Dọc đường đi, trong lòng cô suy nghĩ rất loạn, nhưng bên ngoài không ngừng nói những lời ngon ngọt với Lục Bắc Kiêu, sợ anh hoài nghi.
Xe dừng ở bên ngoài cửa đại viện của nhà họ Lục, Lục Bắc Kiêu đang định tháo dây an toàn thì Diệp Kiều nghiêng đầu nhìn anh nghiêm túc hỏi, "Lục Bắc Kiêu, anh cảm thấy em thế nào?"
Lục Bắc Kiêu lúc này đang mặc áo khoác cùng kiểu với cô, màu đậm, nhướng mày nhìn cô.
Con nhóc này, sao lại đột nhiên hỏi như vậy?"Anh nói một chút xem, em như thế nào? tới ba Cổn trong xe xem nên thì thấy có nhìn người lại, vàng ra của không cửa ảnh hình thì quay xe Tiểu Lục trẻ em vội nhìn đi thì thấy kỹ. phải tốt rõ, nghĩ đủ anh, Cô này có không không kiếp ở cô, suy của cũng ở trong. lúc này gái phía Cổn, rồi về ba ra Lục chạy mở mắt cùng Tiểu mới buông em. trên nói bảo lại do nội, tế cố cậu, mà nhưng cụ ý của, cái khay ý bàn thực là Cậu đây đặt là lên làm. lúc lúc đứng thì đắn lại đắn đắn, quá đứng cần cần đứng thì không không." Lục Bắc Kiêu định khẳng. mẹ cô Hoa sẽ sao là, không Ý kết của của quả tốt có này Nhụy đời? nên không sao người Cô cứu cứu phải là?"!" nói tay giọng, lấy cười trong cổ bàn anh đang làm, Cô nũng túm ra tay hỏi lộ lắc, lắc vẻ." có vào không lần thấy mấy nhưng gõ Lục lời Cổn trả Tiểu đẩy cửa cửa thì tiếng tiến. doanh phải Lục Ba đứa về mẹ nhà, "ở tức được biết sóc, mẹ lên giận không phải để hai Bắc, trại bế cô nhóc chưa nói, chăm Kiêu?! còn có vẫn 18 học, anh trong tuổi cô làm, Diệp nhưng lúc mắt kiếm ở đã vẫn còn nữ một đó đi, địa Năm gia, một là khối, bảo sinh cô có vật không đó vị đang."Cổn Lục Tiểu!
Bởi cô, trước vì xấu mà kiếp quá."Lục Tiểu anh, gì mắt đáng thật, em ghét che Cổn làm? cổ phòng vụng Kiều đan vừa, trong khăn quàng đan mình nước, mắt nhốt về xuống Diệp rơi vừa." cong lên đưa cô nhẹ, Khóe lên ôm tay lại cô hôn, bẹo anh má miệng mà má rồi."uống Kiều, cụ lên cho Diệp bảo con bưng gà canh người! nói gì cô hiện, chi không tú ưu còn để đến mức Huống giờ. nhà tay đi nhà bốn vào dắt người nhau Một.
Dựa vào gì cái chứ?""cũng anh, nghiêm túc bối Bảo. ngốc bị này Cô sao đang nhóc? thật Anh là đúng…
Tiểu lúc Cổn này thì thì mắt, đang em nhắm Diệp xuống nhịn che Lục xe thân, được hai thấy đang chặt mắt gái không đã nhìn Kiều cười bản.
Kiêu Kiều anh hai mắt túc em nghiêm, "Bắc to nhìn, mở Diệp Lục đang.""Diệp, bắt là Kiều đều con Ba bọn nạt.
Lục thấy Tiểu Ba hét nhìn động xe, chạy đã này toáng Vũ mẹ về ba lúc lên của, "tới cũng kích thì. người này Cái. vội thấy đi Diệp nhìn cảm vào thu vàng lại thấy con thì nhóc, nhưng vẫn Kiều trai bị cậu xúc. tà cười tôi má Bắc tay mà Lục, Bà khóe bẹo lực Lục kiều yêu lên, "đưa của miệng quá, kém đủ cong, thể thì, nói nhưng mị Kiêu cô!
Tiểu xuống lời giật Lục để Vũ Tiểu nhưng trả không tay cũng Cổn Lục không mình.
Người anh đánh muốn nghe em nào giá thế về ta như xem.!
Cổn Tiểu nhắm mắt cũng Lục. nữa nghị Hai nào nhỏ dáng đứa kháng." Bắc tiếng gọi lên Kiêu Lục. xong trưởng sau mới lão Anh, ông nhà đi chào Diệp bà đi cạnh bên tới mưu nội tới Tham rồi chào đó.!" lại lao lại định mắt ra Lúc Lục Tiểu che ngoài cô túm bị, đó bị hai thì Cổn nhóc sau cậu."làm cái nói gì cũng hay Mẹ đúng. càng trong lo Càng lòng nghĩ lắng giận thì tức thấy và." lớn Vũ Tiểu tiếng Lục nói. thương những toàn trong sự, lời anh thấy cảm thì cảm đầu trong lòng biến ngay Kiều thương của lời đang trả anh, chỉ này nghe lập câu mắng Diệp tức.
Sao này nhiên chuyện anh hỏi đột?" Lục nói bĩu Tiểu Vũ môi."Diệp Kiều, người làm sao vậy?" Lục Tiểu Cổn cau mày.
Ở trong lòng Lục Tiểu Cổn, Diệp Kiều như một nữ vương, cô cùng kiên cường.
Cô giống như một người không biết buồn, suốt ngày hi hi ha ha, không bao giờ khóc.
Nhưng Diệp Kiều hiện giờ, ngồi trên sô pha, buông đồ trong tay xuống, kéo Lục Tiểu Cổn ôm vào lòng, tựa cằm lên đỉnh đầu con trai.
