Thế Thân Nuôi Heo Đi

Chương 21: CẬU ẤM ĂN CHƠI BỊ ÔM NHẦM CHỈ MUỐN NUÔI HEO (21)





Cảm giác nhục nhã mãnh liệt bao trùm lấy cậu ta, tựa như cậu ta đang trần truồng đứng trước mặt mọi người
Lục Minh Tư bất lực nhìn Lục Hiếu Chi, hi  vọng có thể nhận được sự giúp đỡ
 
Lúc này Lục Hiếu Chi đại khái đã hiểu được câu chuyện từ trong lời nghị luận của người xung quanh, biết được rằng họa này do Lục Minh Tư gây ra và vì Trình Nghiên lại ngất xỉu, cho nên ông ta không còn tâm tư nào để ý đến cậu ta nữa, ông gọi bác sĩ rồi vội vã bế Trình Nhiên trở lại bệnh viện, để mặc Lục Minh Tư đứng ngẩn người một góc
 
Đến tận khi Lục Hành Chỉ đến, Lục Minh Tư mới tỉnh lại: “Anh ơi, em không biết tại sao lại thế này
Em không làm gì cả.”
 
Lục Hành Chỉ cau mày cố gắng không tránh đi, hỏi: “Mẹ thế nào rồi?”
 
Lục Minh Tư bị câu hỏi làm cho sửng sốt, cậu ta chỉ biết Trình Nhiên ngất xỉu, sau đó đầu óc cậu ta hỗn loạn, còn đang bận nghĩ chuyện sau này phải làm thế nào, phải giải quyết bằng cách nào nên căn bản không nhớ đến tình cảnh của Trình Nhiên
 
Lục Hành Chỉ không truy cứu vấn đề này nữa, nói: “Em và Lưu Phong về trước đi, có chuyện gì anh sẽ gọi điện.”
 
Nghe thế Lục Minh Tư nhẹ nhàng thở ra, ngoan ngoãn đi theo lái xe rời khỏi hiện trường
Cho đến khi ngồi lên xe, những ánh mắt tràn ngập ác ý bị ngăn cách ở bên ngoài, cậu ta lấy di động ra và tìm xem những video đang nằm ở mục xu hướng tìm kiếm
 
Sau khi xem hết chúng, những ngón tay của cậu ta trở nên trắng bệch vì dùng sức quá lớn: “Lục Úy Lam!” cậu ta oán hận thốt lên cái tên này, dường như chỉ khi làm như thế mới có thể thoát khỏi cảm giác nhục nhã vừa nãy
 
Lái xe liếc nhìn Lục Minh Tư qua kính chiếu hậu, không nói gì, lái xe đã từng xem qua đoạn video đó, góc độ quay rất kì lạ nhưng có thể chắc chắn là không phải do Lục Úy Lam quay
 
“Nhìn cái gì
Lái xe!” lúc này Lục Minh Tư rất nhạy cảm với ánh mắt của người ngoài, biết lái xe đang lén nhìn mình thì lập tức mở miệng khiển trách
 
Tài xế không nói gì mà rẽ phải, chậm rãi dừng xe ở vệ đường
“Cậu hai Lục, cậu xuống xe đi, tôi có việc phải làm nên không thể tiễn cậu được nữa.”
 
Khuôn mặt của Lục Minh Tư hiện lên vẻ không thể tin nổi: “Anh vừa nói gì cơ?”
 
“Tôi nói là mời cậu xuống xe dùm!” Giọng tài xế lạnh lùng, khuôn mặt rất không kiên nhẫn
 
Huyết áp của Lục Minh Tư đột nhiên tăng vọt, ban nãy bị nhục nhã như thế cũng thôi, không ngờ ngay cả một tài xế nhỏ nhoi cũng dám đối xử như thế với cậu ta
“Anh nghĩ anh là ai
Dám ăn nói như thế với tôi
Anh tôi nói để anh đưa tôi về nhà
Bình thường mớ tiền lương nhà họ Lục cho anh đều cho chó ăn hết sao....”
 
Nhưng cơn giận của Lục Minh Tư còn chưa xả xong, tài xế đã mở dây an toàn đi vòng ra chỗ ngồi phía sau, mở cửa vươn tay vào lôi người ra ngoài, sau đó tiện tay ném cậu ta vào vệ đường
“Con mẹ nó, cậu là cái thá gì
Còn cho rằng tôi thật sự là tài xế sao
Đừng tưởng cậu gọi Lục Hành Chỉ một tiếng anh thì thật sự biến thành cậu hai Lục
Cút
Đừng làm bẩn xe của ông đây!”
 
Nói xong, tài xế quay người lên xe, sau đó nhấn chân ga phóng đi để lại Lục Minh Tư đứng như trời trồng há mồm trợn mắt
Đợi đến lúc cậu ta định thần, xe đã không thấy bóng, nhiều chuyện liên tiếp xảy ra khiến cậu ta tức giận đến mức xém khóc ra tiếng
Cậu ta lấy điện thoại ra muốn gọi cho Lục Hành Chỉ, nhưng trên màn hình hiện lên biểu tượng đối phương đang trong một cuộc gọi khác
 
Nơi mà Lục Minh Tư bị ném khỏi xe là khu vực đông dân cư, cảnh tượng vừa rồi có rất nhiều người nhìn thấy vậy nên càng ngày càng có nhiều người tụ tập lại vây xem
Lục Minh Tư lo lắng đến đổ mồ hôi, cậu ta chờ rất lâu, cuối cùng cuộc gọi cũng có người nghe
Nhưng trước khi cậu kịp khóc lóc về hành vi của người tài xế, giọng nói của Lục Hành Chỉ đã vang lên trước: “Anh sẽ gọi tài xế trong nhà đến đón em
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cứ đứng yên đó, đừng gây thêm phiền phức gì nữa!”
 
Thực hiện: Clitus x T Y T
“Anh ơi, tài xế ban nãy....”
 
“Người ta tên là Lưu Phong, là người thừa kế của nhà họ Lưu.” Nói xong, anh ta liền dập máy
 
Lục Minh Tư ngơ ngác, cậu ta biết thế lực của nhà họ Lưu là ở thủ đô chứ không phải ở thành phố này, nhưng tại sao người nhà họ Lưu lại xuất hiện bên cạnh Lục Hành Chỉ
Nhưng ngẫm lại, có vẻ như Lục Hành Chỉ chưa bao giờ nói Lưu Phong là tài xế, chỉ có mình cậu ta coi đó là điều hiển nhiên
 
Sau khi cẩn thận hồi tưởng lại kiếp trước, lúc đó cậu ta bị Lục Úy Lam trêu đùa đến sứt đầu mẻ trán nên không chú ý đến hành tung của Lục Hành Chỉ
Nhưng hình như là cũng tầm khoảng thời gian này, Lục Hành Chỉ đang đàm phán một vụ làm ăn lớn
Chẳng lẽ hôm nay Lục Hành Chỉ đang bàn chuyện làm ăn với Lưu Phong, vừa vặn xem được đoạn video kia nên Lưu Phong tình cờ theo anh cậu ta đến đây
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
 
Suy đoán của Lục Minh Tư hoàn toàn chính xác, Lưu Phong là người rất thích hóng chuyện, lúc chuyện xảy ra, anh ta đang ở cùng với Lục Hành Chỉ
Lưu Phong giả vờ quan tâm chứ không phải thực sự muốn tham gia vào, khiến Lục Hành Chỉ không thể từ chối, chỉ có thể để Lưu Phong đi theo đến đây
Lục Hành Chỉ không muốn Lưu Phong thấy tình cảnh khốn đốn của mình nên dùng Lục Minh Tư làm bia đỡ đạn, nhưng lúc đó Lục Minh Tư đang trong cơn hoảng loạn nên mới nhầm Lưu Phong là lái xe của nhà họ Lục
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
 
Lưu Phong quả thực có tài trong kinh doanh nhưng tính tình rất tùy hứng, thật ra tính cách của anh ta có chút giống với Lục Úy Lam, rất thất thường
Đoán chừng rằng, thương vụ lần này của Lục Hành Chỉ xem ra không dễ dàng thông qua
 
Lục Minh Tư nhận ra điều đó, thậm chí còn có trực giác mạnh mẽ rằng thương vụ lần này có thể trở thành điểm mấu chốt, nhà họ Lục lần này một bước lên mây hay một đường xuống mương là nhờ cả vào cơ hội này
Chẳng lẽ cậu ta thật sự là thiên sát cô tinh
Nếu Lục Hiếu Chi biết chuyện này....
 
“Đó là....Lục Minh Tư sao?” Lục Minh Tư còn đang ngẩn người, đột nhiên một giọng nói khá quen vang lên, cậu ta ngẩng đầu lên
Đập vào mắt là những gương mặt quen thuộc của đội SLG khiến mặt Lục Minh Tư đỏ bừng, cậu ta gần như muốn bỏ chạy ngay lập tức
 
“Đúng rồi kìa, đội trưởng, chúng ta có cần qua đó chào một câu không?” Tiếng hỏi chuyện truyền đến
Túc Minh Ca nhíu mày nhưng vẫn đi về phía trước, những người khác của chiến đội SLG thấy thế liền đi theo phía sau, sau đó đám người dừng lại cách đó vài mét, quả thực có chút cay mắt
 
Cuối cùng chỉ có Túc Minh Ca đi tới, đứng cạnh Lục Minh Tư hỏi: “Tôi gọi taxi cho cậu nhé?”
 
“Không cần!” Lục Minh Tư vội vàng đứng lên
“Anh cả đã gọi lái xe trong nhà đến đón tôi rồi.”
 
Nghe thấy như thế, đám người SLG đều im lặng, bọn họ vừa xuống máy bay, vì vừa thắng trận nên muốn đi ăn chút gì đó, dọc đường còn đang thảo luận sôi nổi về trận đấu vừa rồi nên chưa biết chuyện xảy ra, cho nên lúc họ nhìn thấy Lục Minh Tư như thế thì có chút ngạc nhiên. 
Túc Minh Ca nghe nói thế thì không nói thêm gì nữa, quay người chuẩn bị rời đi nhưng bị Lục Minh Tư ở sau lưng gọi lại. 
“Anh có thể cho tôi mượn áo khoác được không?” 
Nhưng mà lần này Túc Minh Ca lắc đầu: “Trời cũng đâu có lạnh.” 
Lục Minh Tư sững người vì không ngờ lại bị từ chối, mà lý do bị từ chối cũng kỳ lạ như vậy. 
Lục Vực đứng phía sau không nhịn được mà phì cười, vội vàng giải thích: “Em trai Minh Tư đừng để ý, cái áo khoác đó là do em trai Úy Lam mua cho cậu ấy
Minh Tư xem nó như bảo bối vậy, chỉ hận không thể ngày nào cũng mặc, ngay cả chúng tôi cũng không được chạm vào đâu.”
Đồng đội đứng bên cạnh không ngừng ra hiệu cho Lục Vực đừng nói nữa, giải thích như thế này chẳng thà đừng giải thích còn hơn, chẳng phải là đang đâm một nhát dao vào vết thương của người ta hay sao? 
Ai ngờ Lục Vực như đầu gỗ không nhận ra không khí kỳ lạ đang bao trùm lấy mình, tiếp tục nói: “Vừa xuống máy bay, ông thần này đã đòi về nhà nấu cơm cho em trai Úy Lam, bọn tôi phải ép lắm mới chịu ra đây đấy
Cậu đừng để bụng nha, chẳng phải trước đây đội trưởng cũng đối xử với cậu như thế hay sao.” 
Lần này, ngay cả Túc Minh Ca cũng nhận ra sự kỳ lạ của Lục Vực
Lục Vực lấy điện thoại ra lắc lắc, ra hiệu cho mọi người xem hot search ngày hôm nay. 
Lục Minh Tư thấy thế thì nghiến răng nghiến lợi, trong lòng vừa bực bội vừa phẫn nộ với Túc Minh Ca, oán giận vì sao người này lại thay đổi nhanh như vậy
Nhưng khi nhìn thấy mọi người lấy điện thoại ra mới nhận ra sự việc không ổn, vội vàng nói: “Em biết trận đấu của mọi người không tốt lắm, đừng nên nản lòng, vốn dĩ cuộc sống lúc nào cũng sẽ gặp chút khó khăn mà, năm sau mọi người có thể cố gắng lại lần nữa.” 
Câu này vừa nói xong, đám người SGL không nhìn điện thoại nữa, chỉ ngạc nhiên nhìn về phía Lục Minh Tư
Trận đấu của bọn họ không chỉ không thuận lợi mà là một đường thẳng tiến như được buff ảo
Từ lúc rút thăm đội đấu cho đến lúc lên sàn đấu đều thuận lợi đến mức thần kỳ, đội của bọn họ bước chân vào vòng chung kết quốc gia và vài ngày tới sẽ tranh chức vô địch. 
Lục Minh Tư vốn muốn thoát khỏi tình cảnh xấu hổ này nên không nhận ra có gì đó không đúng, tiếp tục nói: “Lái xe nhà tôi đến rồi, tôi đi trước nha.” Nói xong liền chui vào một chiếc xe vừa dừng ở vệ đường. 
Đám người SGL đưa mắt nhìn cậu ta chạy biến vào trong xe, đang muốn dời ánh mắt, đột nhiên lại thấy cửa xe mở ra, Lục Minh Tư vừa vào đã ngã ngược ra ngoài cửa, đồng thời có tiếng nói vọng ra ngoài. 
“Mày là ai
Bị điên à
Tránh xa vợ tao ra!”
____ Truyện được edit và đăng tải miễn phí tại T Y T____
“Chồng ơi, mình đừng nói nữa, mau đi thôi, thối chết em rồi
Ọe!”
“Con dâu lại ốm nghén rồi sao
Tên tâm thần kia đâu rồi, ta phải đánh chết nó!”
Cũng may là vào lúc đó cũng có một chiếc xe khác dừng lại ngay bên cạnh, một người đi xuống, Lục Minh Tư nhận ra khuôn mặt quen thuộc vội vàng chật vật chui vào trong chiếc xe kia
Sau đó xe chậm rãi rời đi. 
Quần chúng vây xem: “....”
Đám người SGL mắt thấy tai nghe: “....”
Cuối cùng, tiếng điện thoại của Túc Minh Ca cắt ngang bọn họ, anh nhận cuộc gọi
Bởi vì xung quanh rất yên tĩnh nên những người đứng cạnh Túc Minh Ca đều nghe được giọng nói vui vẻ truyền ra ngoài: “Anh
Em trúng thưởng rồi, ba trăm vạn, chúng ta mở trại nuôi heo đi!”
Đám người: ??
Túc Minh Ca cũng ngơ ngác: “Thưởng gì cơ?”
Giọng nói của Lục Úy Lam rất vui vẻ phập phồng truyền qua điện thoại: “Ban nãy trên đường về nhà em có đi qua một nhà sổ xố, thuận tay mua một tấm vé, không ngờ trúng thưởng.” 
“Oa
Em trai Úy Lam trúng số độc đắc!”
“Ba trăm vạn!”
“Tôi biết rồi, sở dĩ lần này chúng ta thuận lợi như thế chắc chắn là vì linh vật em trai Úy Lam đó!”
“Đãi
Phải đãi
Em trai Úy Lam có nghe rõ không?”
Đám người SGL lập tức nhao nhao, cách xa điện thoại đứng hô hào. 
Người qua đường vừa chứng kiến một series xui xẻo của Lục Minh Tư cảm thán, “Chẳng lẽ đây là đồng nhân không đồng mệnh trong truyền thuyết đó sao?”
(*) đồng nhân bất đồng mệnh: cùng là một người nhưng số mệnh khác nhau
Ý trong đoạn này là cùng là “em trai” nhưng người thì bị mỉa mai người thì được săn đón, yêu thích. 
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.