Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thế Giới Hoàn Mỹ

Chương 2008: Đại chiến kết thúc




Chương 2008: Đại chiến kết thúcChương 2008: Đại chiến kết thúc

Dịch & Biên: thieuphong Cầu Ngọc Phiếu từ các vị độc giả.

Diệt Thế lão nhân gào lên đau đớn, lão nhanh chóng lướt đi, chín cái đuôi bị đứt mất sáu cái, ngoài ra phần sóng lưng cũng bị đánh cho tứ phân ngũ liệt, gần như sắp giải thể.

Lúc này, lão đã biến lại thành hình người hình nữa, đứng ở trong Giới Hải, toàn thân tỏa ra hắc vụ nồng đậm, hai mắt lạnh lùng nhìn Thạch Hạo.

Lão không ngờ lại bại rồi!

Xa xa, Vũ Đế, Hồng Đế, Thương Đế đều cảm thấy kinh hãi, ngay cả Diệt Thế lão nhân cũng bại, đây quả thật là một sự kiện khủng bố, khó trách Hoang có thể chém giết với ba người bọn họ lâu như vậy.

Diệt Thế lão nhân máu tươi chảy đầm đìa, toàn thân co thắt, đây không phải vì đau đớn, mà là một cỗ sát khí đang tràn ngập, thể hiện tâm trạng của lão, vô cùng bất an.

Lão từ từ giơ tay lên, hóa thành lợi trảo, chỉ vê phía Thạch Hạo."Cửu U Diệt Thết" Cùng với tiếng gam lớn, sau lưng Diệt Thế lão nhân, từng đợt hắc vụ bốc lên, 6 quang trên người lão bành trướng, ngưng tụ thành một pháp tướng, đó là bản thân lão, đứng sừng sững giữa Giới Hải mênh mông, to lớn vô cùng.

Âm ầm một tiếng, sau lưng lão xuất hiện một bóng đen, hình dạng Cửu U Ngao, to lớn vô biên, trấn sát ve phía Thạch Hạo.

Thân hình Diệt Thế lão nhân tuôn ra ánh sáng đen, dung hợp với pháp tướng, pháp tướng và chân thân hợp lại làm một, bùng phát khí tức diệt thế, đại vũ trụ sụp đổ, tàn giới hóa thành tro tàn.

Trong Giới Hải, cũng không biết do bao nhiêu tàn giới tổ thành, nhưng hiện tại đều đang sụp đổ, đều đang tan rã.

Lão thi triển một kích mạnh nhất.

Rống!

Tiếng gầm rú của một con cụ thú, đại trảo khủng bố và dữ tợn, phô thiên cái địa ập xuống.

Đương nhiên, điều khiến người ta kinh sợ nhất chính là. Sau lưng lão, chín sợi trật tự thần liên quán xuyên càn khôn, đâm xuyên Giới Hải, hấp thu lực lượng bản nguyên của thế giới, sau đó quét ngang về phía Thạch Hạo.

Đây là một tràng đại chiến kinh thiên động địa, trong cuộc đối chiến cuối cùng, Cửu U Ngao đã liều mạng.

Thạch Hạo làm sao có thể thờ ơ. Hắn sớm đã có hành động, thân thể tỏa ra ánh sáng vô lượng. Lúc này tuy cơ thể hắn có thương tích, nhưng vẫn rất là óng ánh, trông rất chói mắt, phát ra khí tức vô cùng cường đại.

Đến giờ khắc này, đại chiến đã tiến vào thời điểm mấu chốt. Hắn sao có thể lơ là, các loại pháp lần lượt hiện lên trong tâm trí, tinh khí thân ngưng luyện cao độ, hóa thành hỏa diễm, từ trong cơ thể tỏa ra, giống như tháng quang vậy. OanhI Một kích kinh thiên bạo phát, hai người lao vào nhaul Âm!

Ngực Thạch Hạo bị xuyên thủng, máu tươi đầm đìa, nhưng thú trảo cũng bị cơ thể hắn kẹp chặt, sau đó mạnh mẽ bẻ gãy."Gào... Tiếng thú gao vang lên, chấn động cả thiên cổ. Âm thanh ấy không chỉ vang vọng trong hiện tại mà còn lan tỏa trong dòng chảy tuế nguyệt, khiến cho vô số thời không đều nghe thấy tiếng gam khủng bố này.

Nhiều người cho rằng đây là thượng thiên chi nộ Phốc!

Một kích chung cực này, đánh tan pháp tướng của Diệt Thế lão nhân, sau đó nổ tung. Về phần chân thân của lão bị Thạch Hạo đánh cho tứ phân ngũ liệt. Diệt Thế lão nhân gặp phải hạo kiếp, nguyên thân chi hỏa của lão muốn bỏ trốn.

Thân hình Thạch Hạo lướt tới, tay cầm Pháp Tắc trì, ngăn ở trước mặt lão, muốn thu lão vào trong."Tiểu bối!" Nguyên thần của lão là hình dạng Cửu U Ngao, đang gào thét, mang theo ánh lửa, bao lấy tinh huyết và mảnh xương vụn, phẫn nộ nhìn Thạch Hạo.

Lão chưa từng chiến bại qua, ngay cả Thương Đế, Hồng Đế đều rất tôn kính với lão, một mực xưng hô lão là tiên bối. Nhưng hiện tại lão lại rơi vào cảnh ngộ như vậy, sinh mạng tàn lụi. Dongl Thạch Hạo thi triển vô thượng kiếm quyết, tế ra cây tiên kiếm của bản thân, bổ đôi nguyên thân chi quang của lão, chặn đứng đường lui của lão.

Diệt Thế lão nhân muốn đi cũng đi không được, lão bị Thạch Hạo khóa chặt. Pháp Tắc trì chấn động, sau đó hung hãn trấn áp về phía trước, phù văn đại đạo trong trì đan xen, hình thành lôi quang, hóa thành khí tức sát phạt, quấn quanh nơi đó."Giết!" Cửu U Ngao cuối cùng gào thét, dùng hết khí lực chém giết, muốn phá vây.

Thật đáng tiếc, lão đã mất đi cơ hội trốn thoát, Thạch Hạo lật tay lại, bàn tay hóa thành kim sắc pháp ấn, đánh lên luông ánh sáng nguyên thần đang định vọt lên trời cao, khiến cho nó ầm ầm sụp đổ.

Ông một tiếng, Pháp Tắc trì chấn động, ức vạn tia sáng rực rỡ chiếu xuống, trói buộc tất cả những luồng ánh sáng nguyên thần vỡ vụn trên thiên khung và thu vào trong Pháp Tắc trì.

Thủy tổ Cửu U Ngao - Diệt Thế lão nhân bất khả chiến bại, cứ như vậy bị trấn apl Hống! (Truyện được dịch và đăng tải độc quyền trên trang web Bạch Ngọc Sách.) Trong Pháp Tắc trì, lão chấn động kịch liệt, nguyên thần và máu huyết vẫn đang cuộn trào, đáng tiếc lão đã khó có thể nghịch thiên.

Sau khi bị hút vào Pháp Tắc trì, lão liền bị trấn áp, một thân tinh túy không ngừng bị Pháp Tắc trì hấp thu, sau đó luyện hóa ngược lại lão.

Tuy rằng Chuẩn Tiên Đế rất khó giết chết, cần thời gian dài ma diệt, nhưng hiện tại Diệt Thế lão nhân đã rơi vào trong trì, coi như đã khó thoát kiếp nạn. Ngoài xa, sắc mặt Vũ Đế, Hồng Đế, Thương Đế khó coi đến cực điểm. Đồng minh của bọn họ, tiền bối trong mắt bọn họ, người đầu tiên trở thành Chuẩn Tiên Đế, vậy mà lại bị trấn áp.

Ba người dự cảm được đại sự không ổn!

Hiện tại bọn họ bị ba cỗ thanh khí hóa thành ba bóng người ngăn cản, căn bản không ai có khả năng trốn thoát.

Mà bây giờ, trạng thái của bọn họ cực kì tồi tê, tinh huyết đều chảy hết, quyết chiến nhiều năm như vậy, chém giết với Thạch Hạo đến bước này, đã dầu hết đèn tắt.

Bọn họ không thể thuế biến giống như Thạch Hạo, bây giờ lại phải đối mặt với hắn, sự cân bằng đã bị phá vỡ.

Ngày xưa, ba người bọn họ cùng Thạch Hạo ở trong một sự cân bằng vi diệu và kinh người nhất, ai cũng không thể làm gì được ai, chém giết suốt những năm tháng dài đằng đãng.“Ta không cam tâm!"

Thương Đế gầm thét.

Hiện tại, bọn họ lâm vào trong tuyệt cảnh. Nếu như khôi phục lại, bọn họ không hề e ngại bất kì sinh linh nào, nhưng hiện tại gặp lại Hoang đang huyết khí dồi dào, chú định sẽ là một tràng đại nạn.

Phốc!

Đối mặt với bọn họ, Thạch Hạo không hề do dự, tay cầm tiên kiếm, quang hoa chói mắt, một kiếm chém ra, một cái đầu lâu bay lên, một theo ánh sáng thê lương. "A. l ` Thương Đế gầm lên, y thật sự không cam tâm, nếu như huyết tinh không hao hết, pháp lực khô kiệt, bản thân rơi vào trong tình trạng dầu hết đèn tắt, y tự tin còn có thể chiến một trận.

Cho dù không địch lại, không phải là đối thủ của Hoang, nhưng cũng còn tốt hơn bây giờ, hiện tại quá uẩn khúc.

Đường đường là Chuẩn Tiên Đế, lại bị người ta chém đầu.

Xoetl Lại một đường kiếm quang xet qua, bổ đôi đầu lâu y, chặt đứt nguyên thần của y, kiến Thương Đế vừa kinh vừa sợ, nhưng lại không có biện pháp.

Pháp Tắc trì tỏa ra ánh sáng rực rỡ, từng sợi trật tự thân liên vươn ra, khóa chặt lấy Thương Đế, kéo y xuống, cũng trấn áp bên trong trì.

Tiếp theo, không có bất kì sự chống cự hữu hiệu nào. Hồng Đế, Vũ Đế liều mạng chiến đấu, không muốn thúc thủ chịu chết, nhưng làm sao có thể ngăn cản được Hoang đang huyết khí cuồn cuộn, sát khí ngút trời?

Âm! Hồng Đế bị một quyền của Thạch Hạo xuyên thủng, sau đó thân thể nổ tung, bùm một tiếng, Thạch Hạo tóm lấy đầu lâu của Hồng Đế, phong ấn cả nguyên thân của y vào trong Pháp Tắc trì.

Vũ Đế giấy giụa như một con dã thú bị mắc bay y vô cùng cường đại, ngay cả Diệt Thế lão nhân cũng dám bất kính, hiện tại tự nhiên không cam tâm trở thành tù nhân, phải chiến đấu đến cùng.

Phốc một tiếng, một đôi đại thủ tóm lấy Vũ Đế, trực tiếp xé nát đôi cánh cổ lão của y, sau đó lại sống sờ sờ xé nát y, trấn sát nguyên thần của y.

Một màn này làm chấn động sâu sắc chư hùng Tiên vực, có người tận mắt chứng kiến, còn có người thì thông qua pháp trận, nhìn thấy tình hình cuộc chiến cuối cùng ở nơi đây."Hoang Thiên Đất" Một lát sau, tiếng người huyên náo, rất nhiều sinh linh hô to ba chữ Hoang Thiên Đế.

Bọn họ biết, một tràng đại nguy cơ đã được giải trừ, một mình Hoang trấn áp tứ đại cao thủ, phong ấn bọn họ ở trong Pháp Tắc trì, không còn có thể gây rối làm loạn nữa. Sự tình vẫn chưa kết thúc!

Thạch Hạo một bước phóng ra, bước lên bờ đê, sau đó đại thủ vung lên, vô số sinh linh hắc ám trong nháy mắt nổ tung, hóa thành từng đoàn huyết vụ.

Một ngày này, Hoang đại khai sát giới!

Hắn xuất thủ, bao trùm rất nhiều sinh linh hắc ám. Một cái đại thủ lướt ngang bầu trời, đánh rơi một tòa lại một tòa Tiếp Dẫn Cổ Điện, đánh chúng hóa thành bột mịn.

Đồng thời, đám Tiên Vương sa đọa, sinh linh hắc ám, từng người lại từng người bị phá diệt, hóa thành máu và xương.

Trận chiến này đã khiến Tiên vực tan vỡ.

Dù đã qua đi rất nhiều ngày, Tiên vực vẫn không hề yên bình, khắp nơi đều là những cảnh tượng hoang tàn.

Thạch Hạo xuất thủ, tiêu diệt tất cả Tiên Vương sa dọa, thống lĩnh của sinh vật hắc ám. . . Một số sinh linh cực kì cường đại đều bị hắn tận tay tiêu diệt, không cách nào chạy thoát. Địch thủ bị thanh trừ, nhưng Tiên vực vẫn rất là hoang vu, lúc nào cũng có tiếng khóc lớn vang lên.

Bởi vì, các tộc đều chết đi quá nhiều sinh linh, vô cùng thê thảm.

Có những chủng tộc đã bị xóa sổ vĩnh viễn, không bao giờ tái hiện trên thế gian nữa.

Thạch Hạo nhìn khắp toàn bộ Tiên vực, số lượng Tiên Vương chỉ còn lại vài người, cơ hồ như đã tuyệt diệt. Chân Tiên cũng giảm sút, ít đến đáng thương. Nhiều ngày sau, các nơi mới dân dần khôi phục sinh khí.

Cuối cùng, hắc ám ăn mòn đã bị đánh bại, mối đại uy hiếp ở bờ bên kia Giới Hải đã bị trảm diệt.

Các đại thành trì trước sau đều tổ chức tiệc mừng, bầu không khí u ám bị quét sạch."Hoang Thiên Đết" Trên thế gian, tu sĩ các tộc đều tụng niệm tên của hắn, lần này ai cũng vô cùng thành kính, vô cùng chân thành, Nếu không có Hoang, Tiên vực đã diệt vong trong hắc ám đại động loạn rồi. Chỉ là, hiện tại Hoang lại rất thống khổ, những người hắn quen biết đều sắp chết hết rồi.

Người cùng thời đại với hắn, còn thừa lại mấy ai?

Điểu gia chiến tử, thân thể tiên kim của Tinh Bích đại gia tứ phân ngũ liệt, nguyên thần bị trảm sát.

Chủ cấm khu, thủy tinh đầu lâu bọn họ cũng đều tan biến trong gió.

Tào Vũ Sinh, Trường Cung Diễn, Trích Tiên, Độc Cô Vân, Yêu Nguyệt công chúa. . ., cũng không còn khả năng xuất hiện trên thế gian, đời này không còn nhìn thấy bọn họ nữa.

Thạch Hạo làm sao mà không bi thương, những người quen biết cũ đã chết hết cũng chẳng còn lại mấy.

Một ngày nọ, giữa những ngôi mộ mới, vang lên tiếng ai oán bi thương. Thạch Hạo gầm thét, Tân Hạo, Thạch Nghị huyết tế bản thân, đều chết cả rồi. Ngoài ra còn có nhi tử của hắn, cũng được an táng trong di chỉ Thiên Đình. Sau một trận chiến, hắn cảm giác được bi thương vô ngần. Lần đầu tiên hắn cảm thấy cô độc chưa từng có, những người đó đều đã chết, hài tử duy nhất của hắn cũng đã điêu linh. Hắn có một loại cảm giác thê lương, tóc tai bù xù, ngửa mặt lên trời gào thét.

Thật không thể chấp nhận được, lòng hắn vô cùng chua xót, sau đó, một loại cảm giác đau đớn kịch liệt ập đến, những người đó đều không còn nữa, cử thế mênh mông, hắn chìm trong nỗi buồn thương khó nguôi ngoai."Thù của bọn họ đã báo rồi!"

Ở bên cạnh Thạch Hạo, còn có mười mấy vị lão binh, đây đều là những người may mắn sống sót, được Đồ Phu cứu trở về."Nếu như có luân hồi, bọn họ nhất định sẽ quay về!"

Các lão binh đều chìm trong sự thương cảm, từng người mang theo vết thương, vết máu loang lổ, không hề thay bộ chiến y tàn phá. Trong mắt bọn họ đọng lại những giọt nước mắt già nua đục ngâu, bọn họ đứng đây, bên cạnh Thạch Hạo.

Xa xa, ba vị cường giả âm thầm dõi theo tất cả."Có luân hồi hay không, rốt cuộc có hay không!?" Thạch Hạo gầm lên, ánh mắt vô cùng đáng sợ, mái tóc rối bời.

Lúc này, hắn mang vẻ mặt tang thương, sau trận chiến kinh thiên động địa, mái tóc dài đã điểm bạc phân nửa. Các vị cường giả còn sống sót của các tộc trong Tiên vực đều đến bái phỏng, nhìn thấy bộ dạng của hắn, đều vô cùng xúc động.

Cuối cùng, Thạch Hạo nhìn chằm chằm về hướng biển giới, dõi mắt nhìn về nơi tận cùng của Giới Hải. Hắn cần phải đặt chân đến vùng đất chung cực một chuyến.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.