Chương 1994: Bảo hộChương 1994: Bảo hộ
Dịch & Biên: thieuphong Cầu Ngọc Phiếu từ các vị độc giả.“Ngươi dám!” Lông mày hình kiếm của Thạch Hạo dựng đứng, ánh mắt sắc bén. Sau bao nhiêu năm cuối cùng hắn cũng tìm thấy Hỏa Linh Nhi, nhưng Hồng Đế lại muốn xuất thủ giết chết nàng ta, hắn làm sao có thể khoan nhượng!
Hắn đã sớm có chuẩn bị, một luồng sáng chói lọi bật ra, pháp lực quấn lấy Hỏa Linh Nhi, xé nát Tiếp Dẫn Cổ Điện, từ đó lao ra với tốc độ cực nhanh. Âm!
Lúc này, Thương Đế cũng ra tay, mái tóc dài màu xám tung bay, cả người hoành không lao tới, một quyền đánh về phía Thạch Hạo, bá khí vô biên. Chân thân của Thạch Hạo đón lấy Hỏa Linh Nhi, vung tay lên, thi triển ra đủ mọi loại bí thuật chí cường, toàn thân đều đang phát sáng, hừng hực như ngọn lửa cuồng bạo, khiến cho rất nhiều tinh thể ở vực ngoại đều hóa thành tro bụi."Xoetl" Cùng lúc đó, Vũ Đế cũng xuất thủ, đứng trên chiến xa cổ xưa, sau lưng một đôi cánh thần thánh phap phới võ liên hồi, cả người bao phủ trong thụy hà. Đặc biệt, cây Đế mâu trong tay Vũ Đế đang nhỏ máu, phát ra huyết quang rực rỡ, đâm về phía Thạch Hạo, xuyên qua vũ trụ rộng lớn.
Những nhân vật cấp bậc này xuất kích, bất kỳ ai cũng có thể hủy diệt một giới, huống chỉ là ba cao thủ vây hãm Thạch Hạo, nơi này càng trở nên khủng khiếp.
Âm!
Nơi này nổ tung, trời sập đất nứt, nhiều tinh thể ở vực ngoại đều hóa thành không khí, trở thành hư vô, hỗn độn cuồng bạo ập đến, nơi đây như quay trở lại thời kỳ khai thiên lập địa.
Va chạm mạnh liên tiếp xảy ral Thân thể Thạch Hạo lảo đảo, ho ra một ngụm máu, bị ba đại cường giả bao vây tấn công, hắn vô cùng vất vả, một không cẩn thận sẽ bị tiêu diệt ngay tại đây.
Âm! Không gian xung quanh hắn bị sức mạnh Đế cấp xoắn nát, khiến hắn tiến lên vô cùng vất vả. Tuy có pháp lực của hắn thi triển che chở cho Hỏa Linh Nhị, nhưng không thể kéo nàng lại gân bên hắn.
Quan trọng nhất là, uy hiếp của Hồng Đế quá lớn, trực tiếp muốn giết chết Hỏa Linh Nhi, lợi dụng thời cơ khi hai vị chuẩn Tiên Đế ngăn cản Thạch Hạo, y toàn lực trấn sát Hỏa Linh Nhi.
Đây là sự ăn ý của tam đại cường giả, đã sớm lường trước được điều này, chính là muốn giết chết Hỏa Linh Nhi trước mặt hắn, làm lay động đạo tâm của Hoang, khiến tâm trí hắn bất an."Phụt!
Có thể thấy, dưới áp lực từ bàn tay to lớn của Hồng Đế, hư không vỡ nát, tiên quang che chở cho Hỏa Linh Nhi cũng lay động, tùy thời có thể dập tắt."AI" Thạch Hạo gầm lên, như tiếng gam của một con dã thú bị thương. Pháp Tắc trì trên đầu sôi sục, một thanh kiếm thai bay ra, chém về phía trước, Thạch Hạo phát cuồng liều mạng.
Trong ánh sáng chói lóa, Thạch Hạo xông tới, đánh bay Thương Đế, tấn công Hồng Đế, còn sau lưng, lộ ra một sơ hở, bị trường mâu của Vũ Đế đâm thủng đầu vai, máu tươi đầm đìa.
Đây chính là Đế mâu, lực sát phạt thao thiên!
Xương bả vai của Thạch Hạo lập tức nổ tung, máu bắn tung tóe khắp tinh không. Đại địa cũng theo đó mà lún xuống, uy lực của một mâu này vô cùng tuyệt luân.
Tuy nhiên, sau khi bỏ ra cái giá như thế, Thạch Hạo giết thẳng tới, trong lúc điên cuồng, đại đối quyết với Hồng Đế một quyên.
Âm!
Thạch Hạo đỡ được một kích tất sát Hỏa Linh Nhi,ngăn cản được Hồng Đế. Giữa hai bên chấn động kịch liệt, lực lượng Hồng Hoang sôi trào.
Giao tranh như vậy, lực lượng tuon trào ra quá mạnh mẽ, ánh sáng bao quanh Hỏa Linh Nhi cuối cùng cũng lu mờ, thân thể nàng lập tức tứ phân ngũ liệt. Đây là nguyên thần, nếu ấn ký vỡ nát, đồng nghĩa với việc nàng sẽ vẫn lạc! "Hống!" Thạch Hạo gầm lên một tiếng, tiếng gâm vang dội khắp vùng đất chung cực. Hắn liều mạng xuất thủ, giải phóng ra vô tận sinh cơ, tạo hóa vạn vật, ngăn chặn Hỏa Linh Nhi đi về phía tử vong."Hoang, chịu chết đi!"
Thương Đế quát lên, y lại giết tới một lần nữa. Bàn tay tỏa sáng, vỗ về phía Thạch Hạo."Chỉ là một nữ nhân mà thôi, thứ ngươi không buông bỏ được có quá nhiều, chú định sẽ có kết cục thê lương!" Hồng Đế lên tiếng, bàn tay y càng thêm rực rỡ, chém về phía Thạch Hạo."Kengl" Về phần Vũ Đế, không nói một lời, trực tiếp dùng trường mâu bức tới, lần nữa đâm ra một mâu kinh thiên động địa, huyết quang xé nát đại vũ trụ, mũi mâu vô kiên bất toái.
Phốc!
Thạch Hạo gặp phải chấn động kịch liệt. Dù hắn đã tế ra các loại binh khí để phòng ngự, nhưng dưới sự vây công của tam đại cao thủ, khóe miệng vẫn rỉ máu. Vừa rồi quá nguy hiểm!
Hắn di chuyển thân thể, tránh khỏi tam đại cao thủ. Ấn ký của Hỏa Linh Nhi tuy đã tan nát thành từng mảnh, nhưng dưới bí thuật tạo hóa của hắn, đã trọng tổ lại."Thạch Hạo!" Hỏa Linh Nhi rơi lệ, vô cùng lo lắng và hoảng hốt. Tuy rằng vừa rồi chỉ là giao tranh trong chốc lát, va chạm cực nhanh, nhưng nàng lại biết, trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, Thạch Hạo đã trải qua sinh tử khảo nghiệm.
Vì cứu nàng, hắn liêu mạng chiến đấu, gánh chịu đòn tấn công nặng nề của địch thủ.
Ví dụ như, xương bả vai trái của hắn, vừa rồi đã nổ tung, bị mũi mâu đâm thủng, bị pháp tắc của Vũ Vương, sau đó nổ tung tại chỗ."Đừng vì muội mà liều mạng như vậy, huynh đừng chết." Hỏa Linh Nhi nghẹn ngào, lòng nàng vô cùng lo lắng.
Nàng thậm chí muốn quay về hắc ám lao lung, sợ trở thành gánh nặng cho Thạch Hạo, ảnh hưởng đến trận đại chiến tiếp theo của hắn. "Trận chiến ngày hôm nay, chú định sẽ thiên băng địa liệt. Cái gọi là Tiếp Dẫn Cổ Điện, hắc ám lao lung... đều có khả năng sẽ không còn tồn tại, làm sao ta yên tâm để muội tiếp tục ở lại nơi đó."
Thạch Hạo thâm giải thích."Hoang, có chút bản lĩnh!" Hồng Đế nói, nhưng sát ý lạnh lùng không hề giảm, khí tức càng trở nên đáng sợ hơn.
Thạch Hạo cau mày, hắn nhìn xuyên qua Tiếp Dẫn Cổ Điện, dò xét hắc ám lao lung, tìm kiếm Mạnh Thiên Chính, đây là vị trưởng bối như ân sư, nhất định phải cứu ra.
Có thể nói, nếu không có Mạnh Thiên Chính thì có thể sẽ không có Hoang Thiên Đế hiện tại!
Lấy thân làm chủng quả thật quá gian nan, năm xưa là Mạnh Thiên Chính đã giúp đỡ hắn, dẫn dắt hắn bước lên đường này, bỏ ra rất nhiều tâm huyết.
Cuối cùng, Thạch Hạo cũng tìm được, cưỡng ép mở hắc ám lao lung ra.
Cũng như hắn đã nói với Hỏa Linh Nhi, ngày hôm nay chú định sẽ đánh tới thiên băng địa liệt. Hắn lo lắng hắc ám lao lung sẽ sụp đổ, sợ sẽ vĩnh viễn mất đi những cố nhân khi xưa. Lần này, Thạch Hạo mở ra không chỉ một hai cái hắc ám lao lung, mà là mở ra hàng loạt, đều là những người đáng thương, bị giam cầm ở đây."Hãy trở về đi!"
Thạch Hạo gầm lên, hắn bảo vệ Mạnh Thiên Chính và một số nguyên thần khác, liều mạng chiến đấu xông ra ngoài.
Âm!
Hồng Đế lại lần nữa xuất thủ, một bàn tay vô tình bao trùm thiên địa, ngăn chặn từng bước di chuyển của Thạch Hạo, muốn tiêu diệt nguyên thần của Mạnh Thiên Chính.
Không thể nghi ngờ gì nữa, đây lại là một trận chiến sinh tử.
Thạch Hạo muốn giúp đỡ đại trưởng lão, bản thân hắn không bỏ ra một cái giá nào đó căn bản là không thể.
Trong ánh tiên quang, dưới lưỡi mâu đáng sợ, trong tử khí sôi tròn, hắn chiến đấu với tam đại cao thủ chuẩn Tiên Đế, nguyên thần của đại trưởng lão cũng VỠ nát. Còn bản thân hắn, trên người cũng có thêm mấy cái lỗ máu, còn có chưởng an đáng sợ, và những lỗ xuyên qua cơ thể do quyền đầu gây nên, vết thương vô cùng dọa người.
Phải biết rằng, đây là vết thương do chuẩn Tiên Đế lưu lại!
Chỉ có bỏ ra cái giá như thế, Thạch Hạo mới bảo vệ được nguyên thần của đại trưởng lão, kéo ve bên cạnh mình.
Thạch Hạo đứng ở xa xa, âm thâm chữa trị vết thương, da thịt phục hồi, nhưng pháp tắc của chuẩn Tiên Đế vẫn còn quấn lấy, hắn đang chầm chậm hóa giải. "Lòng ngươi lo lắng quá nhiều, ngươi như vậy sẽ chết rất thảm!" Hồng Đế không khách khí đánh giá, cho rằng Thạch Hạo có quá nhiều thứ không thể buông bỏ."Nếu đã vậy, ta sẽ tặng thêm cho ngươi một món quà lớn!" Vũ Đế đứng trên chiến xa, từ đầu đến cuối không hề bước xuống, khinh thường nhìn thiên hạ, một tay nâng Đế mâu, vung ra phía sau, nói: "Giết đến Tiên vực!"
Ngay sau khi lời nói của y vang lên, bóng người đông đảo xuất hiện ở tận cùng của đại địa. Tiếp theo là tiếng chiến xa âm ầm, xuất hiện một đội nhân mã, mang theo lực lượng hắc ám ngút trời. Ánh mắt Thạch Hạo lạnh lùng, hắn nhìn thấy đội nhân mã đó, người dẫn đầu là cao thủ cấp Tiên Vương, là một nhóm đọa lạc vương giải Đột nhiên, cơ thể hắn cứng đờ, đồng tử co lại, hắn nhìn thấy nhục thân của đại trưởng lão Mạnh Thiên Chính, mang theo khí tức hắc ám nồng nặc, uy thế bất phàm."Đọa lạc Tiên Vương!"
Đó là nhục thân của Mạnh Thiên Chính, hai trăm vạn năm sau đã trở thành đọa lạc Tiên Vương.
Thạch Hạo cũng không quá ngạc nhiên về điều này. Nên biết rằng, sau trận chiến ở Biên Hoang Đế Quan năm xưa, đại trưởng lão Mạnh Thiên Chính đã thành Tiên trong một hoàn cảnh không thể thành Tiên.
Hơn nữa, Mạnh Thiên Chính cũng từng lấy thân làm chủng, chỉ thiếu nửa bước là đã thành công viên mãn, trên thế gian mênh mông, chỉ có Thạch Hạo và lão từng đi trên con đường này."Hãy mang con dân của chúng ta từ bờ bên kia Giới Hải về, nếu có dị loại, cứ giết!" Vũ Đế nói. Đây là một loại sát phạt như thế nào? Thạch Hạo rùng mình.
Đám đọa lạc Tiên Vương này lĩnh quân, nếu giết sang bờ bên kia Giới Hải, thì sẽ là một thảm họa ngút trời, cái gọi là hắc ám đại phong bạo sẽ ứng nghiệm trên người hol"RõI" Tất cả sinh linh chỉ đáp lại bằng một chữ, vang dội, thống nhất, âm vang hữu lực, sát khí bùng lên ngút trời, rung chuyển cả mảnh cổ địa chung cực này.
Ở nơi sâu trong mảnh cổ địa này, lại có một đội quân hùng mạnh như vậy. "Uuuuuu...'
Có sinh linh thổi vang tiếng kèn lệnh, ngay lập tức, phụ cận Giới Hải, sóng biển cuộn trào, ký hiệu đại đạo bừng sáng, lan tỏa khuấy động Giới Hải.
Đó là pháp loa do chuẩn Tiên Đế ban xuống, tiếng thổi vang lên như muốn thiên băng địa liệt.
Đội đại quân này sắp lên đường, vượt qua vùng đất hắc ám, vượt biển sang bờ bên kia. Dĩ nhiên, bọn họ sẽ không mất hàng chục, hàng trăm vạn năm để dị chuyển, bởi vì trong biển Giới có con đường được tạo bởi Tiếp Dẫn Cổ Điện, có thể trực tiếp giáng lâm đến bờ bên kial Thạch Hạo vẫn chưa xuất thủ, chỉ nhìn chằm chằm về phía trước.
Chẳng mấy chốc, hắn lại nhìn thấy người quen, ánh mắt càng thêm lạnh lùng, hắn nhìn thấy Vương Trường Sinh, vậy mà lại ở chỗ này!
Hai trăm vạn năm trôi qua, lão đã trở thành cao thủ cấp Tiên Vương!
Về tu vi của người này, Thạch Hạo cũng không quá ngạc nhiên, bởi vì, năm xưa chỉ có Vương Trường Sinh là có thể sánh ngang với Mạnh Thiên Chính. Hơn nữa, lão không giống như đã mất đi bản thân, lúc này nở một nụ cười kỳ quặc với Thạch Hạo, hoàn toàn nhận ra Thạch Hạo."Ngươi nhớ ta?"
Giọng Thạch Hạo rất lạnh, ánh mắt u ám."Tất nhiên, ta vẫn luôn là ta, chỉ là ngày xưa luyện công gặp sự cố, từ Tiếp Dẫn Cổ Điện rơi xuống, nguyên thần, xương cốt. .. rải rác khắp Biên Hoang." Vương Trường Sinh nói. "Xương cốt của Tần Hạo và Mục Trường Sinh đều được ta thu thập." Vương Trường Sinh bổ sung."Lũ các ngươi đáng chết!" Thạch Hạo gầm lên.
Ngay lúc này, chuyện bất ngờ xảy ra, trong số những sinh linh dẫn đầu, Mạnh Thiên Chính đột nhiên quay người, tay phải câm một lưỡi Loan Nguyệt nhận, mạnh mẽ bổ xuống, phát ra ánh sáng chói lóa.
Phốc!
Đâu của Vương Trường Sinh bị cắt lìa, nguyên thần bị xé nát!
Đây là một biến cố, ngay cả ba vị chuẩn Tiên Đế cũng ngạc nhiên, không ngờ Mạnh Thiên Chính lại xuất thủ như vậy, sao lại phản bội?
Cùng lúc đó, Thạch Hạo di chuyển, lao về phía trước, hắn đã chuẩn bị sẵn tâm lý, bởi vì năm xưa sau khi Mạnh Thiên Chính rơi vào trong hắc ám vẫn đã từng cứu hắn.
Khi tàn tiên mời một vị Chân Tiên truy sát hắn, Mạnh Thiên Chính rơi vào trong hắc ám đã xuất thủ, đánh chết Chân Tiên, còn kéo cả thi thể đi.
Có lời đồn rằng, những người rơi vào trong hắc ám, có người dù bị lạc lối, nhưng vẫn có một số bản năng, thậm chí một phần ký ức, đó là do phần nguyên thần còn sót lại.
Rõ ràng, đại trưởng lão thuộc ve trường hợp này.
Phốc!
Thạch Hạo xuất thủ, một cú đấm giáng xuống, Vương Trường Sinh nổ tung, dù nguyên thần của Tiên Vương khó tiêu diệt, nhưng trước mặt chuẩn Tiên Đế cũng còn chưa đủ thành đạo, hình thần câu diệt.
Cùng lúc đó, Thạch Hạo bảo vệ nhục thân của Mạnh Thiên Chính ở bên cạnh mình.
Lần này, ba vị chuẩn Tiên Đế cũng không ngăn cản Thạch Hạo, mà chìm vào trâm tư. Tình trạng của Mạnh Thiên Chính khiến bọn họ cảm thấy kỳ lạ, không ngừng suy ngẫm."Giết!"
Cuối cùng, Đế chiến bắt đầu, một mình Thạch Hạo chiến đấu với ba vị chuẩn Tiên Đế, vô cùng kịch liệt, đế huyết văng khắp nơi, ngay từ đầu đã vô cùng gay cấn.
