Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thập Niên 90 Trọng Sinh Trêu Ghẹo Nam Thần

Chương 947:




Cái lạnh như băng truyền từ tim đến tứ chi, Chu Mạt không nhúc nhích đứng bên giường bệnh, hai mắt ngấn lệ, nhìn chằm chằm thi thể đang đắp vải trắng của Đại Ngốc mà không hề chớp mắt lấy một cái.

Đầu óc cô trống rỗng, kêu ong ong, không có năng lực suy nghĩ nữa, chỉ biết rằng, anh bị nổ chết rồi…

Cô nhích tới phía trước hai bước, sau khi chịu đả kích lớn, cô đứng không vững, ngã lên người anh!

Tối hôm qua lúc nhìn thấy anh đã muốn ôm anh rồi, nhưng vì ngại thể diện, cô vẫn nhịn, bây giờ rốt cuộc cũng ôm được anh, nhưng lại là thi thể của anh!"Anh Đại Ngốc… phế ve khuôn khái tê tâm nuốt run rẩy như tay liệt đau Ngón Chu khí, cô anh chửng vuốt hùng anh muốn mặt Mạt của nỗi… trong còn sống mà lời chịu những là chưa Đây đều kiêu với kịp, với lúc dỗi đối, sờ cô ngạo vì cô nói lòng anh không, bởi nói diện anh sờ. mạnh thể tay lay bật rốt mẽ, cũng Ngốc cánh Đại động ôm khóc hai cơ, Mạt cuộc lấy Chu!"."Đại Trần Ngốc!

Ngốc Đại đúng, anh ngốc đồ Trần là! ngược nói Em tin cũng anh mà! nói đến này lời ra sao chết phải, mới Tại rồi thật cô lòng lòng bằng những khi anh?! trắng cô Chu lắc mắt từng ngẩng run, trắng nói anh lăn Ngốc không, rơi khăn tay Cô nhích, đầu xuống chiếc kéo nhúc xuống, màu Mạt chiếc khóc lên Đại, gào vẫn giọt vừa nước giường rẩy vừa lên…".!"Đều em tại! cảm lên tí dũng Anh không có một được?".

Anh không được đi có lại tỉnh? lại tỉnh cho em Anh! anh bỏ sao tối nói tự thể với mình vứt hôm này tôn Vì những chuyện để cô qua của không?"xem Từ em nhà nay thường bao chưa anh đến của, thường anh xem giờ trước người!! không tin Em! đừng đến em không Nhưng để vậy ý như!! đau làm lúc trên, muốn cẩn uống ngoài tối lòng xảy là ý cô Diệp qua Kiều đây say, ngồi rượu nhiều việc thể, anh thăng chuyện không Trên rượu hôm trực nghe đến đường hơn, có ra nói thận càng! ngược mạnh một Anh sao thể không, chút chút một ngang mẽ? nói ngón ve lại của Chu, mũi anh sống tay lóc khóc nhàng vuốt nhẹ Mạt thẳng tắp. sự em em cha vì thật quan còn chỉ mẹ sao tâm là? anh lại Chu thân, mặt khuôn khóc lòng cô, khó vào đến đất rẩy mức, trên quỳ run mặt Mạt chôn toàn.

Sao lại em thường anh xem? đối Trog với ảnh đều Đại xử ngày cô tống đây dáng hình những năm cô kết hộ hôn, vẻ đầu tốt cái gần, đó mình nhất là những Ngốc là… em với em tỉnh em, Anh lại, lạnh được gì cũng nhạt đánh mắng!".

Cô nói khóc lại. với nữa anh muốn Em ly không hôn! cho chọn anh sau anh tốt phản dỗi gả mặc, em anh biết anh mà Ban Quang khi, dù em vì Thiều Giang em đầu mới lựa em, em cũng bội bị em thích nhưng với nên!".". huhu… nói giường trên vừa nhìn mặt, trên mặt Chu nằm anh thân, quỳ trên đất, sấp Mạt khóc vừa."cố làm Tối nói không không có thích lại, nghe chủ là có em tỉnh qua được lời anh, vậy thật đi em chờ kích anh lòng em, hôm đừng để chứ sợ, thấy anh như ý, động không phải của em vẫn?

Ngu ngốc!"em với hay Anh có không, vẫn chưa nói là yêu em… em lòng là anh em gì nói anh đau Nhớ lại hận với, oán những lại! của anh chút, giống không vẹn như không chỉ, hai vẫn Mặt nguyên, nhắm đang hại nhích, nhúc tổn ngủ mắt.

Em làm như anh không nên thương tổn vậy! mỗi vẫn qua đến, em ngày một luôn được trông ngóng năm, đến vẫn chờ nhưng, không đều tâm, rồi Hơn đều thăm khi, lạnh em chờ anh chờ.

Trần không ông, cuộc là đàn hay có anh Đại rốt phải Ngốc?

Diệp Kiều vẫn đứng ở cửa, nhìn thấy cảnh tượng này, nước mắt rơi như mưa, khóc không thành tiếng, cô quay lưng lại, đi tới chân tường, dựa vào tường chậm rãi trượt người xuống, ngồi bẹp dưới đất…

Kiếp trước, lúc Lục Bắc Kiêu hi sinh, cô không có cơ hội sám hối giống như Chu Mạt ôm Đại Ngốc khóc rống!

Lục Bắc Kiêu phân phó mọi việc xong và trở về, nhìn thấy Diệp Kiều ngồi xổm bên tường khóc đứt ruột đứt gan, anh khẽ nhíu mày.

Nhìn cô đau lòng như vậy, như thể người chết là chồng cô vậy đó!

Diệp Kiều thấy anh thì đứng dậy, nhào vào lồng ngực anh, khóc càng thê thảm hơn!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.