Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thế Giới Hoàn Mỹ

Chương 1986: Một hàng dấu chân nhàn nhạt




Chương 1986: Một hàng dấu chân nhàn nhạtChương 1986: Một hàng dấu chân nhàn nhạt

Dịch & Biên: thieuphong Cầu Ngọc Phiếu từ các vị độc giả.

Thác Cổ Ngự Long bị thương tích nghiêm trọng, nguyên thần chỉ hỏa bị ăn mòn vô cùng lợi hại, cuối cùng dù cho Thạch Hạo dùng chuẩn Tiên Đế huyết cũng không cứu sống được tính mạng của y.

Người cuối cùng trong Vệ gia Tứ Hoàng, làm bạn bên cạnh Thác Cổ Ngự Long đã lâu, sớm đã kết thành đạo lữ. Nàng là một người trọng tình, đã tự tuyệt trước mặt Thác Cổ Ngự Long, đi theo bầu bạn với y."Ài, các ngươi đều đi rồi, chờ ta với." Chủ nhân của Ngũ Linh chiến xa Tề Hoành khẽ than. Y cũng chỉ còn một tia nguyên thần đang hấp hối, nhìn thấy hai vị cố nhân chết đi như vậy, cũng rất là đau lòng.

Xoẹt một tiếng, nguyên thân của Te Hoành cũng toái diệt, bị ánh sáng hắc ám ăn mòn, cứ như vậy chết đi.

Bọn họ đều xuất thân từ Đế Quan ở Biên Hoang, từng kề vai tác chiến cùng Thạch Hạo, nhưng tới cuối cùng lại rơi vào kết cục như vậy, khiến những người còn sống phải tiếc thương.

Ngoài ra, cũng còn có một số cố nhân đã qua đời. Đại Tu La đã chết, Tiểu Thiên Vương vẫn lạc, Lam Tiên hóa thành tro bụi, có nhân vật kinh tài tuyệt diễm, cũng có tiên tử khuynh thành, bây giờ tất cả đều đã lìa xa trân thế.

Trận chiến này còn bi thảm hơn những gì mà lần đầu tiên Thạch Hạo gặp phải, không ngờ lại có nhiều người vẫn lạc như vậy."Khục.....”

Ma Nữ mở bừng mắt, nàng chỉ còn lưu lại tàn thể, vốn là một mỹ nhân yêu dị động lòng người, phong tư tuyệt thế, lúc này lại vô cùng chật vật, cơ hô như đã triệt để chết đi trong trận chiến này."Ngươi chung quy cũng không nỡ bỏ ta a." Sau khi nàng thức tỉnh, chớp chớp đôi mắt xinh đẹp, gian nan nói, trên hai gò má mỹ lệ tràn đầy vết máu.

Tuy rằng nàng suýt tí nữa đã hình thân câu diệt, tới giờ phút này rồi mà vẫn còn có tâm tình đùa bỡn. Đây chính là bản tính của nàng, trời sinh đã như vậy, trong sự mị hoặc cũng có sự giảo hoạt.

Chính Thạch Hạo đã đào nàng ra khỏi đống người chết đó, khi hắn đang chôn cất các bộ hạ trong Thiên Đình, đã tìm thấy và cứu nàng sống lại. Thạch Hạo dở khóc dở cười. Đã đến tình cảnh như thế này rồi, nàng vẫn còn cười rất là xán lạn. Điều này khiến hắn cảm thấy hơi có chút đắng chát, thời loạn thế chết tiệt này!

Có vài người không nguyện ý bị phong ấn, ví như Thập Quan Vương, Trích Tiên, Thạch Nghị, bọn họn lựa chọn rời đi. Những người này đều có sự kiêu ngạo của chính mình, xưa này chưa từng chịu cúi đầu.

Cho dù hiện tại sự chênh lệch với Thạch Hạo càng lúc càng lớn, nhưng còn cách nào đuổi kịp, nhưng bọn họ cũng không nguyện ý bị phủi bụi, muốn sống một cuộc đời đầy màu sắc trong thời đại hỗn loạn tàn khốc này."Cho dù ngày mai có chết đi chăng, lại có gì phải sợ?!"

Theo quan điểm của Thập Quan Vương, điều quan trọng nhất của nhân sinh là trải nghiệm. Y muốn tiếp tục bước đi, đi ra con đường của bản thân, bước ra dấu chân thuộc về chính bản thân."Ta kỳ thật cũng không muốn bị phong ấn, muốn nhìn xem ở nơi tận cùng kia rốt cuộc sẽ xuất hiện quái vật gì, nó có đi ra khỏi vùng đất Hắc Ám không." Thái Âm Thỏ Ngọc lẩm bẩm.

Thạch Trung Thiên rất là cởi mở, nghe theo bất kỳ sự an bài nào của Thạch Hạo, bởi vì đây là tôn nhi của lão. A Man cười ôn nhu, nhìn thật kỹ Thạch Hạo, luôn có một vài người nguyện ý thấu hiểu người khác. A Man rất là ân cần, luôn luôn đối xử với Thạch Hạo rất tốt.

Nàng không muốn trong lòng Thạch Hạo có các loại lo lắng, nguyện ý đi ngủ say, có thể giúp cho hắn lên đường mà tâm không hề có tạp niệm, một lòng đi chinh chiến.

Nếu như có lựa chọn, không có người nào nguyện ý bị phong ấn.

Thời loạn thế tồi tệ này, động loạn tàn khốc này, thật sự phải tới rồi.

Sau một ngày này, Thiên Đình hoang tàn điêu linh, không còn nhân khí, chỉ còn lại một mình Thạch Hạo. Đám người kia đi thì đi, ngủ say thì ngủ say.

Thi thể của lão binh, di hài của thần tướng, đều chôn trong di chỉ của Thiên Đình, tọa lạc ở giữa các cung điện tàn phá. Nơi này hiện trở nên rất là hoang vu, rách nát.

Chín bộ Long cốt kéo lấy một cái thanh đồng cổ quan, xuyên hành trong hư không, bay đi thật xa, bị Thạch Hạo trục xuất.

Đó là một con đường không thể xác định, du hành ở bên ngoài Tiên vực, trong tầng tang thế giới tàn phá, mảnh vỡ thời gian nông đậm, dần dần mơ hồ.

Đó là đại pháp của Thạch Hạo, là đạo của hắn, dùng thần thông cường đại nhất để trục xuất, không bị người khác quấy nhiễu, không cách nào thôi diễn được.

Chỉ có bản thân hắn tương lai nếu còn sống, mới có thể tìm kiếm được bọn họ.

Chín bộ Long cốt, trong quá trình xuyên hành, huyết nhục chậm rãi hiện ra, bao phủ cơ thể. Bọn họ từng là Chân Long trong lĩnh vực Tiên đạo!

Nhưng, uy áp khi xưa đã hoàn toàn bị ma diệt rồi.

Thạch Hạo dùng đại pháp lực diễn dịch ra tạo hóa, tái tạo lại huyết nhục cho bọn chúng, thậm chí còn phát ra ánh sáng sinh mệnh, thủ hộ Tam Thế đồng quan. Trừ khi có người nào đó có thể có được sự tán đồng của phòng ngự phù văn, hoặc là có thể đánh xuyên qua màn ánh sáng, nếu không thì không thể nào tiến vào đồng quan được.

Hắc ám Liễu Thần, Kim Mao Hống. . ., tự nhiên là từ chối việc ngủ say, những cường giả như bọn họ sẽ không làm ra loại lựa chọn này.

Cho dù là chủ cấm khu, đám lão quái vật đầu lâu thủy tinh cũng cười cự tuyệt, đi làm khách ở nhà Bàn Vương, ôn lại chuyện cũ. Thạch Hạo biết rằng, tâm của bọn họ có lẽ đã thật sự mệt mỏi, muốn kết thúc bản thân trong thời loạn thế này.

Thiên Giác Nghĩ vác theo Tiên Kim đại côn, lựa chọn đi khắp đó đây, nó muốn đi thăm Tào Vũ Sinh. Sau khi đại thù được báo, cả người nó đều trở nên nhẹ nhõm.

Tuế nguyệt u tĩnh, Thạch Hạo đơn độc ngồi ở trong Thiên Đình.

Nơi này đã mọc đầy cỏ dại, vách tường đổ nát, tàn tích, một tòa mộ lớn nối tiếp một tòa. Mấy vạn năm qua đi, hắn đều chưa từng rời đi, trên người đã bám đầy một lớp bụi rất dày.

Thiên Đình!

Thiên Đình chỉ có một người!

Nhiều năm qua đi như vậy, hắn nhớ tới rất nhiêu chuyện cũ, cũng từng nhìn tới tương lai, trong yên tĩnh chiêm nghiệm sự cô độc, tích tụ đạo hạnh, đợi chờ một trận chiến chung cực.

Hắn có dự cảm, thời đại thạch phá thiên kinh cũng không còn xa nữal Đến cuối cùng là hắn đánh qua đó, hay là sinh linh của vùng đất hắc ám đánh tới?"Răng rắc!"

Cổ Khí Khởi Nguyên bị hắn mở ra, quang hoa đại phóng, nhưng rất nhanh lại dập tắt, bởi vì bị Thạch Hạo dùng vô thượng pháp lực áp chế hoàn toàn, đều phong ấn trong lòng bàn tay.

Cốt quan giấy giụa, phản kháng kịch liệt.

Thế nhưng, nó lại giãy không thoát, bị Thạch Hạo một mực áp chế."Giết!"

Thạch Hạo khẽ quát, một thân pháp lực, đạo hạnh vô tận, điên cuông phun trào, hắn tế ra đại đạo chỉ hỏa, toàn lực thôi động, giảo diệt ý chí bên trong cốt quan.

Chấn động kịch liệt, xung đột khủng bố.

Lúc này, một cái rương khác cũng đang giãy giụa kịch liệt, cây cốt trượng kia muốn mở ra phong ấn, cứu viện cốt quan. "Thả ngươi thì lại như thế nào! ?"

Cuối cùng, Thạch Hạo mỗi tay một cái, bắt lấy hai kiện pháp khí chuẩn Tiên Đế, đại đạo chỉ hỏa lan tràn từ cánh tay, vừa hay bao phủ bọn chúng vào trong, điên cuồng luyện hóa.

Hắc vụ tán đi, đó là hắc ám bản nguyên, bị Thạch Hạo mạnh mẽ luyện hóa thành hư không.

Rít, hai đạo ý chí lạnh lẽo bị hắn xóa bỏ, bị xoắn nát một cách vô tình."Cổ Khí Khởi Nguyên!"

Thạch Hạo nhắm hai mắt lại, thấp giọng lẩm bẩm, hắn có được một vài tin tức từ bên trong hai kiện Cổ Khí Khởi Nguyên.

Bọn chúng quả nhiên là đến từ trong khu vực hắc ám, là khí vật thân thánh trong đó.

Hai cái rương này giáng lâm vào Giới Hải bên này là có sứ mệnh, đó là tạo ra sinh linh hắc ám, có một số sẽ dọc theo Tiếp Dẫn Cổ Điện, bị đưa về cùng cổ địa kia.

Thạch Hạo nghĩ tới đại trưởng lão, lão chính là bị chọn trúng như vậy. Còn có lượng lớn sinh linh rơi vào trong hắc ám, bị lưu lại ở bên này."Vùng đất hắc ám, không có sinh linh, cần phải thai nghén ở bên này!"

Thạch Hạo đã hoàn toàn hiểu rõ, Giới Hải bên kia đã coi nơi này thành đầu nguồn bồi dưỡng ra sinh linh hắc ám, thành vùng đất sinh dưỡng.

Suy nghĩ như vậy, rất nhiều chuyện đã trở nên sáng tỏ.

Cốt quan, pháp trượng, đều bị Thạch Hạo luyện hóa, trở thành binh khí của hắn, cái gọi là ý chí đang bị ma diệt hoàn toàn sạch sẽ.

Lại mấy vạn năm qua đi, Thiên Đình càng lúc càng hoang vu, khô héo, hắc nha (Qua đen), bụi cỏ, mộ phần. ....

Thỉnh thoảng, mấy ngàn năm hay hơn vạn năm, còn có thể nghe được vài tiếng khóc lớn của nam tử, điều này khiến ngoại giới vô cùng kinh sợ với nơi này, không dám tới gần.

Trên thực tế, danh tiếng Thiên Đình đã truyền ra rồi, tất cả mọi người đều biết. Hoang lập ra Thiên Đình, nhưng chỉ có một mình hắn!

Mà Thiên Đình này, chính là ở ngay vùng đất tàn phá này.“Thiên Đình đã lập, các ngươi còn chưa tới sao?!"

Thạch Hạo nhìn lên bau trời.

Cuối cùng, vào một ngày nọ, hắn tiếp dẫn tới vô tận lực lượng hắc ám, quấn quanh bản thân để nó ăn mòn, chỉ vì có thể tiến vào từ chỗ Hắc Ám Lao Lung. Điều này có chút tương tự với con đường của Liễu Thần năm đó.

Muốn đi tới bên kia Giới Hải, muốn tiến tới vùng đất chung cực đó, đây có lẽ là con đường nhanh nhất, nhưng cũng nguy hiểm nhất, có khả năng sẽ vĩnh viễn bị trấn áp bên trong Hắc Ám Lao Lung.

Từ bỏ nhục thân, chỉ có nguyên thần mới có thể lên đường!

Thạch Hạo đã làm như thế. Ánh sáng màu đen chất chứa bản nguyên vật chất nông đậm, ăn mòn nhục thân Thạch Hạo, và mở ra một con đường, tiếp dẫn nguyên thần của hắn vào đó.

Cũng giống như năm đó, Thạch Hạo đã từng đi tới qua, nhìn thấy dòng sông thời gian, cũng nhìn thấy các lồng giam vô tận, trôi nổi trên con sông này, như là đang luân hồi."Phá cho tal" Thạch Hạo rống lớn, nguyên thần của hắn gào thét ở trong Hắc Ám Lao Lung, xé rách vùng đất nơi đó, chấn động dòng sông thời gian trường tồn từ cổ kim. Âm!

Thạch Hạo đánh nát lồng giam nguyên thần, xông ra ngoài, đứng sừng sững trong hắc ám, dõi mắt nhìn kỹ nơi này.

Lồng giam này rất kỳ dị, sẽ biến hóa tùy theo đạo hạnh của người bị giam cầm.

Thế nhưng, nó chung quy cũng có cực hạn, cao nhất cũng chỉ có thể giam giữ Tiên Vương, muốn giam giữ một vị chuẩn Tiên Đế trong đó, độ khó thật sự quá lớn.

Âm!

Thạch Hạo vung quyền, đánh nổ một tòa lại một tòa lồng giam trong vùng đất hắc ám này, mở ra một con đường, hắn thả ra hết nguyên thân mê man này đến nguyên thần mê man khác.

Đây là một đại sự kiện kinh thiên, đủ để chấn động cổ kiml Nó ảnh hưởng quá sâu xa, có người giết tới nơi đây, hủy đi rất nhiêu lồng giam, giải thoát cho tất cả những nguyên thần đang bị giam cầm.

Cuối cùng, loại ảnh hưởng này quá lớn, làm kích phát ra loại pháp tắc thần bí nào đó, khiến cho con đường tiến về phía trước của Thạch Hạo bị chặn lại. Âm, một tiếng nổ lớn vang lên, hắc ám sụp đổ, Thạch Hạo quay trở lại thế giới hiện thực. Ngoài ra còn có một số nguyên thần được giải thoát, đi tới Tiên vực.

Một ngày này, dẫn phát ra oanh động to lớn!

Tiên vực sôi trào!

Hoang xuất thủ, mở ra Hắc Ám Lao Lung, thả lại mấy ngàn tên nhân vật thiên tài có tiếng tăm lừng lẫy ở thời cổ đại.

Nhóm người này, có vài người ở trong lĩnh vực Nhân đạo, có một vài tên đã tiến quân Tiên đạo, thậm chí ở trong còn có một vị Tiên Vương! Bọn họ có đến từ Cửu Thiên Thập Địa, có nguồn gốc từ Tiên vực, còn có sinh linh thuộc về những năm tháng dài đằng đăng trước kia, thế giới của bọn họ vốn đã sớm tan vỡ.

Kỷ nguyên luân hồi, đại giới thay đổi và chìm nổi, rất nhiều thứ đều tiêu tán. "Hoang, vô địch cổ kiml""Thiên Đết" Có người gọi ra hai chữ Thiên Đế, trong Tiên vực này, luôn có một số người trẻ tuổi vô cùng sùng bái cường giả, hoặc là cảm thấy chuẩn Tiên Đế không đủ hình dung sự cường đại của Thạch Hạo.

Ngoài ra hiện tại Thạch Hạo lập ra Thiên Đình một người, mang theo sắc thái bi tráng, vì vậy mà một vài người bắt đầu gọi hắn là Thiên Đế.

Trên thực tế, ngay cả một vài Tiên Vương cũng xưng hô Thạch Hạo là Đế rồi. Bởi vì, hắn xác thực đã vượt qua Vương cảnh, cao cao tại thượng, trong lúc nhấc tay liền có thể hủy diệt Tiên Vương mạnh nhất rồi.

Hiện tại, có người gọi hắn là Thiên Đế. Điều hiếm thấy là không có ai phản bác. Từ sau thời đại Đế Lạc, đã có ghi chép lại, chưa từng có ai đạt tới trình độ nay.

Cho nên, Thạch Hạo được tôn là Đế, các tộc đều tiếp nhận.

Nguyên thần Thạch Hạo quay về, lực lượng hắc ám tràn ngập khắc nơi trong cơ thể hắn, thế nhưng rất khó để phá hoại huyết nhục và cốt cách của hắn, ngược lại còn phảng phất như đang gia tốc cho một loại uan dưỡng nào đó. Cường đại đến tầng thứ như hắn, mới có thể hiểu rõ chỗ bất đồng và vi diệu trong cơ thể.

Trong đầu của hắn có một số quang trạch, giống như sắp thai nghén ra một cái thân hồn, đó là kết quả khi lực lượng nhục thân của hắn nở rộ toàn diện. Vật chất hắc ám có tác dụng kích thích."Nhục thân lại trọng yếu như thế saol?" Thạch Hạo thở dài, sau đó ánh mắt trở nên sắc bén.

Trong hắc ám lao lung kia, hắn từng có một loại trải nghiệm. Nguyên thần không có nhục thân, cho dù hắn có cường đại hơn nữa, trở thành chuẩn Tiên ĐẾ, nhưng vẫn cảm thấy như là bèo trôi không rễ."Không thể chỉ dùng nguyên thần xông qua lồng giam đó, muốn đặt chân lên vùng đất hắc ám kia, nhục thân của ta cũng nhất định phải qua đó!"

Thạch Hạo cảm thấy, hắn cần dùng tư thái mạnh nhất độ hải, nhục thân và nguyên thần không thể nào phân ly!"Có người nói, từ bỏ nhục thân mới có thể độ hải. Nhưng xem ra, nếu chỉ dựa vào nguyên thần xông qua đó, đây nhất định là sai lầm!" Ánh mắt Thạch Hạo trở nên khiếp người nói.

Cuối cùng, Thạch Hạo động thân. Lo lắng của hắn ở giới này đã giảm đi rất nhiều nên quyết định lên đường.

Chư Vương đều tới đưa tiễn, nhìn chăm chú Thạch Hạo itiến vào trong Giới Hải."Cái đó là... - Tất cả mọi người rung động, thân hồn đều đang run sợ.

Trên bờ đê, xuất hiện một hàng dấu chân nhàn nhạt. Trong mắt chư Vương, hàng dấu chân đó rất rõ ràng và chói mắt. Đó là do Hoang lưu lại, hắn một đường tiến về phía trước, đi thẳng vào trong Giới Hải!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.