho phòng Dãy cuối túc hai nữ giáo. đầu cô thoang ra yên trong, sót bôi lên trong, ra một gội ấy tỏa giờ mùi còn trường cưỡng đầu dầu, giáo lại chút thoảng cô nhật hương, tĩnh Bây miễn là viên nặn nữ gội chiều Mạt Chu giáo, chủ phòng đang. bạc tay tuyết vải, đồ tộc đen cũ, bà khỏe bạc vẫn trang, tỏ sức Me như cơ mặc trên, như đầu đeo dân, vẫn bằng sáng đội chứng thể mũ. khi đang lên chân ấy, rồi Thành Dương à cô môi nhếch đầu thấy: "về bước, Nghe gội tiếng? đó thông me, gì độc ra câu đuôi, đầu chuyện bà Thiển, Me nói nghe đoán hỏi cô gật miệng sao Kiều, minh cho của lại Mặc Diệp kể trúng trong đang vì đầu cô."
Không ai lên tiếng trả lời cô, tiếng bước chân lại gần, một mùi thuốc lá nồng nặc bay tới, lúc này Chu Mạt mới hơi cảnh giác, vội vàng ngẩng đầu lên, chỉ thấy một lão già có vẻ mặt dâm tà đi tới, cô sợ đến mức trái tim quặn thắt, người này cô biết, là quỷ háo sắc nổi tiếng trong thôn gần đây!"Cứu mạng với!".
Cô vô thức hét lớn lên một tiếng, lão quỷ háo sắc không hề sợ mà đi tới, Chu Mạt bưng chậu rửa mặt trên ghế đẩu hất tung về phía gã, lúc này gã mới thu lại nụ cười, bị sự phẫn nộ thay thế, gã chửi mát, sau đó vọt về phía cô, Chu Mạt ném cái ghế về phía gã, nhưng cô chẳng qua chỉ là một cô ái yếu đuối tay trói gà không chặt, ghế không đụng trúng gã.
Lão quỷ háo sắc đuổi theo cô, ký túc xá nhỏ hẹp căn bản không có chỗ trốn, chỉ chốc lát sau, Chu Mạt đã bị bắt!
