Trần Cảnh biết ông nội lo lắng cho hắn, rốt cuộc trước đó, ông cũng đã nói muốn giúp hắn đem cổ di vật ném đi, chỉ có điều bị hắn cự tuyệt
“Nhưng ngươi vẫn không nghe lời!” Trần Bá Phù khó thở mắng, nghiến răng mấy bước chạy đến bên cạnh Trần Cảnh, tựa như đang kiểm tra một người mẫu, xem xét tỉ mỉ từ trên xuống dưới xung quanh
“Sao trên người ngươi lại có mùi bùn đất này
Không đúng
Máu trong mạch của ngươi chảy cái thứ gì?!” “Về nhà rồi hãy nói...” Trần Cảnh không còn sức lực nói, sắc mặt tái nhợt lộ ra vẻ bệnh, nhưng trên mặt vẫn mang nụ cười an ủi, “Không sao..
Nghỉ ngơi chút là được...” “Cái rắm không sao!” Trần Bá Phù cố nén xúc động muốn tát Trần Cảnh hai cái, vừa giận vừa xót kiểm tra kỹ lưỡng người Trần Cảnh
“Sao nhiệt độ cơ thể ngươi thấp thế này...” Trần Bá Phù sờ trán Trần Cảnh, cảm thấy lạnh buốt, sắc mặt càng thêm khó coi
“Có thể do mất máu nhiều quá...” Trần Cảnh nhỏ giọng giải thích, “Gia gia Lawrence giúp ta truyền ít máu, nhưng có di chứng, ông ấy nói nhờ ông giúp ta điều trị...” “Có phải cái thứ chó chết kia hại ngươi không!?” Đôi mắt đục ngầu của Trần Bá Phù đột nhiên trở nên sắc bén, tròng đen thẫm màu dường như tan ra trong nháy mắt, rất nhiều đường đen vặn vẹo như xúc tu bắt đầu lan tràn trong tròng trắng mắt ông
“Không phải.” Trần Cảnh nắm tay Trần Bá Phù, vẻ mặt rất nghiêm túc
“Hắn thật ra khá tốt, là người tốt!” “Người tốt?” Trần Bá Phù chẳng thèm để ý, cười lạnh nói, “Người tốt sẽ bị [hội nghị bàn tròn] cùng ba đại giáo phái truy nã sao
Nếu không phải lúc trước hắn cầu tới chỗ ta, lão tử đã bắt hắn đi lãnh thưởng!” “Ít nhất hắn cứu ta mà...” Trần Cảnh lúng túng nói
Ý nghĩ của Trần Cảnh rất đơn thuần, ngay cả ở thế giới thực cũng vậy..
Có thể Lawrence từng là quái vật độc ác, nhưng ít ra lần này đã cứu hắn, dù không thật tâm thì cũng giữ lời
Ít ra ta sống sót rồi không phải sao
Cái tình cảm này dù sao vẫn cần giữ lại
“Về nhà rồi nói.” Trần Bá Phù thở dài, sau đó đứng trước mặt Trần Cảnh, vỗ lưng mình, ra hiệu để hắn leo lên
Trần Cảnh không cự tuyệt
Hắn biết cơ thể ông mình cứng chắc thế nào, cõng một người như chơi đùa thôi mà
“Con nhóc này ở đâu ra vậy?” “Bạn ta, mới nhặt được.” “Ta thao..
Ngươi coi lão tử là thằng ngốc à?” Trần Bá Phù tức giận đến bật cười, nhưng không làm gì được Trần Cảnh, ai bảo Trần Cảnh là người thân duy nhất của ông đâu
“Ông nội, để nó đi với chúng ta, trông nó tội nghiệp, lát tìm việc gì cho nó làm để kiếm sống...” “Ta thật nghi ngờ có phải ngươi là cháu ta không!” Trần Bá Phù nghiêm mặt, đánh giá Ryan bằng ánh mắt không có ý tốt, “Ta thấy xương cốt nó đem hầm canh cũng không tệ, vừa hay bổ sung canxi cho ngươi.” “!!!” Ryan vốn đã sợ ông lão toàn thân tỏa ra khí tức kinh khủng, giờ nghe ông nói muốn bắt hắn hầm canh, lập tức sợ đến nói không ra lời, nắm chặt vạt áo Trần Cảnh không dám buông
“Nó nhát gan, ông đừng dọa nó...” Trần Cảnh bất đắc dĩ thở dài, rồi vỗ đầu Ryan, “Đi cùng chúng ta.” Dứt lời, Trần Cảnh liền nằm lên lưng Trần Bá Phù
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tấm lưng gầy trơ xương của Trần Bá Phù khiến Trần Cảnh cảm thấy đau nhói, chỉ thấy ông chẳng có mấy miếng thịt, như da bọc sắt vậy
“Sao vậy??” Trần Bá Phù thấy Trần Cảnh nhăn nhó mặt mày, lo lắng hỏi, “Có phải khó chịu trong người không
Mẹ kiếp ta đã bảo Lawrence cái đồ chó chết kia thế nào cũng...” “Do xương ông cấn vào đau quá...” “Hả
Đau?” Trần Bá Phù ngẩn ra, quay lại trừng mắt nhìn Trần Cảnh, “Con thỏ ranh nhà ngươi biết đau cơ à?
Ta cứ tưởng ngươi không biết đấy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngươi..
Ngươi xuống nhặt cái túi kia vác lên, theo chúng ta đi!” Nghe Trần Bá Phù phân phó, Ryan lập tức buông vạt áo Trần Cảnh, nhanh chóng chạy đi nhặt chiếc túi da rắn dưới đất, lẳng lặng theo phía sau
Ryan dù sao cũng là cựu duệ lớn lên ở đất chết, ít nhiều vẫn có chút năng lực
Ít nhất cái túi da rắn to như quả núi kia không đè chết nổi cậu, khiêng chạy còn khá nhanh nữa
Chỉ có điều so với túi da rắn, cậu quá gầy bé, hơi xa một chút đã không thấy người đâu, chỉ thấy chiếc túi da rắn tựa như hiện tượng siêu nhiên trôi nổi di chuyển
Dọc đường Trần Bá Phù không ngớt mồm, liên tục mắng Trần Cảnh không hiểu chuyện không nghe lời..
Tóm lại là một câu, Trần Cảnh học thói xấu, không ngoan ngoãn gì cả
Mặc ông lải nhải nói gì, Trần Cảnh đều cười gật đầu đáp, suy yếu nên cũng chẳng còn sức để giải thích
Nhưng cảm giác này rất tốt
Đây là lần đầu tiên được ông nội cõng
Trần Cảnh nghiêng đầu gối lên vai ông cứng như sắt, nghe ông lải nhải đến sắp ngủ..
Có lẽ là ngủ thật rồi cũng nên
Trong cơn mơ màng, trước mắt hắn đột nhiên lóe lên vài cảnh tượng quen thuộc
Đó là những hình ảnh đã chôn vùi sâu trong ký ức mấy chục năm trước
Hình như là lúc hắn học lớp một
Mỗi ngày bà nội đều đến đón hắn tan học
Mưa gió gì cũng đến
Vì hắn học ở nội thành, nên mỗi lần về Tiếu Binh lĩnh gần như phải đi chuyến xe cuối cùng
Về đến nhà đã tối mịt
Đặc biệt là sau khi vào đông..
Gió lạnh lắm
Đến giờ Trần Cảnh vẫn nhớ cảm giác gió quất vào mặt trong thôn buổi tối, như dao cứa, nhưng chiếc khăn len bà nội đan ấm thật
Khi đó thể chất Trần Cảnh yếu hơn bạn bè cùng lứa rất nhiều, đi một đoạn đường núi lại phải nghỉ
Cho nên thường đến cuối, cơ bản bà đều vừa nghe hắn kể chuyện vặt ở trường, vừa cõng hắn lảo đảo về nhà
“Hôm nay thầy lại khen con, còn bảo con cố gắng tiếp, hết năm có thể được học sinh ba tốt!” “Ừm
Cảnh Cảnh nhà mình giỏi nhất!” “Bà ơi
Hai hôm nữa họp phụ huynh rồi
Bà đừng quên
Nhất định phải đi đúng giờ đấy!” “Bà nhớ mà, sao có thể quên được chứ, chờ họp phụ huynh xong, bà dẫn con đi ăn ngon ở tiệm cơm!” “Thế còn..
ông nội?” “Kệ ông già kia đi
Ai bảo cả ngày chỉ biết chui trong thư phòng không ra ngoài
Cả họp phụ huynh cho Cảnh Cảnh cũng không đi
Để ông ấy chết đói luôn!” “Hì hì
Vậy mình tự đi thôi
Không cho ông biết!” “Đúng
Chỉ hai bà cháu mình đi thôi
Để ông già chết đói luôn!” Giọng điệu giả vờ hung dữ của bà vẫn còn bên tai, nhưng cảnh tượng trước mắt Trần Cảnh đã đột ngột thay đổi, thay đổi thành năm đó..
Phòng bệnh trắng tinh
Không khí nồng nặc mùi thuốc sát trùng
Chiếc giường bệnh bà đang nằm
Còn gì nữa
Trần Cảnh không nhớ nổi nữa
À đúng
Còn nửa bát canh bồ câu
“Cảnh Cảnh lớn rồi..
Bà biết mà..
Bà vô dụng rồi..
Sau này không giúp được Cảnh Cảnh nữa...” “Tiền bà để dành cho Cảnh Cảnh cưới vợ..
Nhớ ra ngân hàng rút nhé..
Tất cả đều là của con..
Đừng để ông già kia lãng phí..
Nhưng...” “Ông nội con thật ra không tệ vậy đâu..
Ông ta chỉ là có vấn đề thần kinh thôi..
Bà biết mà..
Đáng ra bà nên nói cho con sớm hơn...” “Nghe lời bà..
Đừng hận ông..
Thực ra trong lòng ông ta luôn có con...” Bà cố hết sức mở mắt trên giường bệnh, giọng nói khẽ như tiếng muỗi
Mép giường rất nhiều bác sĩ áo trắng đứng xung quanh
Có người đang nói
Có người đang ghi chép
Có người đang lắc đầu
“Hôm nay Cảnh Cảnh mua canh bồ câu ngon..
Lần sau đừng mua nữa..
Tiền con làm tự giữ mà dùng...” Bà lẩm bẩm trong vô thức, ánh mắt đục ngầu, tay gầy như que củi vẫn nhẹ nhàng đung đưa mép giường
“Cảnh Cảnh hết tiền rồi phải không..
Hết tiền thì cứ tìm bà nhé..
Bà có tiền trong túi nè...” “Bà ăn canh bồ câu không vô nữa..
Cảnh Cảnh nhớ uống khi còn nóng nhé...” “Cảnh Cảnh thích ăn xiên nướng nhất...” “Cảnh Cảnh...” “Lễ tốt nghiệp của Cảnh Cảnh..
Bà không đến thì ai đi..
Không ai chụp ảnh cho cháu trai bà thì làm sao bây giờ...” Làm sao bây giờ
Đến giờ Trần Cảnh vẫn nhớ
Lúc sắp mất bà vẫn nhắc đi nhắc lại ba chữ đó
Trần Cảnh nhớ lúc đó mình căn bản không khóc
Trong đầu luôn lặp lại ba chữ này
Đúng vậy
Làm sao bây giờ
Sau này mình sẽ không có bà nữa..
“Tuổi của bà lớn rồi, đi cũng không đau khổ gì, bác bớt đau buồn đi...” “Không sao, sớm muộn cũng có ngày này, tôi biết mà.” “Xe của nhà tang lễ đã chờ dưới lầu rồi, nhờ anh đi thanh toán chi phí trước ạ...” “Xin lỗi
Tôi đi ngay!” Trần Cảnh nhớ từ đầu đến cuối mình không hề khóc, cho đến khi bà xuống mồ cũng không khóc, vẫn rất bình tĩnh lo liệu hậu sự cho bà
Hắn cảm thấy đó là lúc mình đột nhiên trưởng thành, học được dùng cách người lớn để đối mặt với sinh ly tử biệt
Từ đó về sau, cuộc sống của Trần Cảnh chỉ còn lại việc học và công việc, cho đến ngày đó..
Đồng nghiệp giúp hắn mang phần canh bồ câu đến khi hắn vẫn còn đang tăng ca
Sau đó hắn phát điên
Như một kẻ điên, ôm hộp cơm giao hàng ngồi tại chỗ làm việc nức nở khóc lớn
Cũng chính đến lúc này hắn mới hiểu được đạo lý đó
Nỗi đau buồn lớn nhất khi người thân qua đời không phải là lúc mất mát
Mà là sau này
Khi chúng ta dần dần gạt bỏ hình bóng người thân đã mất khỏi cuộc sống, cho dù quá trình này kèm theo cảm giác trống trải và hư thoát to lớn, thậm chí rướm máu, chúng ta rồi cũng sẽ quen với điều đó
Cho đến một khoảnh khắc nào đó
Một chi tiết nhỏ nào đó trong cuộc sống bất chợt gặp lại quá khứ
Nỗi đau xé lòng sẽ trong nháy mắt nuốt chửng, bao phủ lấy ngươi
Những thiếu sót trong ký ức, sự áy náy, tự trách, hối hận..
Tất cả mọi thứ
Cuối cùng cả đời đều khó lòng bù đắp
"Cảnh Cảnh, con đừng làm ta sợ..
Trần Bá Phù cảm thấy vai mình có gì đó khác lạ, theo bản năng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Trần Cảnh mắt ngơ ngác nhìn về phía trước, nước mắt không ngừng trào ra trên mặt
"Có phải con thấy khó chịu ở đâu không
Chúng ta sắp về đến nhà rồi
Về nhà ông sẽ giúp con chữa trị
Con không sao đâu
"Con chỉ là nhớ lại một vài chuyện trước đây..
Trần Cảnh hoảng hốt hoàn hồn, ngơ ngác nhìn Trần Bá Phù, không hay biết mặt mình đã đầy nước mắt, "Con không sao, không cần lo lắng
"Có phải con đau ở đâu không
Đau thì nói cho ông biết
Về nhà ông giúp con tìm thuốc giảm đau
"Dạ, đau..
Trái tim Trần Cảnh co thắt dữ dội, nhìn ông nội ở thế giới khác trước mặt, nỗi đau trong lòng bỗng chốc bị tủi thân thay thế
Trong khoảnh khắc này, hắn đột nhiên cảm thấy mình có vẻ không hề trưởng thành
Vẫn giống như còn nhỏ
"Ông ơi, con cảm thấy trong lòng khó chịu quá..
"Mụ Lawrence kia, cái thứ chó má
Chắc chắn là nó..
"Ông ơi
"Sao vậy, ngoan cháu nói đi
Cái thang máy chết tiệt này chậm như rùa, sáng mai ông đây sẽ cho người phá nó luôn
Ngoan cháu, con nói đi..
"Con nhớ bà nội
(hết chương này).
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]