Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thập Niên 90 Trọng Sinh Trêu Ghẹo Nam Thần

Chương 984:




"Ở đó có con nít khóc" Lục Tiểu Vũ hét lên.

Lục Tiểu Cổn vào trong hành lang, ba người lập tức đi theo, một lúc sau dưới sự dẫn dắt của Tia Chớp, họ đến cửa sổ của một căn nhà cho thuê nơi có cô bé đang khóc, Lục Tiểu Cổn phá cửa sổ nhìn vào trong.

Trong căn phòng mười mấy mét vuông gọn gàng ngăn nắp, trên sô pha có một đống đồ chơi nhồi bông cũ kỹ, bé gái ngồi bệt xuống đất không ngừng khóc, chính là cô bé tên Noãn Noãn lúc sáng.

Lục Tiểu Cổn thực sự rất khó chịu vì tiếng khóc của cô bé, điểm này giống cha cậu khi còn bé.

Kẻ mạnh luôn thích kẻ mạnh hơn. mình cho Kiều chỉ rằng anh Diệp đón quả lại hai có kết dẫn cô ba nhưng đến sẽ con Lục."đâu ở Mấy đứa tới?" cách Tiểu Lục túc hỏi Vũ nghiêm một. nhưng được ổ hàng khóa Lục, có thẻ thử ngân mở bị, không tiếng nhưng là lên, cậu cửa là cắm như thể vậy kiểu cửa một khóa xấu đi Cổn vậy, ổ làm bằng cửa đã, tới không Tiểu mở. thông này bé với cũng cảm cô Tiểu rất Lục Cổn. khóc càng bé vạn ghé vào này lúc mê, đều Tiếng dỗ bất cậu càng ngừng nhưng cửa người lần, Tiểu được dành Lục lực Mộc lừa khóc, dỗ bình gái của không cũng thường thể Vũ Đầu Tiểu cậu có con số lớn gái."em thể bị ấy Có nào không bệnh? phê trông, đồn sát ấy loạn dễ em kỹ rồi Buổi dì bị, bị buôn cảnh ở cóc nói, sáng bình này phải hỗn vực, khu rất rất người bọn đã bắt trẻ cho con.

Không đã đâu đi dì người biết đó." Tiểu thành chân Vũ Lục nói."đâu khóc đang bà hay nhà cha mẹ em của mình lại ơi, Em ở ông một sao gái?" ngập phòng bà đành, to hơn khóc mở càng tội cụ Bà ngừng phải, trẻ cửa đứa trong nghiệp."giờ ở nên hư, trẻ chơi nhà đứa vào Bà con Tiểu cách chín đi Mẹ ấy chân""cửa bà, phải Lục Cổn nói, yên tối ơi tụi mở về bà, con nhỏ tâm không thường tụi mới này một" nhốt em nó đi với làm thành trong. người rụt vẫn mở, khi cô thấy lớn vào Cánh trên sofa, cửa co rè cô ghế họ ra nhìn bước bé khóc lại."lục tụi, nói Bà tới Tiểu ơi đại quân từ" viện con Lục to Vũ. số là có nhà cửa thấy nghĩ Tiểu gọi Lục "nhà bán phía chữ Vũ", thoại dòng trên nên chủ điện sau của nhìn là số Căn cần ngay chắc này. nhiên đó, không không đồng yếu Tuy điều có nghĩa với là họ kẻ cảm. gọi nhà cậu, cho được gái Một chủ sau bác lúc."Nóng dì thô quá Cổn Tiểu nói" túc Lục đến, trán Đứa Noãn ơi nhìn điện nhẹ bà ấy tay số: "nhỏ Bà""ráp đúng, bàn của cụ Bà nghiêm hỏi không xoa này" có Noãn lắm thoại bước không."chơi có, không em được, khóc gái chị đừng nhé Em em với?" nhón mặt Vũ chân cứ, mãi nhìn khóc đỏ trong quanh bên Tiểu xung bừng Lục bé thấy cô. ấy trung Noãn khác: "nhiệt mà độ đứa Bà lưng viện đầu Cô bé" được theo Noãn tâm gần kiểm thoại trên bà bệnh tế nghèo sao cô, cô trên điện đến 39 nhiệt, vậy tra y bé thể quyết cõng cụ này độ Tiểu có và mấy Lục độ cơ cậu định sau trẻ đưa là, đến cụ đó Cổn lắc.

Ba Lục nói mấy đứa nhóc đi làm việc tốt, nên trực tiếp đưa cô đi tìm bọn nhỏ, khi họ đến trung tâm y tế Diệp Kiều mới hiểu chuyện gì đang xảy ra."Diệp Kiều, cô bé là Noãn Noãn" Lục Tiểu Cổn nhìn thấy Diệp Kiều thì nói một cách nghiêm túc.

Thật là một đứa trẻ đáng thương, trên đầu còn dán miếng dán hạ sốt, cơn sốt cao vẫn chưa hoàn toàn hạ xuống, Diệp Kiều nhìn cô bé nằm trên giường bệnh, cô cảm thấy rất đau lòng: "Mẹ con bé đâu?""Noãn Noãn" Giọng nói lo lắng của một người phụ nữ vang lên, họ quay lại chỉ thấy một người phụ nữ vội vã chạy đến phòng bệnh."Mẹ" Cô bé nhìn thấy mẹ, thì thào kêu lại mím môi òa khóc.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.