Ông Tấn Hoa là người có tính cách rất ổn định, trước đây không cần biết có chuyện gì xảy ra cũng không làm ảnh hưởng tới tâm trạng của anh
Thế nhưng lần này, anh cũng không biết mình bị làm sao, rõ ràng chỉ là một chuyện nhỏ mà thôi, thế nhưng lại khuấy động cảm xúc của Ông Tấn Hoa
Giữa anh và Bạch Trân Trân mặc dù có chút mập mờ là thế, nhưng hai người ai cũng không đề cập chuyện này, Bạch Trân Trân đối xử tốt với anh dường như không khác như lúc đối xử với Từ Phong là bao
Anh tưởng là những điều đó là đối xử đặc biệt, có lẽ chỉ là hiểu lầm của anh mà thôi, dù sao hình như giữa hai người chưa hề trò chuyện sâu vào những điều này
Bọn họ chỉ là bạn bè mà thôi, Bạch Trân Trân xinh đẹp vậy, còn giỏi giang thế, có quan hệ tốt với người khác, anh có tư cách gì xen vào
Đến cuối cùng Ông Tấn Hoa phát hiện tâm trạng của mình đã làm ảnh hưởng đến công việc, anh dứt khoát ngừng công việc trong tay, chuẩn bị ra ngoài bình tĩnh một chút
Ông Tấn Hoa lên sân thượng, anh cần bình tĩnh một chút, để cho não mình khôi phục tư duy bình thường
Còn chưa hút xong một điếu thuốc, Ông Tấn Hoa đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc từ phía sau phát ra
"Tấn Hoa, không phải cậu nói mình đã cai thuốc sao
Sao bây giờ chạy đến đây lén hút thuốc lá thế
Đang khi nói chuyện, người kia chạy tới bên người Ông Tấn Hoa, anh ấy ngậm một điếu thuốc ở trong miệng, vươn tay với Ông Tấn Hoa: "Mượn cái hộp quẹt đi
Ông Tấn Hoa yên lặng đưa bật lửa, Từ Phong đốt thuốc lá, nhưng không có trả bật lửa lại
Bật lửa màu bạc không ngừng được lật qua lật lại trên đầu ngón tay anh ấy, Từ Phong ngậm điếu thuốc, tựa ở trên lan can sân thượng, cười nói: "Rốt cuộc là đã có chuyện gì, sao khiến cho trưởng khoa Ông chúng ta ngay cả thuốc lá đã cai mà cũng lại rút lên nữa thế
Ông Tấn Hoa không có nói những chuyện phiền lòng của mình cho Từ Phong: "Không có gì, chỉ là tâm trạng không tốt, muốn bình tĩnh lại thôi
Đối với Ông Tấn Hoa, Từ Phong từ chối cho ý kiến: "Tâm trạng không tốt
Nói rộng hơn, quan hệ giữa cậu với cô Bạch xuất hiện vấn đề
Nói xong, Từ Phong khẽ cười một tiếng, dường như anh ấy đã nhớ ra chuyện gì, tiếp tục nói: "Buổi tối không phải cô ấy còn tới tìm cậu sao
Cậu đã bận bịu tới mức này mà cậu còn dành thời gian trò chuyện với cô ấy lâu như vậy
Chậc, trưởng khoa Ông, cậu đúng là đã thay đổi không ít
Từ Phong và Ông Tấn Hoa biết nhau hơn hai mươi năm, nhưng cho tới bây giờ anh chưa từng thấy Ông Tấn Hoa để lộ dáng vẻ như hiện tại
Anh ấy khó mà hình dung cảm nhận này, chỉ là cảm thấy hiện tại Ông Tấn Hoa trông có hơi suy sụp tinh thần
Nhưng kiểu tâm trạng này tuyệt đối không nên xuất hiện trên người Ông Tấn Hoa, sau đó càng nghĩ, Từ Phong càng cảm thấy mọi chuyện này có khả năng có chút liên quan đến Bạch Trân Trân
Cũng chỉ có lúc dính dáng đến Bạch Trân Trân, Ông Tấn Hoa mới có biểu hiện là lạ
Anh thế này, hoàn toàn khác biệt với tâm trạng không có gì lay động khi gặp Bạch Trân Trân lúc ban đầu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ông Tấn Hoa: "..
Rốt cuộc tên này có biết nói chuyện phiếm thế nào không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Rất nhiều chuyện đặt ở trong lòng cũng không giống như anh ấy nghĩ thế, Từ Phong nhận thấy cảm xúc của Ông Tấn Hoa khác lạ, bèn có ý muốn dùng phương thức của mình để Ông Tấn Hoa bình tĩnh lại
Nhưng anh ấy nói tới nói lui, cảm thấy miệng mình sắp nói khô nước miếng rồi, thế nhưng Ông Tấn Hoa vẫn như như sở động, anh ấy chỉ đón hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác, hút thuốc, khói trắng được nhả ra sắp bao vây kín anh, nhưng anh vẫn không có ý muốn thổ lộ tâm tư cùng mình
Từ Phong: "..
Mình đã sắp bị khói mà Ông Tấn Hoa nhả ra ướp thành thịt xông khói rồi, tên này thế mà còn có thể kìm nén không mở miệng
Từ Phong chậc lưỡi một tiếng, không định nạy ra thứ gì từ trong miệng Ông Tấn Hoa
Có điều từ biểu hiện vừa rồi của Ông Tấn Hoa, và cách phản ứng sự việc, giữa anh và Bạch Trân Trân nhất định đã xảy ra vấn đề gì rồi, nếu không anh sẽ không có dáng vẻ thế này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau khi hút một hộp thuốc hơn phân nửa, Ông Tấn Hoa bóp tắt thuốc lá trong tay, nhét gói thuốc vào còn lại non nửa trong tay Từ Phong
"Cho cậu
Từ Phong: "..
Không phải chứ, tên này đột nhiên nói nhảm thế này là bị làm sao thế
"Ông Tấn Hoa, cậu không sao chứ
Nói chuyện với tôi mà cậu còn chơi trò thần bí
Ông Tấn Hoa vỗ vỗ bả vai của Từ Phong: "Cám ơn cậu đã ở bên tôi, tâm trạng của tôi đã tốt hơn nhiều rồi
Từ Phong giật giật khóe miệng: "Bớt đi, tôi không có làm gì, cậu khỏi phải tâng bốc tôi
Anh ấy đúng là không có làm gì, chỉ là hút mấy điếu thuốc với anh mà thôi
À, ngoài ra còn cho muỗi ăn sắp một tiếng rồi.