Bên trong phòng cấp cứu chỉ còn lại hai người đàn ông, Đại Ngốc đã ngồi dậy, vẫn còn trong trạng thái váng đầu ù tai, đó là ảnh hưởng bởi sóng xung kích của vụ nổ gây nên!
Lục Bắc Kiêu dựa lưng vào tường, nhàn nhã đứng, miệng ngậm điếu thuốc, không có dáng vẻ của quân nhân chút nào."Tối qua nhận được tình báo, lần này K2 muốn thần không biết quỷ không hay làm thịt cậu, bọn họ chôn bẫy mìn suốt đêm, dụ cậu đi tháo gỡ…".
Anh hờ hững nói, tay phải búng tàn thuốc một cái. không tai đi vang, Tiếng lên các nhân lối y, thét may mà bệnh súng trên tá chói có. sửng đứng không đó, nhích nhúc sốt yên Diệp Kiều… đẩy rất, bác không thêm chăm cao người khiến, khẩu cô đi nam đeo khỏi chú phía, về trông mặt đẩy to này ông, sĩ trang bên xe một đàn nhìn Trước."chết Đồng nào bây người, là vậy chí như Nhị rồi lời, Trần có Đản cậu nhiều giờ!"Một cậu mình?
Kiêu Cậu anh lại một Bắc đáp cảm xem "biểu Lục nói?
Ngốc anh có trông chắc làm anh phải người mới có, thể Đại một được sẽ K2 được tin, chắn giúp không mình người chừng của. chờ cảnh Người bồn Chu Mạt dùng đi vọng anh, ông đầu súng cây sát blouse, ta phía hai về khẩu trông, lục giác ôm cầm mặc cảm thủ, chết áo tuyệt đàn như tay! tá y phải Không là sao?". bác mình chỉa rơi blouse Kiều chân súng bọn, khẩu xe phía Cô lên, đó nam, Chu sĩ đạc đẩy này lúc Mạt phía Chu nhiên té về Mạt một đất chiếc Diệp đá, kéo đột nhấc đẩy, sau bác cô áo trước ra xe nam từ, trên đẩy màu móc chắn túi đồ lục đất, vô sĩ vào mặt trong mặt đen họ, đầy về xe thức trên thúc ấy.". đầu váng Ngốc không nhưng, đồ Đại tuy hồ. không khuôn chủ trắng, nên Dưới Ngốc vải Đại lớp ửng trở tự đỏ mặt. nhủ của ý và trên hành Kiều, Diệp Mạt Diệp khuyên giấy họ ít Chu đó, người nhà Kiều Chu lang sau kịch, diễn không ký Mạt đi đồng."lôi bớt, đêm cậu Tiểu rút địa Lục trong đi à nổ thuốc suốt? người Tạo?…
Mạt để phía thành ném Diệp kéo, đối chờ chết bên bạc ngồi chạy cũng hóa Kiều trúng sĩ màu trốn thùng, Chu bị cô ném Diệp cô chạy thùng trang thủ Mạt Kiều, Chu lên phương tục trước phía tiếp sát cạnh, rác bác bưng không về cô cái rác! lộ rất không tra vẫn ra phố Ngốc không kia sống phế Đại lão sẽ K2 Bọ Ngốc, thành thế Cạp khi vào được chết, chưa về hiện Đại bị Queen không trở họ của để, J tàn Quốc bọn ra thâm bại già dễ, nhập hay Trung, lực Nếu sau phát tổn thương."."đau bớt, buồn Chu Mạt!
Chu bồn một phía lớn và sau Cô trốn Mạt cây cảnh. súng vang lên Tiếng. cô sĩ Chu lúc còn Nam chân tránh bác văng nổ Diệp súng kéo này, đạn viên định chưa Mạt giơ chạy, về bọn, đẩy Kiều kịp né phía xe nhẹn, đã họ đá nhanh bắn.
Một, ba, hai… lại tàn trắng bên vỗ Đại nói vải, giường thuốc dập đậy Anh, bệnh Ngốc tắt xong xuống, tấm rồi nằm tới đi lên! trông tập rượu Thảo trách nên nào, nói không nghĩ khiếp say, trưởng cũng lựu đạn, nhiều trung Ngốc, rất suy không mới như tiểu Đại, đội anh Vu vậy sợ quá.".
Cậu yên tâm quan những cần tâm thành "cậu chuyện" trở khác tạo vợ, người không J phố với cậu đi về! vừa lượng nổ nổ, chẳng cả mọi hộ sao phục thể mới nổi bảo anh không Vụ ở người tất cũng, qua cho chịu vặn sao mức, thật nên có trang không là thuốc!". trong nữ Trên hai cô, dài sau nhắm nam bọn sát trước bắn hành, vào sau thủ đầu vẻ đang một một lang dáng họ phía phụ chạy một sĩ thật bác là người. nam đẩy Bác sĩ xe?
Không có bất cứ cảm giác đau đớn nào!
Phía sau vang lên một tiếng "bịch", người ngã xuống đất không phải là cô, mà là tên sát thủ kia!
Cô xoay người, chỉ thấy một người đàn ông khác mặc áo blouse trông như bác sĩ, cầm trong tay khẩu súng lục màu đen…
Là anh ta vừa mới cứu cô!
Cô đang suy nghĩ xem người tới cứu bọn họ là ai thì lại có thêm một tiếng súng nữa vang lên, Chu Mạt ôm đầu hét chói tai, cô không muốn chết đâu, cô vừa mới làm hòa với Đại Ngốc mà!
