Vào tới khách sạn, cô nhẹ nhàng ôm ấy anh, ngửa đầu hỏi, "Anh Thành, còn giận em sao?"
Một cô gái ngây ngô, hai mắt to đen nhánh phiếm ánh lệ, dáng vẻ đáng thương vô cùng khiến anh mềm lòng."Tiểu Hoa Nhụy, em đừng xuất ngoại nữa, ngoan ngoãn kết hôn với anh, anh sẽ không giận em nữa.
Anh tuy tham gia quân đội nhưng tiền thì đủ nuôi em 10 đời sung sướng.
Anh không nói quá, nhưng một năm anh chỉ gặp em vài lần đã không chịu nổi, em còn xuất ngoại, anh chịu không nổi."
Anh có Nhụy bàn lấy lớn thoáng Thành Hoa, Ánh đầu tia, mật anh cô kia cái, ảm mắt cầm tay lên mình, "đạm cúi, ngực đặt…!
Hai ôm miền triền lấy nhau, cùng nhau người chặt."! cho muốn anh em!" mê Nhụy Hoa nằm anh đi, cơn bên trần qua nhìn mắt, hai hỏi cạnh giọng nhẹ nhà Sau khi.! tức hôn nâng cô lấy lên lập Hai tay mà anh mặt ôm."xuất tới, nghĩ chuyện không ngũ Thành có anh Diệp?" lại giường trầm ngồi, như còn đen Thành giống mưa Diệp bên đang tới, cạnh Cô giông mặt kéo sắc sắp xuống nói. ôm ức năm cô chìm hung luồng Thành, trước Diệp hôn tỉnh hăng cô cùng từ hơi chặt khoái trong, lên của lạc Nhụy, nóng mấy Một, Hoa rồi bế ký vào lên sảng cô khoái bừng như bốc. xuất nếu, sẽ đi nữa không, ngũ phải vài giết hại bị kẻ vụ anh nhiệm Trung, năm sẽ Có làm Đông thù không?!""dừng ta, chúng ở Nhụy đây Hoa."Hoa Nhụy! khách mùi ngập căn tràn sạn phòng nhục Trong của dục." về cô phía trầm lưng hỏi Thành vẫn, giọng Diệp quay." giường nhìn cô trên, để mông đi cầm cổ lung còn Anh đỏ, hở hai vệt khoác nói đẫm đó mắt nhẫn, lệ lại người vẫn trên, ái áo, hai tâm vai, người của ngoài ra thấy sau xoay ân."muốn nước, ngoài Anh em Thành ra. vẫn Hoa dậy Nhụy, đớn rát người đau ngồi nóng, trên còn. phép thật cho, không cô dùng Anh rằng đã, đổi bản xuất, anh ý để cho cô thay thân ngoại, mong ngờ anh chủ lòng cô lấy. thể non mềm mặt đứng ngây dạ Nhụy trong được ngô người Một, thú Hoa lời kẻ một sao quân có như của gái Diệp trang trước mời, Thành chịu như bộ cô. xong chăn đã quần mặc thì, lại người kéo ngửa đầu Cô lên thấy nhìn anh áo che. hai nước nhau khác vài gì cũng, ra có không chỉ chúng Cho năm đâu ngoài ta dù, nhau lần em này gặp?
Em… vàng anh vội Nhụy chạy nhảy cạnh trên xuống, Hoa Đừng bên mà giường, "từ tới.! dáng cô xông đau tượng tiết non xương so rồi ẩn tiếp sánh khóc Anh một nhịn không của tận được phát tủy vẻ mà mềm lại cô tục không, hình tưởng hận với tới trong ảnh của nén những nhẫn hồi tới. được đừng Anh giận không?" cô gọi tên răng nghiến Anh. bên Ngoan để anh thân nhẹ nữa Người chịu vỗ nửa như, ông ta tuyết hình kết nhiệm đăng ký nói về nhàng mềm người em cạnh của chúng, "nằm, trên trách trần trắng ở với gái cô ngồi, lát giường hôn trên đàn đi. cuộc cuối ở rốt với, có em kết không lại Anh em lần chịu hỏi hôn anh? sự dựa em làm em muốn, người sống anh coi không riêng bình không Em nhà, hoa nghiệp có vào muốn em anh thường muốn!""9 muốn, em xuất ngoại tháng tập, em phải học Thành vẫn Anh đi." mắt lòng của không, tâm cô ép Diệp vẻ thì nhìn rõ trái xé mà nhưng đối ràng anh, nước mặt đầy như với tim đành rách cô bị Thành cô là nhìn nhẫn cô."ra nước, Nhụy vô khăng anh tình thì khăng ngoài em trách Hoa nếu muốn đừng. thôi Chỉ 2 năm. lát sau Một. đưa tới, đó xuất ngày cô, bay Sau anh vẫn sân ngoại cô. mà cho để tâm Em tới muốn anh, anh tìm an muốn anh.
Như vậy, Kiều gia sẽ không cần cứu anh.
Cô sợ lời mẹ nói là thật.
Sợ rằng Diệp Thành sẽ đúng như lời Diệp Kiều nói, thật sự sẽ xảy ra chuyện.
Diệp Thành đang tận hưởng nốt cảm giác, nghe cô hỏi vậy thì cau mày nhìn cô, "Cô vợ ngốc, nghĩ cái gì vậy?
Sao đột nhiên lại hỏi vấn đề này?
