Thất Linh: Không Làm Mẹ Kế, Bị Nhà Giàu Mới Nổi Nuông Chiều

Chương 71: Bị thương




Vì không liên lụy Tống Vãn Nguyệt và Chu Châu, Đỗ Tiểu Tây nhận hết tội về việc phát hiện chuyện tư tình của hai người kia
Người ta có lòng tốt nhắc nhở, nàng không thể thật sự làm người ta bẽ mặt
Đỗ Tiểu Thanh đối mặt với những lời chỉ trích của mọi người, sợ sệt trốn sau lưng Lý Cương
Cô ta càng sợ việc bị ủy ban đến gây chuyện
Đỗ Tiểu Thanh khổ sở cầu xin: "Chị à, em sai rồi, em nên nói với chị, Lý Cương thích em, chị tha thứ cho em đi, em đảm bảo về sau sẽ không làm chuyện gì tổn thương chị nữa, em thề
Lời này vừa nói ra, cha Đỗ liền giáng tay xuống
"Mày là con nghiệt chủng, ngay cả người đàn ông của chị ruột cũng cướp, chẳng lẽ trêи đời này đàn ông c·h·ế·t hết rồi sao
Cút, cút ngay cho tao khỏi nhà, đừng bao giờ quay về nữa
Cha Đỗ là người trọng nam khinh nữ, rất gia trưởng, trong nhà ông nói một là một, không ai dám cãi
Tính tình ông rất nóng nảy, lại sĩ diện
Hiện giờ Đỗ gia xảy ra chuyện như vậy, chỉ khiến ông không ngóc đầu lên được
Đỗ Tiểu Thanh bị tát đến ứ m·á·u tươi trong cổ họng
Nuốt xuống ngụm m·á·u, cô ta nói: "Ba, nhất định là Lý Cương tính kế con
Bàn tay cha Đỗ lại giáng xuống, "Bốp
Tiếng vang này càng khiến mọi thứ trở nên tĩnh lặng
Bành Ngọc vô cùng buồn bã, chuyện này khó mà can thiệp, vì đây là chuyện riêng của gia đình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô chỉ nhắc nhở qua loa: "Ông Đỗ, hai bác xem xét rồi giải quyết cho ổn thỏa nhé, chuyện này chúng tôi sẽ không nói ra ngoài cho ủy ban biết đâu
Chuyện này ảnh hưởng không tốt đến thanh danh của nhà máy, tốt nhất là để bọn họ sớm kết hôn đi
Việc này không nên chậm trễ thêm
Mẹ Đỗ lo lắng khuyên nhủ: "Ông Đỗ à, hay là mình làm đám cưới cho bọn nó sớm đi, con sợ ủy ban tới đó
Cha Đỗ xua tay nói: "Ngày mai đi đăng ký ngay, ngày mai phải chuyển đi cho tao, của hồi môn không có, nghe rõ chưa
Ít nhất cũng phải giữ thể diện cho chủ nhiệm phụ nữ
Cha Đỗ bắt đầu đuổi người: "Được rồi, náo nhiệt đủ rồi đấy, mọi người cũng nên về đi
Mọi người mới tản ra
Mẹ Tống cảm khái nói: "Cái con Đỗ Tiểu Thanh kia lương tâm thật quá x·ấ·u, Tiểu Tây đối với nó không tệ mà
Lý Cương cũng vậy
Thỏ còn không ăn cỏ gần hang, thích Tiểu Thanh thì liên quan gì đến Tiểu Tây chứ, quá xui xẻo đi
Dù sao thì từ hôn rồi lại đính hôn, thanh danh nhất định là bị ảnh hưởng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cha Tống nghĩ ngợi ra điều gì đó: "Trong lòng Đỗ Tiểu Thanh chắc hẳn vẫn đang đắc ý lắm đấy
Thật ra, điều kiện của Lý Cương cũng coi như không tệ, chỉ là hai đứa nó đều chẳng phải loại tốt đẹp gì
"Vương bát với đậu xanh nhìn nhau vừa mắt rồi kết hôn, chờ cùng người khác đính hôn rồi lại thích nhau, gặp quỷ à, đúng là thần xui quỷ khiến
Tống Vãn Nguyệt cúi đầu cười, không phải vậy đâu
Hai người bọn họ như vậy thì Đỗ Tiểu Tây mới không bị Đỗ Tiểu Thanh dăm ba câu là l·ừ·a được
Tiếp theo đây nàng sẽ không nhúng tay vào nữa, các nút thắt quan trọng của số m·ệ·n·h đã được thay đổi
Nếu Đỗ Tiểu Thanh ghi h·ậ·n rồi tính kế Đỗ Tiểu Tây, mà Đỗ Tiểu Tây lại không phòng bị, thì chỉ có thể trách cô ta ngốc nghếch mà c·h·ế·t thôi
"Lục Lục, cái con Đỗ Tiểu Tây này trông cũng có chút đầu óc đấy chứ, trong nguyên tác không có vai diễn gì của nó cả, chẳng lẽ nó không chịu l·y h·ô·n là vì con gái của mình sao
Lục Lục: "Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ, thưởng tiền mặt 40 tệ, điểm c·ô·ng đức 20
"Coi như là vậy đi, Đỗ Tiểu Tây không có con tr·a·i, chỉ có một đứa con gái, được cái Lý Cương có tiền, nên bà ta mới ở lì trong nhà họ Lý không chịu đi, chỉ vì muốn cho con gái một cuộc sống an nhàn thôi, bởi vì bà ta k·i·ế·m tiền không nhiều bằng Lý Cương, vạn nguyên hộ đấy, đâu phải là người bình thường đâu
Tống Vãn Nguyệt: "Tôi hiểu rồi, có những người chính là nghĩ như vậy, dù không có tình cảm vợ chồng thì sao chứ, có tiền là được rồi, lại còn có con nữa
Nếu không phải Đỗ Tiểu Thanh sinh được con tr·a·i, thì Lý Cương đã không l·y h·ô·n rồi
"Ba mẹ, mấy ngày tới ăn cơm tất niên thì vẫn như mọi năm hả ba mẹ, vẫn ăn tối ở nhà bà nội chứ ạ
Trong trí nhớ của nàng, người nấu bếp chính là Trương Linh và nhị bá mẫu
Mẹ Tống gật đầu: "Đúng, vẫn ăn bữa tối ở đó thôi, ngày hôm sau chúng ta sẽ đến nhà bà ngoại con
Sau khi con về thành phố nhớ ghé qua nhà bà một chuyến, con mợ vẫn còn bóng gió khó chịu với con đấy à
"Chẳng biết mắt thằng anh họ con để đâu nữa, lại đi cưới cái cô đó về
Tống Vãn Nguyệt nhún vai: "Vẫn vậy thôi à, nhìn con không vừa mắt, cảm thấy con là yêu quái thành tinh, ha ha, mặt mũi trời sinh, con biết làm sao
Sau khi trở về thành phố, phải ghé qua nhà họ Lam một chuyến, để tránh bị người ta khinh bỉ
Nàng đem đồ biếu cho bà ngoại rồi đi ngay
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vừa nhắc đến chuyện này là mẹ Tống lại nổi giận đùng đùng: "Con cứ đợi đấy, đợi về nhà rồi mẹ sẽ dạy dỗ nó, xem mẹ có nói chuyện cho ra lẽ với dì con không
Con gái của mẹ mà nó dám gh·é·t bỏ
Sáng sớm hôm sau, Tống Vãn Nguyệt đến chín giờ mới rời g·i·ư·ờ·n·g
Ngáp một cái, nàng đi ra phòng khách thì thấy Giang Trạch đang ngồi thừ người trêи ghế
Nàng vui vẻ nói: "Giang Trạch, sao anh lại tới đây
Khuôn mặt tuấn tú của Giang Trạch ửng đỏ: "Tôi, tôi mang cho em mấy con gà rừng với t·h·ị·t l·ợ·n rừng, đều đã làm sạch sẽ cả rồi
Mùng bảy tháng Giêng là tôi phải đi làm rồi, sợ không có thời gian đến thăm em
Ba mẹ tôi nói năm mới phải đưa tôi đi thăm hỏi họ hàng bạn bè nhiều hơn
"Đáng lẽ tôi phải dẫn em đi thăm thú đây đó từ sớm rồi, nhưng ba mẹ tôi quá bận rộn, chỉ đơn giản là mời mọi người đến ăn Tết, để mọi người biết mặt em thôi
Vãn Nguyệt, bao giờ em khai giảng, tôi đưa em đi nhé
Tống Vãn Nguyệt mở nắp nồi, lấy một bát cháo ngô ra húp
Cháo vẫn còn ấm nóng để trêи bếp rất vừa miệng
"Cám ơn anh, không cần đưa đâu, anh còn phải đi làm nữa mà, trường em cũng không xa, em tự lái xe đi cũng chỉ mất 40 phút thôi, cũng tiện
Em không định ở trọ đâu
Anh có muốn ăn không
Trong nồi vẫn còn trứng gà đấy
Giang Trạch thất vọng cúi gằm mặt xuống: "Không cần đâu, tôi thật sự không thể đưa Vãn Nguyệt đi học sao
Động tác húp cháo của Tống Vãn Nguyệt khựng lại
Hình như nàng lỡ lời rồi
Tống Vãn Nguyệt vội chữa cháy: "Ý em là em lớn vậy rồi, không cần ai đưa đến trường cả, ngại lắm
Mắt Giang Trạch sáng lên: "Vậy em cho tôi đi cùng em thôi cũng được, tôi cũng chưa được học đại học bao giờ, coi như là mở mang kiến thức
Quan trọng nhất là để đi tuyên thệ chủ quyền
Trong trường nhiều nam sinh như vậy, hắn sợ có người đào góc tường
Tống Vãn Nguyệt nhíu mày gật đầu: "Anh muốn đi thì cứ đi thôi, em chín giờ sẽ ra ngoài
Nói rồi nàng bóc một quả trứng gà đưa cho Giang Trạch, vô tình chạm vào cánh tay của hắn
Người đàn ông hít sâu một hơi, "Tê" một tiếng, làm Tống Vãn Nguyệt giật mình
"Anh không sao chứ, Giang Trạch, chẳng phải anh có súng sao, sao còn bị t·h·ư·ơ·n·g nữa, em xem nào
Nói rồi Tống Vãn Nguyệt định vén áo Giang Trạch lên xem
Đúng lúc đó, cha mẹ Tống đi bộ một vòng trở về, vừa kịp đến
Nhìn thấy tình huống trong phòng, mẹ Tống vội giữ ch·ặ·t tay cha Tống: "Suỵt, đừng nhúc nhích, đi thôi
Mẹ Tống che miệng cha Tống lại, kéo ông ra ngoài rồi mới buông tay
Mẹ Tống liên tưởng đến việc hôm nay Giang Trạch mang gà rừng đến, liền giải thích: "Chắc là con gái nhìn thấy vết thương trêи người Giang Trạch đó thôi, Giang Trạch ngại không nói ra
Mấy con l·ợ·n rừng kia đều là do Giang Trạch dùng súng săn đ·á·n·h
"Vậy bây giờ chúng ta đi vào có vẻ không tiện lắm nhỉ
Cha Tống nghi ngờ nói
Người trẻ tuổi da mặt mỏng
Mẹ Tống kéo cha Tống đi tiếp: "Không sao đâu, chúng ta đi bộ thêm một lát nữa, chờ nửa tiếng rồi về
Giang Trạch đỏ mặt không cho Tống Vãn Nguyệt xem, cứ lầm bầm nói: "Không tiện đâu, ban ngày ban mặt mà..
Tống Vãn Nguyệt kiên quyết muốn xem vết thương, ngại ngùng mãi thì Giang Trạch cũng cởi áo ra
Trêи cánh tay anh quấn băng gạc, còn có vệt m·á·u rỉ ra
Vóc dáng người đàn ông cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn trêи cánh tay, khuôn mặt tuấn tú có chút tái nhợt
Tống Vãn Nguyệt đau lòng nói: "Giang Trạch, sau này anh phải cẩn t·h·ậ·n đấy nhé, còn đau không
"Anh bị chó sói hay l·ợ·n rừng cào t·h·ư·ơ·n·g đấy?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.