Chu Mạt quả thực hoài nghi, tên đàn ông giống như cầm thú suốt đêm qua rốt cuộc có phải là Trần Đại Ngốc cô quen biết hay không?
Bình thường hồn hậu, ôn nhu như nước, vậy mà…
Chu Mạt nằm trên giường, trong đầu lúc này toàn là những hình ảnh diễm lệ của đêm qua, đặc biệt là thân hình rắn chắc màu đồng cổ của anh.
Cô nhớ, những rung động bí ẩn ở nơi sâu nhất của cơ thể…
Cái rung động nhục cảm này dường như giúp giảm bớt cảm giác đau nhức của cơ thể. giận đúng sao Bị, quá hóa nói tôi thẹn?"
Đại bước bụng Quang một cổ, nhấc giáng lấy, Ngốc đấm túm áo Giang Thiều vào mạnh đi, lời lên tới nào không nói." tới Giang thì Thiều nắm của ý Ngốc Đại vừa đắc giáng xong nói Quang đấm hắn đáng mặt."nữa đánh, à Chồng đừng! trước không Giang tay chủng đặc Quang gì Thiều mặt mềm trói đội bộ quả, khác gà chặt ở hồng."trăng giống Cô cùng tử, công người, đôi lãng mạn ông ấy cô hoàng như nhau thích với, ấy đàn chúa xứng là thích chu thưởng, ấy hoa cô những ngắm toàn." trào Giang nói Thiều phúng Quang.
Có tin rác chưa Quang nhắn, chỉ gửi Giang nhắn vài, là cái Thiều tin là có đều một tới đọc. răng trước Chu em Mạt tươi Thiếu rớm Mạt miệng mấy, Quang còn mặt khóe, chạy rồi Mạt tới Giang cười máu ra, "vội vàng, nhe cái tới!
Oái! mặt giáng Chu Mạt một cái Giang lên tát Quang Thiều." không Thiều người Giang chỉ tới, là trên Mạt ngờ là người không danh Chu Quang của phải mà nghĩa cô chồng. được nén Mất, đau mắt lúc Quang mới một Thiều nhìn, Giang trừng Đại Thế Ngốc, "nào cơn? một đơn lại được đám chỉ phúc với phá ngươi, đúng sự đánh là như không Ta cùng giản, vậy hạnh mà có thật thể chồng vậy tới ta vô thể trận!"biết ấy vạn, không nghĩ không đăng nhau dặm tư thích đối ấy xa, của ngươi với Trần ngươi suy cô gì Họ kia tưởng chỉ người, cô cách cũng hai gì có hậu không, thích không môn cái cái? lưới từ bước người đỉnh ngồi ra, lùi lên sau phía choạng Quang đập ăn thẳng, Giang loạng cơn đau mũi đất đau vách đấm xông, vào rồi xuống cả vài Thiều một ngã đầu. không anh tới Em em chờ sẽ tới khi tới! thấy đã mật lại, Họ người cánh kia Giang đời tay Mạt ta Quay gặp, "Chu Chu ôm, thân này hắn Ngốc hối Đại ngươi hận Mạt nhìn."giờ em, anh thứ gặp chiều anh cho, biết muốn Chu đất về 3 đã thành em ta ở sau đưa, bãi trống mặt chúng trường Mạt có." thấp Mạt Thiều Chu gọi nhìn giọng Quang thấy Giang.
Thiều toàn Đại hơi dáng thịnh khinh mái trang tóc, mặc lúc khép mắt thân trong, ra khoác này Quang hành chiếc đối bộ khí tỏa nép áo dài, sát ánh Giang Ngốc với mặt, quân vẻ dài thường. đã có mấy có cơm đồ cơm phòng cái, điện nồi ăn bát ăn trong Trong." đất Quang Đại hắn, ghét Chu xong cái vật ngã Ngốc xuống một đạp liền, nói bỏ Mạt Thiều khiến Giang chật. trại anh, quay phải lại lẽ doanh Chẳng trở?
Chu đang Thiều đi Đại Quang Giang, Mạt tới buông nhìn Ngốc ra. mắt Quang hai mắt đi khỏi mất Giang nhìn khỏi trơ Thiều dần, biến họ tầm đi người… dùng ngươi nói chính đó để là mùa Kẻ quê.
Thật tởm ghê. thoại thì nguồn lại qua giờ phát định Cô bật đã đã tắt cầm hiện điện hiện gọi điện thoại tối.
Cái khiến tát ngây hắn này người.
Chu thấy Ngốc đi giường, Đại Mạt không quanh khỏi đâu ra nhà."
Chát."Mạt Mạt…
Người rồi đâu?
Ngốc cao cái kia tàn mắt đầu Giang ra nhạt, mặt nửa lạnh hơn, Thiều Quang lại vẻ nhẫn ánh Đại lộ. với cho giác thể có gì có cảm ngươi còn rằng Ngươi ta? có lệ mắt Giang Quang lăn Thiều giọt Khóe xuống." Mạt miệng thấy Thiều, mồm nhìn Giang tiếng Chu lên gọi vội máu vàng thì đi Quang đầy tới. dân Tên hoang dã thôn? hoa Chu mà bông trâu bãi lài là Mạt đúng cứt cắm!
Lúc này hắn mới hiểu ra, hắn đã mất Chu Mạt, chỉ là trước kia hắn vẫn luôn lừa dối bản thân.
Chu Mạt đã không còn là cái cô công chúa mới lớn, yêu sự lãng mạng, yêu những thứ nhỏ nhặt.
Hơn một năm nay, cô đã sớm vì Đại Ngốc mà thay đổi, đã đủ để xứng đôi với người quân nhân ưu tú này.
Cô vốn tưởng rằng Giang Thiều Quang sẽ là mối tình đầu ngây thơ còn lưu dấu trong cô, nhưng nào ngờ, hắn ta quá xấu xa, xấu xa tới mức khiến người ta ghét bỏ.
Quãng đời còn lại, cô sẽ chỉ nghĩ tới Đại Ngốc, thành thật sống những ngày tháng hạnh phúc bình yên.
