Thế Thân Nuôi Heo Đi

Chương 18: CÔNG TỬ ĂN CHƠI BỊ ÔM NHẦM CHỈ MUỐN NUÔI HEO (18)





Nhìn hồ bơi được cải tạo thành bể cá lớn, Hứa Hành vô cùng hy vọng rằng Lục Úy Lam chỉ nói đùa, nhưng sự thật là sau khi Lục Úy Lam nói xong, y liền xoay người đi ra ban công
Hứa Hành đi mấy bước nhìn sang, sau đó liền thấy một mảnh mầm cải thìa tươi tốt xanh um, mà Lục Úy Lam thì đã bắt đầu khom lưng xới đất
Được rồi, Hứa Hành thở dài, vì người anh em, vớt cá thôi mà, không phải việc gì to tát, anh ấy xắn tay áo, tìm được dụng cụ vớt cá bên hồ bơi rồi bắt đầu dọn cá
Cuối cùng, hai người bận rộn đến tận đêm khuya, xe của Hứa Hành đi tới đi lui mấy lần mới vận chuyển xong đồ đạc của Lục Úy Lam, khi họ chở chuyến cuối cùng, Lục Úy Lam ôm một thùng đất ngồi ở ghế phụ, nhìn căn biệt thự nhỏ phía sau rồi thở dài
"Tiếc à
Nhìn Lục Úy Lam có vẻ không muốn rời đi, Hứa Hành vừa lái xe vừa hỏi, chuyển từ biệt thự rộng rãi tiện nghi đến chung cư, trong lòng có sự chênh lệch là điều không thể tránh khỏi, từ xa hoa khó về tiết kiệm cũng là bản chất của con người
Hứa Hành nghĩ vậy, suy tư không biết có nên nói với Lục Úy Lam rằng thật ra anh trai cậu cũng rất có tiền hay không
Ngồi ở ghế phụ, Tiểu Thất gật đầu, sau đó mở đôi mắt to tròn vừa đáng thương vừa ngoan ngoãn nhìn Hứa Hành: "Nước trong cái bể bơi ấy thật sự không thể dọn tới đây à
Hứa Hành: "..
Tay anh bị trượt, suýt nữa thì lao xe lên lề đường
Nói đến đây, Hứa Hành lại càng hói đầu, anh ấy vốn tưởng rằng dọn cá là vớt cá ra rồi mang đi, ai ngờ thật vất vả mới vớt xong cá, Lục Úy Lam lại mở đôi mắt to lúng liếng rồi hỏi một câu: “Sao lâu thế mà vẫn chưa dọn được xô nước nào?”
"Không cần tàn nhẫn đến nỗi một giọt nước cũng không để lại cho nhà họ Lục chứ
Lục Úy Lam nghiêng đầu: “Tại sao phải để nước lại cho nhà họ Lục?” Đó là nước mà y đã cực khổ dày công tẩm bổ bằng linh lực suốt một thời gian dài
Lúc ấy Hứa Hành mới hiểu được cái gì gọi là nói những lời tàn nhẫn nhất bằng giọng điệu đơn thuần nhất, nhìn vào cặp mắt to ngấn nước đó, cuối cùng anh ấy vẫn nhẫn tâm từ chối yêu cầu dọn nước bể bơi mang đi
Sau đó anh ấy liền nhìn thấy Lục Úy Lam nhanh chóng chạy tới ban công, bỏ đất trên ban công vào một cái hộp, ngoan ngoãn chớp mắt với anh ấy: “Tôi xúc một ít đất được không?”
Nhìn đôi mắt kia, Hứa Hành nhất thời mềm lòng gật đầu đồng ý, kết quả là..
anh ấy trơ mắt nhìn Lục Úy Lam gói hết đất trên ban công vào hộp, thậm chí còn định quỳ rạp trên mặt đất không buông tha một hạt đất nào
Ngược lại là mấy thứ đồ có giá trị trong biệt thự đều bị Lục Úy Lam bỏ qua, tam quan của Hứa Hành lại một lần nữa được đổi mới, chẳng lẽ chuyển nhà vốn là thế này ư
Thật vất vả mới dọn xong hết, không ngờ lúc này Lục Úy Lam vẫn còn nhớ mãi không quên chỗ nước trong bể kia, đây quả thực là một người em trai thần kỳ, không biết chờ Túc Minh Ca trở về nhìn thấy căn chung cư đã thay đổi hoàn toàn sẽ có cảm nghĩ gì, nghĩ đến đây, anh ấy lại có chút chờ mong là sao
Ánh mắt ngoan ngoãn của y không thể đả động được Hứa Hành đang mệt muốn nằm liệt, cuối cùng Tiểu Thất chỉ có thể tiếc nuối dọn xong đất của mình
Hứa Hành thật sự quá mệt nên cũng không về nhà mà trực tiếp ngủ ở phòng dành cho khách, có thể thấy được quan hệ giữa anh ấy và Túc Minh Ca rất tốt
Sáng sớm hôm sau, Hứa Hành đang ngủ ngon lành thì bị tiếng chuông điện thoại dồn dập đánh thức, lấy điện thoại ra thì thấy là Túc Minh Ca
Hứa Hành lập tức ngồi dậy, còn tưởng rằng đã xảy ra chuyện gì, điện thoại vừa kết nối, giọng nói của Túc Minh Ca liền truyền tới
"Dậy chưa
Hứa Hành nhìn thời gian, mới tròn sáu giờ, "Vừa dậy xong
"Vậy thì mặc quần áo nhanh lên đi, tôi đã gửi danh sách cho cậu rồi
"Danh sách gì cơ
Đã xảy ra chuyện gì
Hứa Hành vừa vội vàng mặc quần áo vừa hỏi
"Không có gì, chỉ là 7 giờ Uý Lam muốn ăn sáng, cậu đi mua trước đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thanh âm sâu kín của Túc Minh Ca truyền tới
Hứa Hành dừng động tác, sau đó nặng nề thở dài: "Tôi thiếu nợ hai anh em nhà cậu à, mấy người đúng là có năng lực hành hạ người khác mà
"Sữa đậu nành không đường, trứng luộc nước trà đậm vị, bánh bao nấm hương bắp cải nếu đi mua muộn sẽ hết..
"Câm miệng, tôi biết rồi, để tôi tự xem danh sách
Thô bạo cắt đứt lời nói dong dài của Túc Minh Ca, Hứa Hành nhận lệnh, rửa mặt xong liền ra ngoài mua bữa sáng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khi quay lại, anh ấy nhìn thấy Lục Úy Lam đã ngoan ngoãn bày biện chén đũa, sau đó cười xán lạn với anh ấy: “Mua xong rồi à?”
Trong lúc nhất thời, Hứa Hành đã hơi hiểu suy nghĩ cuồng em trai của Túc Minh Ca, em trai ngoan ngoãn đáng yêu như vậy, mua chút đồ ăn sáng thì có sao
Sau khi ăn sáng xong một cách hòa thuận, nhiệm vụ của Hứa Hành coi như đã hoàn thành, anh ấy dặn dò Tiểu Thất đừng để ý đến những thứ ngôn luận trên mạng, sau đó mới rời khỏi chung cư
Tiễn Hứa Hành xong, Tiểu Thất cảm khái: [Bạn của anh trai quả thật rất đáng tin cậy, nhưng thân thể anh ấy hơi yếu, leo đến tầng mười đã mệt bở hơi tai, về sau tao sẽ đưa một chút đồ để anh ấy tẩm bổ.]
6362: “…” Ký chủ có hiểu lầm gì đó về thể chất con người đúng không
Đang lúc rảnh rỗi, Tiểu Thất sửa sang lại ban công chung cư một lần, sau đó dùng bồn tắm trong phòng ngủ làm nơi nuôi cá mới, y trải cát, trồng cây thủy sinh, thả cá bột, quá trình này làm vô cùng thành thục
Trong lúc Tiểu Thất bận rộn sửa sang lại nhà mới thì dư luận trên mạng đã nổ tung chảo
Đặc biệt là sau khi Hứa Hành bị người nằm vùng chụp được, dư luận lại bùng nổ lên một tầm cao mới, nhiều người thậm chí còn mắng cả Hứa Hành, trong bình luận ngày càng xuất hiện nhiều ý kiến cực đoan
Thực hiện: Clitus x T Y T
[Tên sát nhân hàng loạt gần đây chưa bị bắt ở đó đúng không
Nếu nhìn thấy thì hãy giết chết tên cặn bã Lục Úy Lam này đi.]
[Không phải tên sát nhân hàng loạt đó đặc biệt nhắm vào tài xế taxi sao?]
[Địa ngục vắng vẻ, ác ma ở nhân gian.]
[Ngay cả Hứa Hành cũng sa đọa, giúp che giấu loại người như Lục Úy Lam, tôi nghi ngờ nhân cách của Hứa Hành rồi đó.]
[Lục Úy Lam là một kẻ hèn nhát, cả nhà đang xin lỗi thay anh ta, nhưng anh ta lại lặng lẽ chuyển nhà.]
[Nhà họ Lục nuôi một con sói mắt trắng à
Xảy ra chuyện thì im re còn chưa tính, thế mà lại muốn bỏ chạy?]

Nhìn những bình luận này, người nóng lòng muốn tức giận nhất không phải Tiểu Thất mà là người nhà họ Lục, Lục Minh Tư có nghĩ nát óc cũng không hiểu Lục Úy Lam và Hứa Hành quen nhau như thế nào, không phải Hứa Hành hẳn là nên xuất hiện trong bữa tiệc sinh nhật tháng sau hay sao
Còn Lục Hiếu Chi và Trình Nhiên thì rất ngạc nhiên khi thấy Lục Úy Lam thế nhưng lại dọn ra khỏi biệt thự của nhà họ Lục
Sao có thể chứ, nhưng gọi bao nhiêu cuộc vẫn không liên lạc được với Lục Úy Lam
Diễn biến như vậy hiển nhiên không nằm trong dự tính của nhà họ Lục, thế nhưng hiện tại vở kịch đã đến nước này, bọn họ không thể tự mình phá rối được nên vẫn thường xuyên ra vào bệnh viện, tỏ thành ý
Khi Tiểu Thất rảnh rỗi dành một chút thời gian để xem qua mấy bình luận này, y mới bừng tỉnh: [Thì ra người bạn yếu đuối kia của anh trai tao tên là Hứa Hành à.]
6362 cảm thấy trọng tâm chú ý của ký chủ hơi lệch, thế nhưng cũng không ảnh hưởng đến điểm cốt truyện, đúng vậy, nhiệm vụ hệ thống chờ đợi nhiều ngày rốt cuộc đã online: [Điểm cốt truyện của bệnh viện tới rồi, yêu cầu ký chủ đến bệnh viện.]
[Được.] Tiểu Thất dễ nói chuyện đến bất ngờ, trái ngược hoàn toàn với Lục Úy Lam trước đây sống chết cũng không chịu đến bệnh viện xin lỗi
Tiểu Thất cảm thấy mình không phải đến xin lỗi, theo cốt truyện, y vốn phải đi đổ tội cho Lục Minh Tư, nhưng bây giờ đổi lại y là người đi giải thích sự thật cho nhà họ Ninh mà thôi
Thành thật mà nói, y giỏi nhất là khoản đó
Khi Tiểu Thất tự tin đến phòng bệnh của Ninh Hinh Thần, người nhà họ Lục vừa lúc đang ở trong phòng tỏ vẻ quan tâm đến Ninh Hinh Thần, Ninh Hinh Thần không hề có hứng thú với bài xin lỗi ngàn lời như một này, chỉ ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa sổ
Cô thích khiêu vũ, nhưng về sau đứng dậy đi lại cũng là vấn đề khó chứ đừng nói đến việc khiêu vũ, đây là một đòn giáng rất lớn vào một cuộc đời vừa mới chớm nở
Nghe được lời xin lỗi chẳng khác gì ngày hôm qua và ngày hôm kia của nhà họ Lục, Ninh Hinh Thần chỉ muốn cười lạnh, nói lắm thế, đầu sỏ gây tội lại chưa từng xuất hiện lấy một lần, con người thật sự sinh ra đã bình đẳng sao
"Cô Ninh, trước khi tôi đến, Úy Lam đã cố ý dặn tôi xin lỗi cô, đây là một món quà nhỏ mà nó mua cho cô
Lục Minh Tư vừa nói vừa đưa ra một con thỏ bông to bằng lòng bàn tay: "Tôi biết trong lòng cô không thoải mái, hôm nay tôi đến thay Úy Lam, mặc cho cô có đánh có mắng, đây là chuyện duy nhất mà tôi có thể làm với tư cách là một người anh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ninh Hinh Thần hung hăng nắm chặt con thú nhồi bông kia, chịu đựng hồi lâu, cuối cùng vẫn ném món đồ chơi kia ra ngoài: "Cút
Ai muốn quà của nó
Tặng con thỏ này là cố ý nhắc nhở chân tôi đã phế rồi có đúng không
Trong nháy mắt, con thỏ nhồi bông được Tiểu Thất duỗi tay tiếp được, mọi người nhìn theo con thú bông đó, sau đó liền sửng sốt
Lục Minh Tư còn chưa kịp thu hồi vẻ mặt hả hê khi người gặp họa, Trình Nhiên và Lục Hiếu Chi cũng kinh ngạc không thôi, hiển nhiên là không ngờ Lục Úy Lam lại xuất hiện ở đây
Rất nhanh, Lục Hiếu Chi liền phản ứng lại, vẫy vẫy tay nói: "Úy Lam lại đây xin lỗi cô Ninh
Trình Nhiên cũng lộ ra mấy phần vui mừng, "Lam Lam tới rồi, thân thể đã tốt hơn chưa
Mau tới đây xin lỗi Hinh Thần
Khác với sự bàng hoàng khiếp sợ của nhà họ Lục, người nhà họ Ninh càng tỏ ra như hổ rình mồi, hận không thể xé nát Lục Úy Lam ra thành từng mảnh
Trước mắt bao người, Tiểu Thất bước vào phòng bệnh, đến bên giường của Ninh Hinh Thần
Đôi mắt Ninh Hinh Thần đỏ bừng, trong mắt đong đầy hận ý
____ Truyện được edit và đăng tải miễn phí tại T Y T____
Tiểu Thất đặt con thỏ bông lại đầu giường Ninh Hinh Thần: “Cô không cần nhìn tôi như vậy, hôm nay tôi không đến đây để xin lỗi.”
Trong phút chốc, cả phòng im lặng
Người nhà họ Ninh không thể chịu đựng được nữa, nỗi tức giận trào dâng, muốn xông đến túm lấy Lục Úy Lam đánh cho một trận
Nhưng ngay sau đó, Lục Úy Lam tiếp tục nói: “Người đâm vào cô là Lục Minh Tư, anh ta lái xe của tôi, cho nên cô có thể chấp nhận mấy lời xin lỗi của anh ta.”
Ninh Hinh Thần bị tin tức đột ngột này làm cho choáng váng, thậm chí trong chốc lát đã thoát khỏi nỗi tuyệt vọng mấy ngày nay
Cả nhà họ Ninh ồ lên, bàn tán xôn xao
Lục Hiếu Chi thấy vậy liền mở miệng, giọng điệu hơi chút tức giận: "Úy Lam, từ nhỏ bố mẹ đã dạy con phải dám làm dám chịu, anh hai con đã hao tâm tổn trí vì con đủ rồi, con không thể tùy hứng như vậy nữa
Lục Minh Tư cũng cười khổ, “Từ khi trở về nhà họ Lục, Úy Lam liền không thích anh, những lỗi lầm nhỏ nhặt thường ngày thì không sao, nhưng việc này đã tạo thành thương tổn tới người khác
Bố nói đúng, em phải trưởng thành lên
“Lam Lam, biết sai có thể sửa mà, con vẫn là đứa con ngoan của mẹ.” Trình Nhiên đưa tay muốn vỗ vai Lục Úy Lam, nhưng Lục Úy Lam tránh được, Trình Nhiên hơi xấu hổ, cũng hơi kinh ngạc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.