Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thế Giới Hoàn Mỹ

Chương 2003: Chung cực thuế biến




Chương 2003: Chung cực thuế biếnChương 2003: Chung cực thuế biến

Dịch & Biên: thieuphong Cầu Ngọc Phiếu từ các vị độc giả.

Thạch Hạo thương tâm tột cùng, tóc tai rối bời, ngửa đầu lên nhìn trời, khóe mắt chảy ra một vệt máu. Hắn gầm thét, có một luông tâm tư tuyệt vọng đang lan tràn, tiếng thét như kinh lôi, chấn động chư thiên vạn vực, khí tức bàng bạc VÔ song.

Những người quen biết, những cường giả xa lạ, từng người từng người đều vẫn lạc. Thiên địa bao la, người cùng thế hệ với hắn không còn lại mấy người. Ngay cả nhi tử của mình cũng chết đi, hóa thành máu và hồn, bi thương vô ngần, huyết tế bản thân trong thời loạn thế. Hoang chỉ có thể trơ mắt nhìn, đau đớn tột cùng.

Thân đứng ở đỉnh cao Chuẩn Tiên Đế, lẽ ra phải ngạo nghễ nhìn xuống chư thiên, ngạo thị cổ kim. Nhưng hắn lại không thể gặp mặt thân nhân, không thể bảo vệ nhi tử, cố nhân, từng người trưởng bối đều bị phong ấn, kẻ chết, kẻ bị thương, không ngừng vẫn lạc.

Thời loạn thế này quá tàn khốc, chư vương gào thét, rơi huyết lệ, kết cục rất là thê thảm, rất bi thương. Tiên vực từng huy hoàng rực rỡ, giờ này đi tới hướng suy bại. Toàn bộ thiên địa đều nứt vỡ, đều bị đánh cho tàn tạ.

Hoàng hôn nhuộm máu, hoàng hôn của chư thần, hoàng hôn của chúng tiên, tất cả những gì hùng tráng, rực rỡ, cường đại, bất hủ. . .Những con người, những truyên thừa, những đại tộc, những thần thoại, đều bị phá diệt.

Kết thúc của một thời đại.

Kết thúc của một nền văn minh.

Kết thúc của một kỷ nguyên.

Thạch Hạo hận đến phát cuồng, giết tới toàn thân đều là máu, cả người như điên cuồng, sao có thể không chua xót, làm sao có thể không tiếc nuối, một bầu nhiệt huyết đều trút hết vào trong trận chiến này.

Trong Giới Hải, sóng lớn lật trời, thi cốt chìm nổi, cùng với tiếng gầm của Chuẩn Tiên Đế mà cuộn trào dữ dội.

Ba vị Chuẩn Tiên Đế đồng thời xuất thủ, cùng nhau vây công Thạch Hạo, ngăn cản hắn thuế biến thêm một bước, sợ hắn thật sự thành tựu Tiên Đế quả vị trong một thế này. Điều đó thật không thể tưởng tượng, bọn họ tuyệt đối không thể dung thứ. "Giết!"

Vũ Đế vỗ mạnh đôi cánh thần thánh, cùng với mưa ánh sáng chói mắt. Cả người y giống như khoác lên bất tử chiến y tay cam Thí Đế chiến mâu, ra sức đâm về phía Thạch Hạo.

Vũ Đế cường đại vô song, khí thế tỏa ra làm rung chuyển chư thiên. Trong Giới Hải, những bọt nước đại biểu cho một cái lại một cái tàn giới, không ngừng vỡ vụn dưới cơn mưa ánh sáng rực rỡ của y.

Cây Thí Đế chiến mâu đỏ rực như máu, uy lực quá cường liệt. Trên mũi mâu quấn quanh dòng sông tuế nguyệt, xuyên thủng vạn cổ, lao tới trước mặt Hoang, uy lực tuyệt luân!

Dangl Thạch Hạo huy động tiên kiếm, bổ lên trên chiến mâu. Địa phương đó trong nháy mắt bị chôn vùi, Giới Hải nổ tung, hỗn độn phô thiên cái địa.

Tiếp theo, hai bóng người nhanh chóng chiến đấu thành một đoàn, những kiếm quang chói lóa và lưỡi mâu đáng sợ, như những tia thiểm điện chói mắt, một đạo lại một đạo vạch qua nơi này. Ngay sau đó, mưa máu tuôn trào, dị tượng xuất hiện khắp nơi.

Đó là sự diễn hóa của Giới Hải.

Bên trong, có sự hưng suy của chủng tộc, có cường giả diệt vong, có cảnh tượng khai thiên, và cả dấu hiệu mạt thế.

Tất cả đều là những chuyện cũ đã từng xảy ra trong quá khứ.

Âm!

Nơi này sôi trào, hai đại cường giả va chạm mạnh mẽ.

Nơi này là thế giới của biển, một bọt nước hóa thành một giới. Thế nhưng, dưới uy thế khủng bố của bọn họ, những con sóng ngập trời và đại dương xung quanh cũng sắp bị bốc hơi."Giết!"

Thương Đế xuất thủ, cả người đỉnh thiên lập địa, sừng sững giữa Giới Hải, giống như đã tồn tại ức vạn năm tuế nguyệt, thân hình to lớn của y tỏa ra những phù văn thần bí mạc trắc. Đó là chú ngữ, hóa thành những đường vân đại đạo hữu hình.

Ở nơi này, y dựng lên tế đàn, toàn bộ Giới Hải đều là vô tận tàn giới đã chết đi, lập tức dẫn phát ra sự cộng minh, hình thế nên tế đàn hùng vĩ xưa này chưa từng có."Thập Phương Câu Diệt!"

Thương Đế gầm lên, mục đích cũng giống như Vũ Đế, ngăn cản Thạch Hạo thuế biến, sợ hắn thật sự trở thành Tiên Đết Một tiếng gâm vang dội, thiên địa đều động, phong vân cuồn cuộn, trong Giới Hải hiện lên một tòa tế đàn cổ lão xưa nay chưa từng có, đâm phá cả thương vũ.

Nó tỏa ra uy áp khủng bố, trấn sát Thạch Hạo."Ông!"

Pháp Tắc trì của Thạch Hạo hiện lên, đồng dạng biến trở nên vô cùng to lớn, quả thật như muốn thu cả Giới Hải vào trong, bay về phía trước áp chế tế đàn kia."Nạp mạng đi!" Hồng Đế gầm lên, tử khí đông lai, phun trào ra ánh sáng vô lượng, lực lượng hùng vĩ bao quanh y, khiến cả người y như thăng hoa, vô cùng rực rỡ, như một vị Đế Vương được thai nghén từ trong ánh mắt trời màu tím.

Tiếng va chạm leng keng vang lên, trên người Hồng Đế xuất hiện một tầng tử sắc giáp trụ, đó là một thân tinh úy, pháp lực, tinh thần của y ngưng kết lại với nhau.

Bản nguyên đại đạo phù văn của y lưu chuyển.

Âm!

Hồng Đế khoác trên mình Đế Vương giáp trụ, tỏa ra tử hà thao thiên, bàn tay phải như lưỡi đao, chém về phía Thạch Hạo, ánh sáng rực rỡ dài tới hàng ức vạn dặm, chém đứt cả Giới Hail Sinh tử đại chém giết.

Ba vị Chuẩn Tiên Đế chặn cản Thạch Hạo, không cho hắn thuế biến.

Lúc này, bên ngoài cơ thể Thạch Hạo vết máu loang lổ. Hắn bị những đại đạo phù văn rực rỡ bao phủ, nhanh như thiểm điện, tung hoành ngang dọc trong Giới Hải, huyết chiến với tam đế. Lúc này, trên cơ thể hắn xuất hiện càng ngày càng nhiều vết nứt, ngày càng dày đặc, nhưng bên trong lại có một luồng sinh cơ hừng hực, đích xác giống như đang trải qua quá trình thuế biến.

Hống!

Thạch Hạo rống lớn, huyết chiến trong cơn tuyệt vọng, chiến đấu kịch liệt với ba vị Chuẩn Tiên Đế.

Nghĩ đến việc có quá nhiều người đã chết, không bao giờ gặp lại nữa. Trong lông ngực Thạch Hạo, hận thù và phẫn nộ hóa thành hỏa quang, chiến ý sôi sục, giết tới mức điên cuông, cả người như hóa điên.

Máu tươi văng tung tóe, thần hồn gào ghét, thân thể run rẩy, nộ ý tràn ngập tâm trí, bùng phát ra khí tức sát phạt vô tận.

Thạch Hạo liều mạng, lực lượng bản thân dần dần gia tăng. Bên dưới làn da nứt nẻ xuất hiện ánh sáng lấp lánh, như muốn phá vỡ lồng giam cơ thể, giãy thoát ra một bản ngã hoàn toàn mới.

Rống!

Vũ Đế gầm lên, sấm sét vang dội, mưa máu tuông rơi như trút nước, ngăn chặn Thạch Hạo biến hóa. Chuẩn Tiên Đế một khi liều mạng chém giết, những cường giả khi xưa bị họ ma diệt, các loại cảnh tượng diệt giới, đều toàn bộ xuất hiện.

Nhìn qua có vẻ thần thánh, đôi cánh trắng muốt và xán lạn, nhưng một khi trở thành tồn tại cấp Chuẩn Tiên Đế, làm sao có khả năng quật khởi một cách hòa bình?

Thạch Hạo sớm đã buông tay, phóng ra một thanh tiên kiếm, va chạm với chiến mâu đỏ rực trong tay Vũ Đế, đồng thời bản thân hắn cũng niết quyền ấn, chiến đấu kịch liệt với Vũ Đế.

Phốc!

Một cánh của Vũ Đế bị hắn xé toạc, máu tươi tuôn trào.

Bởi vì, lực lượng của Thạch Hạo đang dần dần trở nên mạnh hơn. Một sự biến hóa nào đó đang thực sự xảy ra, bất tri bất giác, lực lượng của hắn đang tràn đầy, cường thịnh hơn.

Vũ Đế gầm lên, sau lưng máu tươi đầm đìa. Sau khi bị xé đứt một cánh, vết thương ở đó trông vô cùng đáng sợ, lộ ra cả xương, máu tươi không ngừng chảy ra. Sau khi Thạch Hạo giết đến đỏ mắt, làm gì còn quan tâm đến những thứ này, dùng tay không xé rách đôi cánh thần thánh này, vẫn tiếp tục giết về phía trước, thề phải diệt trừ ba mối đại họa này.

Ba vị Chuẩn Tiên Đế nóng mắt, cũng lấy mạng tương bồi."Nạp mạng đi!" Giọng Thạch Hạo trầm thấp. Ánh mắt đỏ ngầu, giết tới mức độ điên cuồng. Tiểu Thạch Đầu huyết tế bản thân, rất nhiều cố nhân vẫn lạc. Tiên vực tứ phân ngũ liệt, khiến hắn vô cùng tuyệt vọng. Lúc này hắn đang ở trong một loại trạng thái kỳ dị, giống như nhập ma vậy.

Thế nhưng, từ sát ý mà nói, hắn cũng rất là chuyên chú, nhắm thẳng vào Vũ Đế, một lòng muốn giết chết người này, với thủ đoạn mạnh nhất nhắm vào cái cánh còn lại của Vũ Đế.

Âm!

Sóng biển cuộn trào, Giới Hải bùng nổ.

Địa phương này có ánh sáng rực rỡ, vô cùng chói lóa, quyên quang xuyên qua cổ kim tương lai.

Thạch Hạo lần nữa xé rách cái cánh còn lại của Vũ Đế, máu tươi đầm đìa chảy xuống, nhuộm đỏ cả Giới Hải Pháp thể do tinh huyết tụ hợp tạo thành không lâu trước đây của Vũ Đế lại bị phá hủy, tinh huyết dần tan biến!"A....." Vũ Đế gầm lên đau đớn, cơ thể chấn động mãnh liệt, giết vê phía Thạch Hạo, y chưa bao giờ gặp phải thất bại như thế này.

Trải qua nhiều năm đại chiến, Thạch Hạo sớm đã nhìn ra được. Một thần pháp lực của Vũ Đề đều nằm trong đôi cánh đó. Thứ đó vô cùng quan trọng đối với y, vì vậy mà Thạch Hạo liêu mạng xé toạc nó.

Trong quá trình này, Thạch Hạo cũng bỏ ra một cái giá nhất định, vai trái bị mũi mâu xuyên thủng, ngực bị ngón tay của Vũ Đế xé rách.

Thế nhưng, hết thảy đều đáng giá.

Lúc này, Vũ Đế một lần nữa mất đi lượng lớn tinh huyết và pháp lực, thân thể Suy nhược.

Thạch Hạo liên tiếp hạ sát thủ, ngón tay vạch qua, kiếm quyết phức tạp, phá vỡ vĩnh hằng, khiến dòng sông tuế nguyệt đều ảm đạm, mơ hồ.

Âm! Vũ Đế bị đánh bay ra ngoài, thân thể rách nát, bị chém bởi hơn trăm đạo kiếm quang, trên thể phách xuất hiện vết rách dày đặc, xương cốt cũng vỡ ra rất nhiều mảnh.

Thế nhưng, y chung quy vẫn là Chuẩn Tiên Đế, cho dù xương trán bị chém đứt, nhưng vẫn chưa tiêu vong, còn có sức chiến đấu.

Hai đại cường giả còn lại cũng thét dài, liều mạng ngăn cản.

Nếu như Vũ Đế bại vong, tình cảnh của bọn họ khẳng định cũng rất là bất diệu.

Âm!

Thạch Hạo đá văng một cái cánh rách rới trên mặt biển, một quyền đánh về phía Hồng Đế, bàn tay va chạm với tử sắc giáp trụ, nhất thời tia lửa bắn tung tóe.

Bởi vì, người này hiện tại đang ngăn ở trước mặt hắn.

Tiếng va chạm kinh hoàng như muốn xé nát màng nhĩ vang lên, quyền đầu của Thạch Hạo nhuộm đỏ máu, cả máu của bản thân lẫn địch nhân.

Con ngươi Hồng Đế co rụt lại, trên mặt hiện rõ thần sắc thống khổ. Bề ngoài thân thể y am đạm, đặc biệt nơi bàn tay, tử sắc giáp trụ vỡ nát. Giáp trụ này là do đạo hạnh ngưng tụ, là bản nguyên tinh hoa của y đúc thành, hiện tại đã bị tổn thương.

Chỉ trong đại quyết chiến quan trọng nhất, y mới sử dụng bộ giáp trụ này, hiện tại lại bị người khác phá vỡ."A..." Hồng Đế rống lớn.

Lúc này, Thạch Hạo như hóa thành kẻ điên, chiến đấu không ngừng nghỉ với kẻ thù, không chết không ngớt. Sau khi chiếm cứ thượng phong, một bên hắn tránh khỏi hai người kia, một bên công kích y mãnh liệt.

Hiện tại, Hồng Đế trở nên mục tiêu Thạch Hạo muốn chặn giết.

Vũ Đế tạm thời suy yếu, không đáng để lo. Thạch Hạo muốn lập tức chém chết sinh linh đang có uy hiếp lớn nhất trong ba người.

Phốc!

Quyền ấn của Thạch Hạo cuối cùng cũng xuyên thủng lông ngực Hồng Đế, khiến thân thể y tứ phân ngũ liệt.

Hiện tại, thứ Thạch Hạo cân nhắc không phải là triệt để giết chết đối phương. Bởi vì điều này quá khó khăn, hắn cần phải kiên nhẫn bào mòn mới có thể thành công. Việc hiện tại hắn cần làm là làm suy yếu chiến lực của đối phương.

Hồng Đế gào thét thảm thiết. Lan này vết thương quá nặng, ngọn lửa nguyên thân của y bị chấn tan đi rất nhiều. Một thân tinh huyết tu luyện được sắp bị tiêu hao hết, toàn bộ diệt vong.

Sau khi tử sắc giáp trụ vỡ vụn, khiến y thương tổn đến bản nguyên."Giết!"

Thạch Hạo lao xuyên qua thân thể nứt vỡ của Hồng Đế. Hai mắt đỏ bừng, giống như hai ngọn đèn lồng trong hắc ám, sát ý vô biên, nhìn chằm chằm Thương Đế.

Sinh tử đại chiến, hai mắt Thạch Hạo nhuốm đầy máu. Khi phát cuồng, khuôn mặt thanh tú của hắn cũng trở nên hung tợn.

Vì nhi tử, vì huynh đệ, vì cố nhân. Hắn lúc này rất lãnh khốc, vô tình, tạm thời ma diệt đi phần nào tình cảm, chỉ có hai chữ sát phạt hiện lên trên tim.

Trong trận đại chiến, một cái đầu người bay lên, Thạch Hạo đã phá hủy tòa tế đàn này, chém rơi đầu lâu của Thương Đế, đánh nổ tung thân thể y. Đồng thời, hắn đánh giết về phía trước, công kích mãnh liệt ba vị Đế giả, muốn triệt để ma diệt bọn họ.

Trên người Thạch Hạo có một vài mảnh da khô bong ra, có một luồng sinh cơ bừng bừng đang ngập tràn. Thân thể bị trọng thương của hắn đang chậm rãi khôi phục, một luồng ba động khủng bố dần lan tràn ra."Ngươi tuyệt đối không có khả năng thành công!"

Hồng Đế gào thét dữ dội, chuyện như vậy chưa bao giờ xảy ra từ vạn cổ đến nay, làm sao có thể xảy ra trên người một kẻ hậu bối?

Bọn họ không cam tâm, không phục, nhưng lại vô lực ngăn cản, bởi vì bản thân khó bảo toàn, bị Thạch Hạo ngày càng mạnh mẽ giết đến dần dần suy yếu, tiếp tục như vậy chắc chắn sẽ vẫn lạc.

Âm!

Lúc này, ở một hướng nào đó của dòng sông tuế nguyệt, có vài luồng ánh sáng bỗng chốc trở nên rực rỡ vô cùng, bắn ra những dải cầu vồng rực rỡ. Phảng phất như sự thuế biến của Thạch Hạo đã ảnh hưởng đến các lĩnh vực thời không khác! Ngay lúc này, trong một vùng vũ trụ tĩnh lặng, một thi thể tàn tạ bay lơ lửng, mí mắt bỗng nhiên khẽ rung lên, như sắp mở bừng ra.

Hơn nữa, thi thể tàn tạ đó còn phát ra âm thanh, xuyên qua Giới Hải, chậm rãi và trâm thấp: "Hà cớ gì phải khổ sở như thết"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.