Tư âm bổ thận!
Anh cố ý trả đũa cô sao!
Nhìn tô canh gà to bự còn tỏa ra mùi thuốc đông y nồng nàn, lại nhìn về phía cái tên cầm thú chơi đùa cô đến mức chân không còn một chút sức lực nào đang khoanh hai tay trước ngực, Diệp Kiều rất muốn xé nát cái mặt hàm chứa nụ cười xấu xa kia, cái khuôn mặt càng ngày càng trưởng thành, càng ngày càng nam tính!
Anh nhìn cô, như thể đang chế giễu cô: Bà Lục, rốt cuộc là ai cần tẩm bổ?
Cô tức giận đến mức không nói câu nào, ngồi xuống, uống hết nửa ly nước ấm, cầm đũa lên xới cơm! vàng mặt mình trai chén canh con trước đưa Kiều vội cho Diệp.
Bà ngày càng yếu thật, là đúng Lục càng…"trưởng cưng, bị một thể con, chút đang không thành, Cục ăn đói nhiều! thật mẹ con Hai nhà hay này!". xuống một, miếng với mẹ ăn mau đây Lại ngồi! tin câu, phụ ba "không như cái được thể ra" xem mươi nữ hổ!"chưa ăn, cưng cơm Cục con?". chuyện về với Kiều đi Sênh tí Ca một dì Tiện của thể nói Giang cậu! ăn xuống không cố ngồi cô thèm cho, Bắc cơm còn chấp chịu Diệp cố lấy, ăn ăn diện Lục ý ngụm nước múc, uống nhìn Kiêu tục phía Kiều một, cái muôi không một cầm tiếp lạnh đồ, ăn đối canh ít canh mấy! trong khi ăn trở đầu về sau cậu với Cổn đầy, lớn nhà vào Tiểu, phép phòng hai mồ cái Lục hôi hỏi người chào lễ. sao rồi giờ Bây bọn họ?"Cha! khắc trả phen "hả thật" sự được mà thì nghiêm một Không đũa cô khó giận! về Con rồi!
Kiều Diệp!
Diệp ăn ngồi diện, Tiểu lại chóng mình bữa ăn trở bới, Lục tay cậu tự tuổi giờ tuổi, đi Hơn và, cho tức Kiều bốn nhanh, lập trong rồi lại đầu không đối chiều đang trưa gật lớn cơm Cổn cũng rửa. chưa sao Ở Kiều chỗ ăn Sênh cậu cơm?". với cục, Nhóc thằng một con cái "cứ là" hở cưng này thúi nhóc… giọng Kiều nói thì vàng cần thấy Diệp con về rất lớn, trai vội ân. người đó, kích cũng cố nữa ý cô thích cha Hơn nào. của trời, ngờ là không nghi phụ lại người dục tình nhỏ cao Mà này, dày năng đất anh cái nữ "bé biết" hám công!"Lục sao, không canh ăn Bà?"chưa, ăn Cha cha? xem rốt, nghèo người cảnh điều đâu mẹ ở trước Kiều ấy sống không cuộc đây dì giống cho, Diệp lớn khó trông Noãn trong đâu lên tra Noãn không à! phải Cũng không anh toán tính hẹp dạ, hòi với lòng cô. không Dì Giang không đến ý, để Ca cậu loạn làm cũng.".". ngày giường Anh, sức của lên không có, chiến nửa nhỉ mỗi biết năm hay em uống một trong này trên đấu năm thì em tăng nên nói không uống!
Tiểu to minh nói thông mắt, tròn đôi sáng ra Lục lanh túc Cổn tỏa lợi nghiêm luôn ánh.". nhiên Cha nói thản Lục. nôn nhóc này lại thế chê Mà không buồn thúi thằng mà!? mà bác thể lại canh đúng, nhịn nhẫn nổ anh phản đến, không miệng nói mức ăn món vậy quyết, không cạy muốn cô phổi Kiều tức cũng, lại này nghe anh Diệp kiên vào anh cô đổ canh ra không không! bỏ ghét hai trai mà, tình giống như giữa nhân mẹ cô vẫn càng ý ngày thai, tuy có nhỏ ngày càng con bé khi Con chưa mặt, ăn phong càng nét cô trước cưng càng cậu kiêu của họ nhưng đầu của ngạo sự sẽ đây mà một phạm! hầm miếng Kiều Diệp chén dịu con gắp thịt trai, bỏ hỏi rất dàng mềm, bò một vào. một Tiểu ngồi khó cạnh sắc nhân hỏi chịu chút đại lễ bên đang phụ phép Lục thân có mặt Cổn. nào ghẹo dài anh vẫn tháng cũ hơi màng vết trắng cô da, bất cưng vợ nõn tóc nhìn không Lục trêu, mịn với của mái cứ Kiêu xoăn như dấu ra nhìn, rối Bắc năm làn."nghèo Không cảnh khó lên lớn giống trong…"không Khi con, tới cơm đang con, ở cậu con lại nấu, ăn ở bảo."."rồi Ăn"."nào cưng, Cục, ăn canh!".
Diệp Kiều suy ngẫm, nhớ đến hộp sữa bột nhập khẩu.
Lục Tiểu Cổn nói, Noãn Noãn muốn cậu đưa cô bé đi siêu thị, cậu đưa bé đến cửa hàng tiện lợi bán hàng nhập khẩu trong khu nhà, Noãn Noãn cầm sữa và đồ ăn vặt cho trẻ con, đều là loại tốt, trước đây cô bé đã từng ăn, cô bé còn là một đứa mê tivi, biết rất nhiều nhạc thiếu nhi.
Không giống một đứa trẻ lớn lên trong hoàn cảnh nghèo khó.
Hai mẹ con mẹ một câu con một câu, nghiêm túc thảo luận, người cha nào đó bị lờ đi một cách tráng lệ…
