Trong đầu Kiều Sênh là những hồi ức đẹp đẽ đã từng của anh và Giang Ca, rõ ràng như một bộ phim lãng mạn, duy mỹ.
Nhiều năm trước, chàng thanh niên nho nhã lịch sự tài giỏi đẹp trai gặp cô gái vũ công múa ballet ưu nhã xinh đẹp ở thủ đô Paris lãng mạn, bọn họ mến nhau, yêu nhau.
Ban đầu cô gái chỉ là một con chim non, cả hành trình được chàng trai ủng hộ, cổ vũ và đồng hành, khắc khổ, nỗ lực, lột xác trở thành một con thiên nga trắng.
Anh là người thừa kế của tập đoàn, thường xuyên đi công tác ở khắp nơi trên thế giới, nhưng mỗi lần cô diễn là anh đều có thể chạy tới hiện trường, làm khán giả trung thành nhất.
Thời điểm đó Giang Ca còn nhỏ tuổi, cũng rất thích gây sự, tùy hứng, bọn họ cũng sẽ có lúc giận dỗi, mỗi lần như thế đều là anh đầu hàng trước, nhường nhịn cô, dỗ dành cô, cưng chiều cô. tìm như vậy, biến Anh cũng không Giang mà Ca vì năm nhiều anh sao mất hiểu.""ái Ưu? tai vùi rầy đó tình, yêu anh rồi tôi tôi sớm đã chôn nữa của nạn vụ quấy và Đừng! thì cổ còn Giang cô, dứt trầm, trong đã bị nói kéo ôm ngực bé phía Sênh, tay cô lấy lấy Ca níu chưa kịp chiếc giọng sedan lời Kiều anh, về qua con kêu xe anh.".". kiểu mà cho kích, dành nghẹn lời ái, anh Như này đầu Sênh bầu ưu ngửa: "ông một anh anh vậy có Kiều động hơi trời xịt xám, trời nhìn sau… thương trong người đàn lạ thành lịch, mặt nhã xa là, ông cô tuấn mắt, sự trưởng bi anh vẻ nho Người. trắng thân dần Sênh đảo lảo, lớn dần mặt cao hình Kiều, đờ sắc cứng bệch Vẻ mặt."bao em, còn thành qua an em dạng Ca Giang cũng sẽ tay, kể biến gì thấy, đã buông giờ nay trải không nữa những bất, mấy năm sống gì…"."Sênh rồi, thù đã là Kiều không anh tôi không trả tệ! kích châm Giang nói Ca ngang mắt ánh anh, oán lời đầy cắt hận, giọng chọc đầy động điệu!". nói Sênh cạnh bên nghiêm Tiểu đi túc Kiều, Cổn Lục tới."ra cuộc, anh đâu rốt Kiều mũi vậy lấy mặt Sênh? nặng không nề Tâm như ngực đè đã bây, giờ sướng lên nên đầu chịu và kích động một, ngàn trạng trở ban đá vui cân nổi tảng nặng!". mi mà nhìn mặt sơ trong mắt con đen nõn trong, láy hai thương vừa, con cô nước nhỏ, vừa làn cho to, bé con da khuôn mí trong, trẻ dài dính mặc có, áo bên mi rất, chiếc suốt mắt trắng Cô, mặc khiến lông yêu sâu len ngực rất áo, người nhỏ nhắn cong ngươi ta đôi. vẫn anh, thấy là chị tôi tôi có đó nhìn Kiều, anh mạng Sênh, của để lấy là sở mạng dĩ dùng vì là chết tôi, thể tôi vì, của chị đối của mà! họ theo biến gọi anh tài vừa, xế bọn mất, đuổi họ sắp cũng hình chân nhấc, bóng cho điện Khi."chết, xe tai vì bảo vệ trong của cô cô Cậu vụ người, ấy mà cô ấy nạn thay chết ấy chị là! rất trần nói thể một, đang như bản Không, lĩnh thuật câu có hận phẫn cô nhiều chỉ."không thể, nhưng Ca anh quan, em tâm em đến đi hận các Giang anh không! mày là, đồ Sênh Kiều tội! mắt lệ xạ lại lạ Ca Nhưng nghịch không đối lùng, anh ngợm, bĩu với trước như tùy với, viền cũng không người thể quen một, đây cô sẽ mà yên, không anh chỉ làm nũng anh, mà Giang mà hứng dù, ngấn không mắt sẽ tĩnh sẽ thôi ánh mặt với là lạnh cô môi mặc nói. lần Sự nhẫn tà, đả một kích thật nữa Sênh Kiều."vật đó, không Kiều dời đã, Ca đổi tang còn, điền Giang nữa sao Ca sớm năm hải là Sênh Giang thương.". không ôm túi, Cô xách dứt cũng gái, lời người con xoay.
Giang khuôn con đúc Nam biết y thanh, cô vẻ cô lên tú giống gái, con nhìn như của Vừa là toát mặt của đã. hai xa Kiều mẹ càng nhích Hình không bóng, đứng chỗ vẫn chạy tại, càng con nhúc Sênh. nể Giang Ca hề, mặt Đối không với tình châm anh chọc.".
Noãn Noãn bịa nh ôm, thế mà lại không khóc rống, Kiều Sênh bỏ cô bé vào ghế sau, xoay người đẩy Giang Ca vào xe luôn.
Giang Ca sống chết không chịu lên xe."Không chịu là anh ôm em đấy!".
Anh uy hiếp, khóe miệng nở nụ cười khổ.
