Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thế Giới Hoàn Mỹ Chi Kiếm Đạo Vô Song

Chương 74: Hạ giới phong bạo




Chương 74: Bão tố ở hạ giới

Bỗng nhiên, từng tiếng kiếm ngân vang lên, không hề kiêu ngạo, nhưng lại rất sáng tỏ, rõ ràng truyền đến trong đầu tất cả mọi người.

Rất nhiều người biến sắc, nghe được tiếng kiếm ngân vang, trong đầu bọn hắn đều hiện lên một đạo kiếm ảnh mịt mờ, hình ảnh thanh kiếm kia như muốn xé rách tinh thần của bọn hắn, vô cùng đáng sợ.

Cũng may loại cảm giác này chỉ kéo dài trong nháy mắt rồi biến mất, nếu không bọn hắn đều sẽ hoài nghi bản thân có thể gặp chuyện gì bất trắc hay không.

Lúc này, tất cả mọi người đều thấy, trước phiến đá tiên, thân ảnh kia thu lại kiếm khí quanh thân, nàng cũng chậm rãi đứng dậy. Mái tóc tím trong suốt hơi lay động, lại phát ra âm thanh đao kiếm va chạm.

Đạo thân ảnh kia chậm rãi xoay người, một khuôn mặt tuyệt thế giống hệt Vân Hi xuất hiện, đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở.

Tiếp đó, một ánh mắt đảo qua đám người, thâm thúy vô biên, chiếu rọi thiên địa, tựa như vạn cổ thoáng chốc ngoái nhìn, khiến suy nghĩ của đám người ngưng trệ, phảng phất thời gian dừng lại, nháy mắt thành vĩnh hằng.

Tất cả mọi người đều ngây ngốc, rất lâu không có động tác, sau đó mới hoàn hồn, mặt lộ vẻ xấu hổ, vậy mà nhìn mỹ nhân đến ngây người.

Vân Anh thu hồi ánh mắt, đi về phía Vân Hi, gót sen uyển chuyển, đôi chân ngọc óng ánh xinh xắn từ đầu đến cuối chưa từng chạm đất."Tỷ tỷ, trở về." Vân Anh đi đến trước mặt Vân Hi, nói một câu, tiếp đó liền đi về nơi xa, không để ý những người khác.

Vân Hi gật đầu, sau đó áy náy cười với đám người, quay người theo sau.

Đám người cứ như vậy ngơ ngác nhìn hai người rời đi, đều quên nói gì, thật sự là bị khí chất mờ mịt xuất trần trên thân Vân Anh mê hoặc.

Ngay cả U Vũ, cũng nhìn bóng lưng hai người, muốn đưa tay ra, nhưng đưa lên giữa không trung lại hạ xuống, trong óc hắn tràn đầy hình ảnh Vân Anh ngoái nhìn trong nháy mắt."Dù là đời thứ nhất, cũng không nên lạnh nhạt như vậy chứ, U Vũ đại ca không phải cũng giống nhau là đời thứ nhất sao."

Có một vài thiếu nữ tỏ vẻ bất mãn, cảm thấy Vân Anh đối với đám người quá mức lạnh nhạt, nhất là ngay cả U Vũ cũng trực tiếp không để mắt đến.

Phải biết, tại Thiên Nhân tộc, không biết có bao nhiêu nữ tử ái mộ U Vũ, thậm chí ngay cả mạn châu sa hoa và hoa sen cũng như vậy.

Mà Vân Anh mới đến, lại là một bộ dáng lạnh lùng kiêu ngạo, quả thực khiến không ít thiếu nữ Thiên Nhân tộc không cam lòng."Đúng vậy, ngay cả mạn châu sa hoa và hoa sen cũng không cao ngạo như vậy."

Một số thiếu nữ trẻ tuổi đem mạn châu sa hoa và hoa sen ra so sánh với Vân Anh, phê phán, chính là muốn hạ thấp Vân Anh.

Mạn châu sa hoa và hoa sen đứng ở đó, trên mặt mang nụ cười nhàn nhạt, không nói chuyện, phảng phất như không thèm để ý, nếu là hai đóa tiên ba nở rộ, nhưng trên thực tế, trong lòng các nàng cũng không bình tĩnh.

Bởi vì Vân Hi và Vân Anh dung mạo không thua kém chút nào các nàng, hơn nữa còn là đời thứ nhất, chỉ bằng điểm này, hai người sau này sẽ trở thành tầng lớp cao trong tộc.

Mà các nàng, trừ phi có thể dung hợp Thiên Mệnh Thạch, bước lên con đường vô thượng kia, bằng không, căn bản không thể so sánh."Được rồi, cũng là tộc nhân, các nàng vừa mới trở về tổ địa, khó tránh khỏi có chút xa lạ, mọi người nên thông cảm."

U Vũ nở nụ cười ấm áp, nói với mọi người.

Biểu hiện của hắn, tự nhiên đưa tới sự truy phủng của các nữ tử trẻ tuổi tại chỗ, "U Vũ đại nhân thật sự là vừa mạnh mẽ lại vừa ôn nhu."

Một bên khác, Vân Hi và Vân Anh xuyên qua đường đi, đến bên ngoài một dãy cung điện phong cảnh xinh đẹp."Vân Hi và Vân Anh đã về!"

Nhìn thấy thân ảnh hai người, những tộc nhân khác cũng từ hạ giới đi lên đều tiến lên đón. Tuy trở về tổ địa, nhưng đều mang một loại cảm giác xa lạ, cần thời gian để hòa nhập.

Vân Thương Hải cũng bước nhanh ra ngoài, vẻ mặt tươi cười, "Về rồi.""Gia gia, các tộc nhân thế nào?" Vân Hi hỏi."Đều rất tốt, trong tộc an bài cao thủ Thần Hỏa cảnh trợ giúp mấy người chúng ta bổ túc những thiếu sót trong tu đạo, bây giờ đã không sao." Vân Thương Hải cười nói.

Dừng một chút, hắn lại nói, "Tới, chỗ ở của các ngươi đã được sắp xếp xong xuôi, xem có thích không."

Nói xong, hắn dẫn Vân Hi và Vân Anh đi tới chỗ sâu trong dãy cung điện. Nơi này có một tòa viện tử xinh đẹp, trồng rất nhiều hoa cỏ, còn có cổ tùng, cùng với đủ loại linh thực tô điểm.

Trong viện có xây lầu các hoa lệ, hành lang dài dằng dặc, cuối hành lang là một tòa đình đài. Bên cạnh đình đài là một mảnh hồ nước, trong hồ hoa sen nở rộ, dưới nước cá bơi thành đàn, màu sắc tươi tắn, thậm chí còn có Long Lý.

Xung quanh viện tử còn có vài tòa Linh Sơn cao mấy chục mét, sương mù bao phủ, còn có suối nước dọc theo khe đá chảy xuống.

Có thể nói, ngôi viện này rất là đẹp, hoàn cảnh thanh u, phong cảnh tú lệ, ở chỗ này tất nhiên vô cùng thoải mái."Thế nào, còn thích không? Chỉ là hơi đáng tiếc, không thể tìm được một ít tử trúc di dời tới." Vân Thương Hải nói, hắn biết Vân Anh thích tử trúc."Gia gia, cảm tạ ngài." Vân Anh nhoẻn miệng cười."Cảm tạ gia gia, nơi này quá tuyệt vời." Vân Hi ôm tay Vân Anh, cười vui vẻ.

Nghe được lời đáp của các cháu gái, Vân Thương Hải thoải mái cười to, "Thích là tốt, thích là tốt, không nên chậm trễ, các ngươi vào xem một chút đi, gia gia sẽ không quấy rầy các ngươi."

Nói xong, Vân Thương Hải liền bước chân nhanh nhẹn rời đi."Tiểu Anh, chúng ta mau vào xem một chút đi." Vân Hi đã không thể chờ đợi, kéo Vân Anh nhanh chóng đi vào trong viện.

Hai người đi một vòng trong sân, đối với hoàn cảnh nơi này rất hài lòng, sau đó, đây chính là nhà của các nàng.

Cũng chính là lúc này, hạ giới, đại kiếp bắt đầu.

Rất nhiều vô thượng đại giáo ở thượng giới liên thủ, bắt đầu mưu đoạt vô thượng tạo hóa ở hạ giới. Bước đầu tiên, chính là phát động đại kiếp, thanh trừ cường giả hạ giới, phàm là sinh linh Tôn Giả cảnh trở lên, đều bị bắt giữ.

Bước thứ hai, chính là các đại giáo ở thượng giới liên thủ mở thông đạo, đưa một nhóm cự đầu xuống hạ giới, tìm kiếm vô thượng tạo hóa.

Đây là vào thời khắc đặc thù mới có thể làm được chuyện như vậy, bằng không, cự đầu cảnh giới cấp độ kia căn bản không thể hạ giới, Thần Hỏa cảnh chính là cực hạn.

Nhưng thời khắc đặc thù này cũng sẽ không kéo dài quá lâu, kết thúc về sau, thượng giới và hạ giới sẽ cách tuyệt thiên địa, sinh linh thượng giới muốn xuống hạ giới, sẽ trở nên khó khăn gấp trăm lần, thậm chí không còn cách nào xuống hạ giới.

Bước đầu tiên rất nhanh đã qua, giống như mưa phùn lặng yên không tiếng động, ngay cả sinh linh thượng giới cũng rất khó nghe được tin tức.

Nhưng một tháng sau đó, bước thứ hai bắt đầu, các nhân vật cự đầu ở thượng giới bắt đầu hạ giới.

Lần này, tin tức liền như là bão táp quét sạch ba ngàn châu thượng giới, chấn động các nơi, tất cả thế lực đều chăm chú, chờ đợi kết quả.

Một bầu không khí ngưng trọng bao phủ thượng giới, ai cũng biết, những cự đầu kia vì sao lại xuống hạ giới, là vì tìm kiếm vô thượng tạo hóa.

Những cự đầu kia đến từ rất nhiều thế lực, phần lớn là những cường giả tuyệt thế tuổi thọ không còn nhiều, quyết định xuống hạ giới liều chết đánh cược một lần. Nếu không nhận được vô thượng tạo hóa kia, cuối cùng vẫn phải chết, đã không còn đường lui."Nhiều cự đầu như vậy xuống hạ giới, sẽ không đem hạ giới đánh nát chứ."

Trong đình đài, Vân Hi nghe chuyện cự đầu hạ giới, đôi mày thanh tú cau lại. Nàng không dám tưởng tượng, nếu bọn họ không thông qua Thái Cổ pháp trận rời đi hạ giới, sẽ có kết cục gì.

(Hết chương này)


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.