Thế Thân Nuôi Heo Đi

Chương 22: CẬU ẤM ĂN CHƠI BỊ ÔM NHẦM CHỈ MUỐN NUÔI HEO (22)





Đến lúc Lục Minh Tư tắm rửa xong mới tỉnh táo lại, lúc này ở biệt thự nhà họ Lục rất yên tĩnh, cậu ta không kịp lau khô tóc đã bắt đầu xem thử tình huống đã phát triển đến mức nào
 
Mở điện thoại lên, không cần phải tìm kiếm, những hot search gần đây đều có liên quan đến cậu ta vẫn còn nằm chễm chệ ở trang đầu tiên, vẫn là video quay vào lúc ăn cơm kia, có thể tưởng tượng ra được dưới bình luận có bao nhiêu ác liệt
Lục Minh Tư tự nhủ đừng đọc nhưng đôi mắt vẫn không nghe theo sự khống chế
 
“Nhìn hành động của Lục Minh Tư kìa, cái này mà không vào đồn thì cũng uổng
Tôi cứ tự hỏi vì sao gần đây nhà họ Lục cứ liên tục xin lỗi, còn bỏ tiền ra hòa giải lắm thế.”
 
“Ha ha ha, mấy người đã xem video Lục Minh Tư bị ném rác vào người chưa
Buồn cười lắm.”
 
“Trứng thối thì tôi có đầy ở nhà đây này
Có ai tổ chức nhóm tập kích nào không?”
 
“Mấy người xem phía dưới hot search đi, ông trời đúng là có mắt
Ha ha ha, cười chết tôi!”
 
Nhìn thấy những bình luận ấy khiến da đầu Lục Minh Tư tê dại, cấp tốc thoát ra khỏi hot search, sau đó đọc những tin tức phía dưới
 
[Đối với một kẻ xấu thì ngay cả Chúa cũng nhìn không vừa mắt, quả báo của Lục Minh Tư đã đến.]
 
Tiêu đề hấp dẫn như thế chỉ một lát sau đó chễm chệ nằm trên bảng xếp hạng hot search
Lục Minh Tư run rẩy ấn mở video, cảnh mở đầu là lúc cậu ta bị ném ra khỏi xe, cảnh này được cắt ra từ video của một người dẫn chương trình đang ghé thăm cửa hàng trong khu thương mại, tình cờ quay trúng cậu ta trong đó
 
Đây chưa phải là chuyện xấu hổ nhất, xấu hổ hơn là sau đó Lục Minh Tư gặp được chiến đội SGL, bị Túc Minh Ca từ chối sau đó chạy trối chết, vội vàng lên nhầm xe sau đó bị đạp ra ngoài, rồi lại chui vào xe của nhà họ Lục đến đón
Dường như tất cả những khoảnh khắc xui xẻo nhất đều tập trung trong video, sau khi xem xong Lục Minh Tư chỉ hận không thể đập nát máy tính
 
Lục Minh Tư tưởng video đã kết thúc nhưng không, cậu ta nhìn thấy Túc Minh Ca nghe điện thoại, sau đó đám người SGL ồn ào nói gì đó, hình như là Lục Úy Lam trúng xổ số 300 vạn nên mời mọi người đi ăn
Một giây đó, sự sợ hãi bao trùm lấy Lục Minh Tư, cậu ta bắt đầu suy nghĩ, thật sự số phận của cậu ta và Lục Úy Lam có sự khác biệt đến vậy sao
 
Lục Minh Tư rơi vào trạng thái nghi hoặc không khỏi bấm vào phần bình luận, mặc dù biết rằng điều đó sẽ chẳng giúp gì cho tâm trạng của bản thân nhưng vẫn không kiềm chế được vì quá quan tâm đến ánh nhìn của người khác đối với mình
Mà khu bình luận đúng là không có gì để khiến cậu ta thất vọng, top đầu đều là những bình luận nổi bật nhiều lượt like nhất
 
Thậm chí một số người còn photoshop hình ảnh chật vật của cậu ta và Lục Úy Lam vào cùng khung hình, kèm theo dòng chú thích, bốn chữ “Gia và ăn xin” đầy mỉa mai
Nhưng điều đó chỉ khiến Lục Minh Tư tức giận, thứ khiến cậu ta sợ hãi nhất vẫn là sự vây công của fan SGL
 
“Lục Minh Tư nói thế là có ý gì
SGL nhà tôi chém giết một đường đến trận chung kết, cậu ta là cái chó gì mà cho rằng SGL sẽ thua?”
 
“Chối bỏ quan hệ nhanh như lật mặt thì cũng thôi đi, đằng này còn nguyền rủa người khác, làm như Túc Thần thiếu nợ cậu ta vậy.”
 
“Nhìn cậu ta đưa tay ra đòi cái áo thấy buồn cười ghê, nếu là tôi thì không phải áo mà là một đấm rồi.”
 
“Thật mất hứng, chiến đội người ta ra ngoài ăn mừng, mà cậu ta ăn nói như kiểu bọn họ thua vậy.”
 
“Ăn nói thấy ghét ghê, ai cho Lục Minh Tư cái quyền coi thường người khác thế nhỉ?”
 
“...”
 
SGL thắng rồi, còn tiến vào vòng chung kết tranh chức vô địch, Lục Minh Tư ngơ ngác ngồi trước máy tính như thể không nhận ra những bình luận mình vừa đọc được
Tại sao lại thế này
Tại sao mọi thứ lại bắt đầu không giống kiếp trước
Cậu ta đã thay đổi mọi thứ mà, chẳng lẽ đây hoàn toàn không phải là thế giới đó
 
Lục Minh Tư lo lắng đập bàn, lần đầu tiên kể từ lúc cậu ta sống lại, bị sự sợ hãi và bối rối về tương lai bao trùm
 
Trong bệnh viện, Lục Hành Chỉ nhìn tình thế càng ngày càng nguy hiểm, chuẩn bị liên hệ với bộ phận truyền thông đối ngoại của công ty, lại bị Lục Hiếu Chi ngăn cản
Lục Hành Chỉ kinh ngạc ngẩng đầu nhìn về phía Lục Hiếu Chi, ông lắc đầu: “Chuyện này con đừng làm gì cả.”
 
“Nhưng mà như thế này....” Lục Minh Tư sắp tiêu đời rồi
Nhưng không để Lục Hành Chỉ nói xong, Lục Hiếu Chi đã ngắt lời
 
“Tự làm tự chịu, tổn thất mà nhà họ Lục nhận đã đủ lớn rồi, nó không có giá trị để nhà họ Lục hi sinh nhiều đến thế
Chuyện của hai đứa nó bố tự có tính toán, con đừng để tâm đến nữa.” Lục Hiểu Chi phất tay, ra hiệu nếu không có việc gì nữa thì Lục Hành Chỉ có thể đi rồi
 
Thực hiện: Clitus x T Y T
Lục Hành Chỉ không rời đi ngay, mở lời hỏi: “Bố, bố sẽ không tổn thương Úy Lam đúng không?” Rõ ràng, Lục Hành Chỉ cũng nhận ra điều mà Lục Minh Tư để ý, đồng thời anh ta cũng cảm thấy Lục Hiếu Chi có cách để giải quyết chuyện hoán đổi số phận
 
“Con nghĩ cách cứu vớt hợp đồng với Lưu Phong, bây giờ công ty không thể thiếu người điều hành, con mau trở về đi, bố tự có chủ ý.”
 
Lục Hành Chỉ biết mình có hỏi cũng không được gì liền quay người rời đi, nhưng anh cũng muốn tự điều tra việc này, dù sao cũng có một khoảng thời gian nữa mới đến tiệc sinh nhật tháng sau, chỉ cần Úy Lam không thực sự rời khỏi nhà họ Lục, chắc hẳn là sẽ không gặp nguy hiểm gì
 
Nước trong ao bị xao động, sóng ngầm vẫn cuộn trào, xem ra trong thời gian ngắn sẽ không thể yên bình
 
Tiểu Thất vừa trúng số 300 vạn không hề biết Lục Hiếu Chi đang có ý đồ xấu với mình, y đang bận quy hoạch trang trại nuôi heo, mua bao nhiêu con lớn nhỏ, dùng loại rau nào cho phù hợp....
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
 
Sự phấn khích tiếp tục cho đến khi Túc Minh Ca về nhà
 
Túc Minh Ca đẩy cửa căn chung cư, sau đó ngây người, anh đi ra khỏi cửa, kiểm tra số nhà, sau đó xác nhận đúng là nhà mình mới ngập ngừng bước vào
 
Tiểu Thất nghe thấy tiếng động nên tiến lên đón, nhìn thấy Túc Minh Ca đã về lập tức vui vẻ chạy đến, không chần chừ nói về kế hoạch của mình
Túc Minh Ca nghiêm túc nghe xong, sau đó xoa đầu Lục Úy Lam
“Kế hoạch rất tốt, nhưng mà phải chờ hai năm nữa, mai em vẫn còn phải đi học đó.”
 
Tiểu Thất sửng sốt một giây mới phản ứng lại, bây giờ y vẫn chưa có bằng đại học, bây giờ nuôi heo thì không có giấy phép, nhất thời cảm thấy có chút ủ rũ
 
Nhìn Lục Úy Lam rầu rĩ đến mức mấy sợi tóc ngốc nghếch thường xuyên vểnh lên giờ không còn nữa, Túc Minh Ca lại nói: “Nhưng mà lúc em được nghỉ có thể trồng rau, trước đây bố mẹ có mua một mảnh đất, mặc dù có hơi xa trung tâm thành phố nhưng hai ngày cuối tuần có thể đến đó.”
 
Năm đó lúc gia cảnh suy tàn, hai vợ chồng nhà họ Túc dùng mọi cách để chèo chống, Lục Úy Lam bị người khác trào phúng rằng thật sự phải nuôi heo cũng không phải không có lý
Mảnh đất nằm ở khu du lịch nhưng đó cũng là tài sản duy nhất mà nhà họ có thể đầu tư vào lúc đó, nhưng rõ ràng là vận may không đến với họ, khu du lịch rõ ràng sẽ được quy hoạch đột nhiên bị dời đi nơi khác, sau đó vùng đất đó trở thành nơi chăn heo trong miệng người đời
Tiếp theo sau đó vợ chồng nhà họ Túc không may qua đời, mảnh đất bỏ hoang càng trở nên hoang vắng
 
Tiểu Thất nghe xong liền trở nên hưng phấn, đất hoang thì sợ gì chứ, còn khó khai khẩn hơn vách núi dưới đáy biển sao
Qua bàn tay của y, vách núi kia trở thành vùng đất địa linh nhân kiệt, chỉ là đất hoang thôi, không làm khó được y đâu
Thế là y bắt đầu tràn đầy phấn khởi tiếp tục quy hoạch sự nghiệp vĩ đại của mình, về chuyện nuôi heo, chắc là có thể mua vài bé con nuôi thả rông đúng không
 
Túc Minh Ca kéo Lục Úy Lam đang muốn chạy đi viết lại kế hoạch quy hoạch của mình: “Nhưng mà, có phải em nên giải thích với anh chuyện vừa xảy ra ở chung cư trước không?”
 
“À, em chỉ là tăng thêm không khí tươi mới thôi mà.” Tiểu Thất nhìn xung quanh căn hộ, nơi đây đa phần là màu xanh lục, trên ban công là màu xanh tươi tốt của rau xanh, trên những bức tường trắng trước đây đã có thêm những dây leo nhỏ bò quanh, trên mái nhà còn có thêm một dàn hoa tươi màu sắc
 
Vừa lúc nãy, có một con sóc nhảy lên trên bồn hoa, ngây ngốc ôm bồn hoa nhìn hai người một hồi, sau đó lại nhảy đi. 
 
Mí mắt Túc Minh Ca giật giật, nhà bọn họ ở tầng mười
Sóc ở đâu ra thế
 
Dường như Tiểu Thất còn ngại không đủ kích thích, lôi Túc Minh Ca vào một căn phòng khác
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Em định làm một thùng nuôi ong trong này, chờ đến lúc hoa ở ban công căn phòng này nở là chúng ta có mật ong để ăn rồi.”
 
“À, đúng rồi, bồn tắm của căn phòng bên kia em đem nuôi cá rồi, chờ đến lúc chúng lớn em sẽ làm cá cho anh ăn.” Vừa nói vừa kéo Túc Minh Ca chết đứng đi vào phòng tắm xem bồn tắm đã biến thành hồ cá nhỏ
 
____ Truyện được edit và đăng tải miễn phí tại T Y T____
Túc Minh Ca bị Tiểu Thất kéo đi tham quan một vòng quanh căn hộ đã được cải tạo không khỏi đỡ trán
Anh không ngờ khả năng của em trai lại cao đến thế, cũng không nghĩ rằng trong nhà không chỉ có sóc con, còn có hai con vẹt, chúng nó nhìn thấy anh còn lễ phép chào một tiếng
 
“Hai con chim này ngốc lắm, chúng học cả buổi mà chỉ biết chào thôi!” Nhìn hai con chim ngốc nghếch, Tiểu Thất nhịn không được mà dè bỉu một chút
 
Túc Minh Ca thiếu điều quỳ luôn, anh nhìn chằm chằm hai con vẹt rất lâu, hoài nghi hai con chim này có phải thành tinh rồi không
 
Nhưng Tiểu Thất bình tĩnh giải thích cho anh trai hiểu, “Sau đó em mất cả tiếng dạy lại mới được đấy.” Hai con chim này mặc dù không đáng yêu như củ cải dại nhưng chúng là hai con có linh tính tốt nhất được chọn lọc kỹ càng, dù sao ở thời đại này cũng không tốt quá đối với yêu linh
 
“Anh ơi, anh có muốn đi xem phòng ngủ của mình không
Em sợ anh không thích nên chỉ sửa lại có chút xíu thôi.” Tiểu Thất nhắc nhở Túc Minh Ca đang ngây ngốc
 
Nghe thấy thế, Túc Minh Ca vội vàng xông về phía phòng ngủ của mình, sợ phòng ngủ của mình biến thành rừng cây, nào ngờ lúc vào phòng mới thấy hóa ra phòng anh không biến thành dáng vẻ nơi nơi trồng cây của phòng khách
Trong phòng chỉ trồng thêm chút xíu dây leo uốn lượn trên tường, còn nở cả hoa, hương thơm thanh đạm làm dịu tâm trạng căng thẳng, tiến vào càng sâu lại càng có cảm giác tai mắt được thả lỏng, khiến lòng người khoan khoái
 
“Anh thích không?” Tiểu Thất dò hỏi
Phòng ngủ của Túc Minh Ca nằm ở trung tâm căn hộ, là nơi tập trung linh lực mạnh nhất, sống ở đây hiển nhiên có nhiều chỗ tốt
 
“Vậy… bình thường anh có tắm nhiều không
Có cần dùng bồn tắm lớn không?” Tiểu Thất xoa xoa tay, mong chờ hỏi
 
Túc Minh Ca không hiểu ý nhưng vẫn đáp, “Bình thường cũng không hay dùng lắm.”
 
Tiểu Thất nắm chặt hai nắm tay, “Quá tốt, vậy cái bồn tắm trong phòng anh em dùng nuôi cá luôn nhé, phải tận dụng hết mọi thứ chứ!”
 
Túc Minh Ca ???
 
Nhìn khuôn mặt ngu ngơ của Túc Minh Ca, Tiểu Thất vội vàng bổ sung nói, “Đương nhiên là anh muốn dùng bồn tắm lớn cũng được, lúc nào anh cần dùng nhớ đừng đổ quá nhiều nước làm cá rơi ra ngoài, cũng đừng dùng sữa tắm, cá không thích ăn nước xà phòng lắm đâu.”
 
Túc Minh Ca: “....” Hứa Hành nói không sau, em trai nhà anh quả nhiên có vấn đề
 
Mặc dù nghĩ thế nhưng chứng chiều em trai không thể kháng cự lại đôi mắt sáng lấp lánh của Lục Úy Lam, cuối cùng anh nhường bồn tắm lớn cho em trai
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng mà anh cũng đã nói trước rồi, chỉ cần mảnh đất kia khai khẩn xong, lập tức chuyển chỗ nuôi cá sang đó
 
Tiểu Thất nghe xong bèn muốn hỏi, “Vậy nước trong bồn tắm có thể chuyển đi luôn không?”
 
Túc Minh Ca trầm mặc một chút rồi chớp mắt: “Nếu em muốn thì có thể.”
 
Tiểu Thất reo lên, vui vẻ đồng ý với phương án này, quả nhiên là anh trai đáng tin cậy chứ không giống ông anh yếu đuối chỉ leo cầu thang bộ lên mười tầng đã thở hổn hển. 
 
 
Hứa Hành đang ở nhà thử nghiệm trò chơi mới đột nhiên hắt hơi một cái, tự hỏi liệu có phải gần đây nhiệt độ hạ xuống hay không.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.