Chương 1988: Nơi tận cùng Giới HảiChương 1988: Nơi tận cùng Giới Hải
Dịch & Biên: thieuphong Cầu Ngọc Phiếu từ các vị độc giả.
Hắc ám vô tận, vắt ngang qua Giới Hải.
Trên mặt biển, chỉ có những cổ điện đó phát sáng. Chúng được nối với nhau bằng những cái thân hồng, tạo dựng thành từng con đường đại đạo.
Ngoại trừ cái này ra, cái gì cũng nhìn không thấy, thậm chí ngay cả Giới Hải cũng không thấy, một vùng tối đen như mực, cho dù mở ra thiên nhãn cũng khó nhìn thấy rõ hết thảy."Tiếp Dẫn Cổ Điện, thần thánh rực rỡ, liên thông tới hắc ám."
Thạch Hạo bước đi trên đó, giống như một bước một kỷ nguyên, trông động tác không nhanh, nhưng mỗi một bước chân đặt xuống đều bỏ lại sau lưng ức vạn dặm. Thời gian phảng phất như đảo ngược, hắn giống như đang bước về phía thời cổ đại xa xôi.
OanhI Đại đạo am vang, pháp tắc vô danh trấn áp. Nơi tận cùng hắc ám, phảng phất đã tới rồi.
Nơi này thời không hỗn loạn, tuế nguyệt thay đổi, giống như không thuộc về nhân gian, có ánh sáng tương lai lấp lánh, có mảnh vỡ ấn ký lấp lánh của quá khứ, không thể tưởng tượng nổi.
Một tiếng nổ vang lên, giống như Thiên Đình tuyên cổ trường tồn gióng trống vang lên, phát ra âm thanh trầm muộn, một con đường đi xuyên qua hắc ám, huyền phù ở trước mặt.
Tiếp Dẫn Cổ Điện, liên thông thành một con đường đi tới tận cùng.
Mà ở nơi đó, xuất hiện một cái bờ đê đầy bụi bẩn, vắt ngang phía trước, quả thật như đi đến phía bên này của thế giới!
Thạch Hạo lần nữa rơi vào trong Giới Hải, bước lên mặt biển, nhìn chăm chú về phía trước. Một bờ đê khổng lồ ngăn ở trước mặt, phía sau nó giống như là một mảnh cương thổ rộng lớn vô ngần.
Tuy nhiên nơi này là một mảnh đen kịt, cho dù là chuẩn Tiên Đế cũng chỉ nhìn thấy một đường nét mơ hồ. Pháp tắc nơi này rất khác thương, quả nhiên không hề đơn giản.
Yên tĩnh đến khác thường! Đã tới nơi tận cùng Giới Hải, nhưng lại không có một điểm khí tức nào, chưa từng nhìn thấy cái gọi là hắc ám phong bạo.
Thạch Hạo quay đầu lại, nhìn vê phía một vài hòn đảo ở đằng xa xa. Mặt hắn lộ ra vẻ khác thường, có một số hòn đảo, một vài cự thạch, rải rác xung quanh, sừng sững trên mặt biển.
Thạch Hạo cảm ứng được, có sinh linh ở đó."Làm sao có thể, hắn là cao thủ của niên đại nào, vì sao lại có một loại cảm giác áp bách khiến người ta run rẩy?"
Trên một hòn đảo, có một sinh linh lập tức mở bừng mắt, nhìn về phía Thạch Hạo, trên mặt day thân sắc kinh hãi."Một cường giả khủng bố, hắn không hề e ngại Tiếp Dẫn Cổ Điện, còn bước lên con đường mà Tiếp Dẫn Cổ Điện cấu thành đi tới nơi này!"
Trên hòn đảo, có một số cường giả xa xôi đến dọa người, không biết đã ngồi ở nơi này mấy cái kỷ nguyên rồi. Lúc này họ cũng lần lượt bừng tỉnh, khiếp sợ nhìn chăm chú về phía trước.
Bởi vì, bọn họ có một loại cảm giác hãi hùng khiếp vía, luôn cảm thấy người trẻ tuổi kia quá cường đại, chấn nhiếp lòng người, không gì sánh nổi.
Thạch Hạo cất bước, hắn không hề quay người lại, không từng đi tới giao lâu với những sinh linh trên các hòn đảo kia, cứ thế đặt chân lên bờ đê bên này. "Chậm đất""Không nên lỗ mãng!"
Phía sau, truyền đến tiếng hét lớn, rất là lo lắng. Đám sinh linh đó đều rùng mình, toàn bộ lui vê một hòn đảo phía sau, như tránh né cái gì đó.
Âm ầm!
Một khắc sau, thiên băng địa liệt, quỷ khóc thân gào, địa phương này giống như rơi vào trong ngày tận hế, hắc sắc trật tự thần liên hóa thành phong bạo. Nói là phong bạo, kỳ thật là pháp tắc, là trật tự, là đại đạo phù văn, các loại phù văn gợn sóng tụ tập lại với nhau, sau đó điên cuồng phá hoại khắp thiên địa.
Thạch Hạo tin chắc rằng, Tiên Vương không có khả năng ngăn cản được loại phong bạo này! Nó bắt nguồn từ phía sau bờ đê, có một luồng lực lượng cấm ki đang chấn nhiếp, áp bạch người ta muốn ngạt thở, khiến trong lòng Thạch Hạo trở nên ngưng trọng, không thể không nghiêm trận đón địch.
Răng rắc!
Trong hắc sắc phong bạo, truyên đến âm thanh nứt vỡ, không ngờ lại có binh khí Tiên Vương trôi nổi, bị bay ra từ trong biển, sau đó hư không nổ tung, triệt để hủy diệt.
Có thể tưởng tượng, ức vạn năm tuế nguyệt đến nay, phát sinh ra quá nhiều chuyện, từng có một nhóm sinh linh cường đại nhất đi tới nơi này, nhưng lại chết thảm.
Ngay cả binh khí của bọn họ cũng chìm vào trong Giới Hải!
Chỉ là, ngẫu nhiên khi có phong bạo cự đại ập đến, một số binh khí còn có thể tái hiện, nhưng lại khó tránh khỏi vận mệnh bị hủy diệt.
Quá mạnh rồi, loại đại đạo phong bạo này quả nhiên khủng bố, binh khí của cự đầu trong Tiên Vương cũng ngăn không nổi, sẽ bị xé tan ở nơi này, điều này cũng tương đương với huyết nhục Vương giả cũng không thừa nhận nổi.
Thân thể Thạch Hạo như bị dao cắt, có chút đau nhức, thế nhưng cũng không ha chân chính bị thương tổn. Bên ngoài thân thể hắn phát ra ánh sáng lấp lánh, thân thể bất diệt kiên cố bất hủ, chống lại phong bạo đó.
Hắn thậm chí còn không hề công kích về phía trước, cứ thế chống lại cơn phong bạo.
Đây là thực lực của cấp chuẩn Tiên Đết Sinh linh trốn trên các hòn đảo đều khổ không thể tả, nếu không nhờ vào sự đặc thù của hòn đảo này, là bình chướng thiên nhiên, tất cả đều đã chết rồi. Cho dù là vậy, một vài sinh linh cũng sắc mặt trắng bệch. Trong hắc ám phong bạo đó, có đại đạo phù văn ram rạp chẳng chịt, có một số cũng ăn mòn lên cả hòn đảo này, đối với bọn họ mà nói, đây là sự uy hiếp chí mạng.
Thạch Hạo khẳng định đây chính là phù văn phong bạo cấp chuẩn Tiên Đết Xoetl Hắn rốt cuộc đã xuất thủ, chém mở phong bạo, cũng ma diệt luôn hắc sắc phù văn trước những hòn đảo kia, tránh cho những sinh linh kia gặp nạn. Thạch Hạo chắp hai tay sau lưng, im lặng đứng sừng sững trên mặt biển, không còn tiếp tục tiến về phía trước, mà im lặng suy nghĩ, nếu thật sự bước lên bờ đê kia, đại chiến cứ như vậy bắt đầu sao?"Đây là... ""Một vị Đế giả?!"
Trên hòn đảo, một đám sinh linh già nua toàn bộ đều giật mình mở to hai mắt. Trên mặt tràn đây thân sắc chấn kinh, từng người đều cảm thấy bất khả tư nghị.
Bọn họ thiên tân vạn khổ, trải qua vạn kiếp nạn, tựa hồ luân hồi cả trăm đời, mới đi được tới nơi này, chính là vì cái gì? Còn không phải là muốn tiến thêm một bước, xông qua vùng đất hắc ám, cuối cùng để thành Đế sao!?
Thế nhưng, một vị hậu lai giả, không ngờ lại tới được tâng thứ càng cao hơn, dường như là có thực lực cấp Tiên Đế, điều này sao không khiến bọn họ chấn động.
Đương nhiên, trong đám sinh linh cũng có những kẻ đại khí phách, giết tới nơi này vì giải quyết hậu hoạn, vĩnh viễn trừ khử đầu nguồn và phiền phức từ vùng đất hắc ám. Chỉ là tuế nguyệt vô tình, hiện thực tàn khốc, tới nơi này rồi bọn họ mới hiểu rõ bản thân quả thật vô lực nghịch thiên.
Phong bạo cuối cùng cũng đã dừng lại! Thạch Hạo điều tiết bản thân, hắn đã chuẩn bị đại chiến, muốn dùng tư thái mạnh nhất giết qua đó."Liễu Thần, đại trưởng lão, Hỏa Linh Nhi, các ngươi vẫn còn chứ? nhất định phải vô sự al" Trong lòng Thạch Hạo tự nói, hắn có một loại lo lắng, đã qua đi bao nhiêu vạn năm, bọn họ vẫn còn tốt chứ, vẫn còn sống không?
Từ sau khi nhìn thấy cửu đầu sinh linh, trong lòng hắn luôn luôn cảm thấy bất an, sợ Liễu Thần, đại trưởng lão bọn họ bước lên con đường của đám Tiên Vương đọa lạc."Đạo hữu, ngươi là... ˆ Ở hậu phương, bên trên mấy hòn đảo, phân biệt có cường giả động thân đứng dậy, vô cùng cẩn thận, tỏ ra kính ý với Thạch Hạo, cẩn thân hỏi thăm lai lịch của hắn.
Đây đều là một đám lão quái vật, đã sống qua vô tận tuế nguyệt, sau khi đi tới nơi tận cùng Giới Hải, tuy rằng biết là nguy hiểm, lại có hắc ám phong bạo mạnh nhất lúc nào cũng có thể nổi lên, nhưng bọn họ vẫn không nguyện ý lui bước. Thạch Hạo biết, đám người này tuy mạnh, nhưng sẽ không hề hiểu rõ nhiều bằng hắn, bởi vì ngay cả bờ đê vẫn chưa thể bước lên, một mực bị ngăn cản ở nơi này."Xoetl" Đột nhiên, trên thông đạo do Tiếp Dẫn Cổ Điện câu thông, có mấy thân ảnh xuất hiện, giáng lâm nơi đó."Đồ phu, kẻ nuôi gà, bán thuốc giải!"
Có người kinh hãi kêu lên.
Đó là ba sinh linh đều vô cùng cường đại, bên ngoài thể phách lượn lờ tiên quang khủng bố, đại đạo phù văn xán lạn, rậm rạp chằng chịt, thủ hộ bản thân họ."Ba người các ngươi không phải đã lui về rồi ư, vì sao còn quay lại!" Trên hòn đảo, có lão quái vật hỏi.
Đặc biệt là, bọn họ không ngờ cũng bước lên con đường do Tiếp Dẫn Cổ Điện câu thông tới đây. "Chúng ta chỉ là dính chút ánh sáng, không hề giết vào Tiếp Dẫn Cổ Điện, mà là đi theo phía sau vị đạo hữu này tới đây." Đồ phu lên tiếng.
Đây là một vị đại hán hung hãn, làn da thô ráp màu cổ đồng, đầu tóc tán loạn, lưng đeo cung tiễn, tán phát ra lực lượng kinh người dị thường, có thể nói là thân uy cái thế. Người này trông còn mạnh hơn những cự đầu khác, chỉ còn kém một tia là có thể trở thành chuẩn Tiên Đế.
Thậm chí, bên ngoài cơ thể y đều lượn lờ một tầng ánh sáng vượt qua cả tầng thứ Tiên Vương, bảo vệ y vạn kiếp bất diệt.
Đáng tiếc, chung quy vẫn còn kém một tia, không thể nào chân chính bước vào lĩnh vực chuẩn Tiên Đế."Lại gặp mặt rồi!" Sau khi đi tới nơi tận cùng của Giới Hải, đây là lần đầu tiên Thạch Hạo lên tiếng. Hắn nhìn về phía đồ phu, lộ ra thân sắc dị thường.
Thần sắc đồ phu cũng rất phức tạp, nhìn chằm chằm Thạch Hạo, cuối cùng yếu ớt thở dài nói: "Năm xưa, ta nhìn thấy thân ảnh tựa hư tựa thực kia không ngờ thật sự là ngươi!"
Rất nhiều người cũng không hiểu y nói cái gì, chỉ có Thạch Hạo là hiểu rõ. "Mộng hồi Đế Lạc, là thật cũng là giả." Thạch Hạo khẽ nói. Đồ phu hít vào một ngum lãnh khí, sau đó gật gật đầu nói: 'Một đời không thể nào có hai thiên kiêu, cho nên ta mới tránh khỏi ngươi, đi đại thế khác, thật không nghĩ tới, một thế này cuối cùng đã gặp được chân thân của nguoi lại còn trở thành cả chuẩn Tiên Đất" Một thân ảnh vô cùng thanh tú đứng ra, nhìn chằm chằm Thạch Hạo. Người này trông rất là mảnh mai, nhưng lại không ai dám khinh thường. Trong mơ hồ, khí tức thấu phát ra từ trong thân thể nàng không hề yếu hơn đồ phu, chỉ là nội liễm hơn nhiều mà thôi.
Đây chính là người đã nuôi một vài đầu Chân Hoàng như là gà, có xuất thân từ Táng địa!
Không ngờ lại là nữ tử, ngoại giới lưu truyên. Nàng là một mãnh nhân, được coi như đàn ông vậy.
Còn có một đạo thân ảnh, tóc trắng rối tung, sau khi nhìn thấy Thạch Hạo liên ôm quyền, sau đó lại hành lễ, chính là vị cái thế cường giả đã tự chia thân thể bản thân ra làm sáu phần.
Trong đó có một đạo phân thân đi theo bên cạnh Thạch Hạo, quả thật chứng kiến không ít đại đạo áo nghĩa. Thạch Hạo cũng hy vọng y có thể đột phá, tới lúc đó có thể trợ giúp bản thân một tay. Đáng tiếc, người này cũng giống y như đồ phu, chỉ có ánh sáng chuẩn Tiên Đế nhàn nhạt, nhưng chung quy không thể thành công.
Sau thời đại Đế Lạc, chung quy chỉ có một mình Thạch Hạo hắn thành công, đi tới được một bước này.
Thực lực của ba người trông thì rất gần, nhưng muốn phá vỡ Vương cảnh, nói nào dễ dàng?"Hắn là Hoang Thiên Đế." Nữ tử trong ba vị cường giả giới thiệu, ra nói thân phận của Thạch Hạo.
Trên hòn đảo, đám lão quái vật kia đều hít vào một ngụm lãnh khí, toàn bộ đều kinh hãi. Người dám tự xưng là Đế giả, từ xưa đến nay đều không hề có kết cục tốt. Nhưng người trước mặt này thật sự đã phá vỡ Vương cảnh, hắn đã thành công rồi!"Bái kiến Hoang Thiên Đết" Cho dù là một đám lão già đã sống qua bao nhiêu tuế nguyệt, bối phận cao đến dọa người, hiện tại cũng không hề dám tỏ ra cao cao tại thượng, rất cung kính và khách khí với Thạch Hạo. "Chư vị đạo hữu, xin hãy lui lại. Ta muốn bước vào một giới này, quá nửa sẽ có một tràng sinh tử huyết chiến. Giới Hải này quá nửa sẽ không thể đặt chân được nữa." Thạch Hạo nhắc nhở."Nguyện đi cùng đạo hữu giết qua đó!" Có người hô lên, song quyên nắm chặt, chờ đợi ức vạn năm, không phải chính là muốn bình định đầu nguồn hắc ám hay sao?"Sau khi ta lên bờ, cũng là sinh tử khó liệu, chuyến đi này sinh tử rất khó đoán, các vị hãy lưu lại tấm thân hữu dụng, tạm thời lui vê sau." Thạch Hạo khẽ than. Đây không phải là hắn đang coi thường bọn họ, mà là một sự lo lắng.
Mọi người nghe vậy đều thở dài.
Cẩn thận suy nghĩ một chút, bọn họ cũng rất bất đắc dĩ. Đồng thời cũng cảm thấy Hoang Thiên Đế rất cô độc, tuế nguyệt dài đăng đẳng. Nhiều người như vậy, vô số cường giả, nhưng lại không có một ai có thể cùng hắn lên đường, không thể ka vai tác chiến với hắn, chỉ có thể dựa vào chính mình.
Cũng có người chưa từ bỏ ý định, muốn cùng hắn tiến lên, chính là những sinh linh có chấp niệm với việc thành Đế, gần như đã nhập ma rồi.
Cuối cùng, Thạch Hạo cất bước, bước lên hành trình của hắn. OanhI Khi cơn cuồng phong ap đến, khi vô số đại đạo phù văn tái hiện lần nữa, Thạch Hạo tung ra một quyền, đánh xuyên qua toàn bộ, đánh tan phong bạo kia, sau đó cất bước lên bờ đê.
Quả nhiên, có mấy tên sinh linh chưa từ bỏ ý định, đi theo lên.
Phốc phốc phốc!
Rất đáng tiếc, bọn họ vừa mới theo vào, kết quả toàn bộ đều thảm tử, hóa thành một đoàn huyết vụ nối tiếp nhau. Sau khi Tiên Vương bước chân vào mảnh thiên địa này, bị một luồng lực lượng áp chế, chết thảm.
Bởi vì, trong hư không có một luồng bí lực nhắm vào Thạch Hạo, khiến đám người đi theo đó cũng bị liên lụy.
Cuối cùng, luồng bí lực đó biến mất, Thạch Hạo nhẹ bước tiến về phía trước, toát ra hào quang chuẩn Tiên Đế, đi thẳng tới trước.
Ánh mắt của hắn sáng rực, nhìn thẳng về phía trước.
Vùng đất hắc ám, thật sự bất đồng, phát tắc không giống nhau, đại đạo rất quỷ dị, nếu không phải lấy thân làm chủng, hắn khẳng định sẽ gặp phải phiền phức ngập trời.
