Ta ở cái thế giới này cũng có một người bà nội sao
Nàng là người thế nào
Vẫn là kiểu hài hước, dí dỏm, hiền lành..
thỉnh thoảng sẽ dùng lời lẽ thô tục mắng lão già bạn đời sao
Trần Cảnh trước khi hôn mê trong đầu có rất nhiều nghi vấn, nhưng đáng tiếc là Trần Bá Phù cũng không giải đáp cho hắn, có lẽ lời giải đáp đã được đưa ra chỉ là hắn không nghe thấy
"Mẹ..
Lão tử lát nữa sẽ đi bóc da thằng tạp chủng Lawrence kia..
Ngươi
Ngươi là Ryan đúng không
Trần Bá Phù ôm một cái hộp thuốc lớn ở trước ngực, vừa mắng vừa đi về phòng ngủ, đột nhiên thấy Ryan đang co ro đứng ở góc phòng
"Ngươi ra bếp đun thuốc cho cháu ta
Chính là cái cục đá màu vàng kia
Ngươi bỏ nó vào nồi dùng nước sôi đun cho nó tan ra là được
"Vâng
Lão gia
Ryan làm theo lời Trần Bá Phù dặn chạy vào bếp bắt đầu bận rộn, dường như hắn đã tìm được cảm giác thuộc về mình ở nơi này, dù chỉ là sai vặt giúp người hắn cũng thấy vui vẻ
Nói thật, sự lo lắng của Ryan cho Trần Cảnh không hề kém cạnh Trần Bá Phù, bởi vì hắn biết người đó là ân nhân của mình
Những kẻ cặn bã ở vùng đất chết tuy ăn người không nhả xương nhưng cũng biết đạo lý "tích thủy chi ân, dũng tuyền tương báo"
"Còn may..
Còn may về kịp thời..
Trần Bá Phù đứng bên mép giường Trần Cảnh với vẻ mặt lo lắng, bên chân lão nhân đặt một thùng nước đựng rất nhiều vật chất màu đen như nhựa đường, đó là thứ vừa được rút ra từ người Trần Cảnh
Còn về cổ vật đã khiến Trần Cảnh rơi vào hoàn cảnh khốn đốn như thế, lúc này đang được đặt trên tủ đầu giường, ánh mắt Trần Bá Phù nhìn nó không khác gì nhìn kẻ thù
Dù ban đầu ông đã biết cổ vật này nguy hiểm, nhưng ông thật không ngờ cháu mình lại "khám phá" ra cách dùng nó, càng không ngờ..
nó lại nguy hiểm đến mức này
Chuyện đã xảy ra rồi, Trần Bá Phù đã nghe ngóng được từ Ryan, nên ông biết cổ vật này tính ra là "ân nhân cứu mạng" của cháu trai, nhưng cũng chỉ có thế, thậm chí cả Lawrence..
Hắn chẳng phải cũng là ân nhân cứu mạng sao
Nhưng Trần Bá Phù cũng không tính chịu ơn bọn họ
Cái đồ cổ vật chết tiệt kia hại cháu trai ta thành thế này..
Cho dù ngươi cứu nó, cũng đâu cần phải hút nhiều máu của nó thế
Ngươi hút mà không biết trả lại à
Một chút tinh mắt cũng không có, tạp nham
Còn về Lawrence..
Cái đồ chó đó sống bao nhiêu năm cũng không biết tích cóp chút thuốc sinh máu, còn dám lấy máu của mình đổ vào người cháu ta, cái lão già đó cũng nên chết
Lão tử một lát nữa sẽ đi lột da hắn
"Lão, lão gia
Thuốc xong, xong rồi
"Đưa đây
Ryan bưng một nồi sắt đựng đầy nước thuốc màu vàng sẫm chạy vào, động tác tuy có chút vụng về nhưng bước chân lại vô cùng cẩn thận, lúc bưng nước thuốc tới trước mặt Trần Bá Phù một giọt cũng không văng ra ngoài
"Lão, lão gia, ngài xem nấu thành như vầy, như vầy được không..
"Được..
cái rắm
Trần Bá Phù quay đầu nhìn thoáng qua, con ngươi suýt chút lồi ra, "Nước thuốc nóng như thế đổ vào người khác chẳng phải làm chín người ta
Cái đầu khô lâu của ngươi sao lại ngu xuẩn thế hả
Cầm đi hạ nhiệt độ đi đồ hỗn trướng
"Xin lỗi, xin lỗi
Ta bây giờ lập tức đi ngay
Ryan thật sự không giận dữ vì những lời độc địa của Trần Bá Phù, thậm chí hắn cảm thấy phản ứng của Trần Bá Phù như thế mới là bình thường..
Ông của ân nhân
Bậc đại nhân vật đứng trên đại nhân vật
Được đi theo hai vị cường giả như thế thật quá hạnh phúc ô ô ô..
Mẹ ơi người đừng lo lắng cho sự an toàn của con nữa
Nửa ngày sau, Ryan cẩn thận từng li từng tí bưng nồi nước đã đun xong vào
"Hiện tại nó ấm rồi, lão gia nếu ngài thấy vẫn còn nóng, ta lại đem đi hạ nhiệt một chút, con thấy trong tủ lạnh còn một ít đá..
"Ngươi còn biết dùng tủ lạnh
Trần Bá Phù liếc hắn, cũng không phải cố tình châm chọc, chỉ là đơn thuần tò mò, "Ta nhớ dân ở vùng đất chết đều là lũ nhà quê mà
"Mấy năm nay thì không phải
Ryan thật tình trả lời
"Sao
Dạo gần đây cướp bóc nhiều lên à
Trần Bá Phù hỏi
Ryan gật đầu, nói mấy năm nay dân tị nạn ở vùng đất chết càng ngày càng đông, cũng không ít kẻ cướp đồ của những người thành thị
"Trước nói chuyện còn lắp bắp, bây giờ lại lưu loát..
Trần Bá Phù cười một tiếng, nhận lấy nồi nước thuốc xem qua, xác định nhiệt độ thích hợp liền cầm thìa nhỏ từng ngụm từng ngụm đút Trần Cảnh uống thuốc
"Thỉnh thoảng phát bệnh..
Hưng phấn, hưng phấn quá thì sẽ không bị lắp
"Muốn đi theo cháu ta, cũng được, cháu trai Trần Bá Phù ta mà không có kẻ hầu người hạ thì không ra gì, nhưng ngươi
Về sau phải sửa cái tật nói lắp đi
"Ta, ta sẽ cố gắng
"Không cần ngươi cố gắng, ta giúp ngươi..
Nghe thấy câu nói này, Ryan ngẩn người
Tuy Ryan không biết Trần Bá Phù muốn giúp hắn như thế nào, nhưng hắn vẫn dứt khoát lựa chọn tin tưởng
Bởi vì tư duy logic của hắn rất đơn giản, nếu Trần Bá Phù đã mạnh như vậy thì chắc chắn sẽ có biện pháp giúp hắn chữa tật nói lắp
Một nồi thuốc cũng phải có hai cân
Trần Bá Phù cẩn thận từng chút một đút gần nửa tiếng đồng hồ mới cho Trần Cảnh uống hết
Chờ hắn sai Ryan đi rửa nồi, bụng Trần Cảnh cũng phình ra, nhìn qua cứ như có thai vậy..
"Cũng không có vấn đề gì, chính là bài thuốc này
Trần Bá Phù tự nhủ như đang lẩm bẩm, nhìn bụng Trần Cảnh hết phình lên lại xẹp xuống, trong lòng vẫn có chút lo lắng
Thuốc không sai, máu cũng đã bù lại rồi
Nhưng sao vẫn còn sốt nhỉ..
Cân nhắc kỹ một hồi, Trần Bá Phù cũng chỉ có thể đổ lỗi cho việc thể chất cháu trai quá kém, dùng thuốc quá mạnh nên bị phản tác dụng, bổ dưỡng quá mà không hấp thụ được
"Đồ chó má
Ryan đang rửa nồi trong bếp nghe thấy Trần Bá Phù chửi người, phản ứng đầu tiên là nghĩ mình có phải lại làm gì sai không, nhưng quay đầu lại thấy Trần Bá Phù đang chửi cái cổ vật đặt trên tủ đầu giường, lập tức liền thở phào
"Hại cháu ta không ít a..
Trần Bá Phù nhấc ly thánh Hoàng Vương lên, trong lòng lại một lần nữa nảy sinh ý định muốn hủy nó đi cho xong, nhưng nghĩ lại vẫn thôi, ít nhất trước khi nhận được sự đồng ý của Trần Cảnh thì ông không có ý định làm như vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chọc cháu trai mình không vui thì sẽ ra sao
Huống hồ lần này nó cũng xác thực có công
"Nếu ngươi có thể khiến cháu trai ta biến thành Cựu Duệ thì tốt biết bao..
Trần Bá Phù đột nhiên thở dài, đặt ly thánh Hoàng Vương trở lại
Mượn nhờ "ô nhiễm" của cổ vật để người thường lột xác thành Cựu Duệ
Chuyện này trong lịch sử không phải là chưa từng xảy ra
Nhưng đó chỉ là truyền thuyết..
Ít nhất là Trần Bá Phù kiến thức rộng rãi cũng chưa từng thấy người sống nào, những truyền thuyết kia đều chỉ đọc được trong sách, thật giả lẫn lộn chẳng ai nói rõ được
"Ryan
"Sao, sao thế lão gia
"Quay lại đây, chữa bệnh cho ngươi, ta không muốn sau này cháu trai ta lại có một thằng nhỏ nói lắp làm mất mặt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
..
Trần Cảnh làm một giấc mơ rất dài
Trong mơ
Hắn quay về thế giới hiện thực, không, nói chính xác thì hắn quay trở về cuộc sống bình thường
Trong mơ không có thế giới bên trong, không có cuộc khảo hạch sinh vật nhảy vọt
Nhưng trong mơ có người nhà, có bạn bè
Có..
"Ê, ngươi sẽ không chết đấy chứ
Trong giấc mơ, Trần Cảnh đột nhiên cảm thấy mũi ngứa ngáy, chỉ nghe thấy bên tai có người đang nhỏ giọng nói chuyện, trong giọng tràn đầy lo lắng
(hết chương này).