Thế Thân Nuôi Heo Đi

Chương 24: CẬU ẤM ĂN CHƠI BỊ ÔM NHẦM CHỈ MUỐN NUÔI HEO (24)





Dưới sự áp bức và thúc giục của Tiểu Thất, thiếu niên ném bóng nước xém chút khóc ra nước mắt bận bịu hong khô điện thoại và sách vở, đợi đến khi Tiểu Thất xác nhận điện thoại có thể sử dụng lại bình thường mới được thả đi, trước khi người đi mất, Tiểu Thất còn quăng thêm một câu: “Nếu không phục thì tùy thời tới tìm, ông đây sẵn sàng phụng bồi.”
          
Thiếu niên chạy trối chết rời khỏi phòng học, cảm thấy hôm nay hẳn là mình đã hành động khinh suất, sau này sẽ không như thế nữa, vẫn là Lục Minh Tư dễ bắt nạt hơn
 
Rất nhiều người có cùng suy nghĩ với thiếu niên ném bóng nước, ngoại trừ những người có mặt ở trong phòng học lúc đó, có rất nhiều người nhìn rõ sự việc xảy ra thông qua đoạn video được quay lại bằng điện thoại
Không thể không nói, Lục Úy Lam quá phách lối, hoàn toàn khác biệt với Lục Minh Tư
Nếu đi dẫm đạp Lục Úy Lam, chắc chắn không chỉ bàn chân bị gai nhọn đâm thủng mà ngay cả gai nhọn kia cũng có độc, sẽ khiến bọn họ khó chịu thật lâu
 
“Chết mịa, tự nhiên mị thấy Lục Úy Lam có chút đẹp trai vậy nè?”
“Đồng cảm, tui cũng thấy như thế, so với dáng vẻ khóc nháo đòi tự sát của Lục Minh Tư thì Lục Úy Lam đàn ông hơn nhiều.”
 
“Thành thật mà nói, tôi cũng thích anh chàng này!”
 
“HAHAHAHA, danh bạ điện thoại không có chỗ cho cậu ta, phách lối đến thế là cùng.”
 
“.....”
 
Lục Minh Tư bận rộn một đêm, thậm chí còn phải vào bệnh viện súc ruột trong đau đớn, kết quả hoàn toàn bị đoạn video của Lục Úy Lam thay đổi cục diện
Lục Minh Tư nằm trên giường xem điện thoại, tức đến mức thổ huyết tại chỗ, nhưng mà cậu ta đã trả giá nhiều như thế rõ ràng không thể bỏ cuộc ở đây được, lập tức sai người khống chế hướng đi của dư luận, muốn giành được sự đồng tình của cư dân mạng
Dù sao trong đoạn video kia cũng chỉ có thể chứng minh cậu ta tông người khác nhưng không chứng minh được cậu ta cố ý làm như thế, chỉ cần hạ thấp bản thân, Lục Úy Lam lại phách lối như thế, chắc chắn sẽ có người đồng tình với kẻ yếu thế
 
Lúc Lục Minh Tư thở phào nhẹ nhõm thì cửa phòng bệnh bị đẩy ra, Lục Hiếu Chi mặt mày không vui tiến vào, sau lưng còn có Lục Hành Chỉ nén mệt mỏi đi cùng
 
“Trước đó bố đã nói với con thế nào, đừng gây thêm chuyện gì nữa
Con cho rằng chỉ cần nằm viện sẽ giành được thương cảm của công chúng sao, bố cho con hay, cho dù con có chết cũng không có mấy ai thật sự khóc thương đâu
Đừng trêu vào Lục Úy Lam nữa, bản thân như thế nào con còn không rõ hay sao?” Tất nhiên Lục Hiếu Chi đã biết tất cả những chuyện diễn ra trên mạng, ông nhìn ra từ lúc cậu ta trở lại nhà họ Lục đã không ngừng dày vò Lục Hành Chỉ, giận đến mức không có chỗ xả ra
 
Lục Minh Tư bị trách mắng mặt cũng đỏ lên, cũng không dám ngỗ ngược, trước mặt thì cúi đầu nhận sai nhưng sự thật thì không cam lòng, nếu nhà họ Lục không chịu giúp cậu ta thì cậu ta đâu cần làm đến mức này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chẳng lẽ mắt của cư dân mạng mù hết rồi sao, chỉ một video Lục Úy Lam phách lối bắt nạt người khác thì có gì đáng để xem
 
“Đừng tưởng rằng nhà họ Lục không ra mặt giúp con, nếu không con nghĩ vì sao mình còn được nằm bệnh viện chứ không phải trong tù, con cho rằng cảnh sát cũng có lòng thương người đấy à?” Lão luyện như Lục Hiếu Chi chỉ cần một cái liếc mắt cũng đã nhìn thấu suy nghĩ của Lục Minh Tư
Trong lòng ông nghĩ, quả nhiên là thiên sát cô tinh
 
Lục Minh Tư nghe từ tai này qua tai kia, bởi vì cậu ta biết nhà họ Lục có thể làm được nhiều hơn thế, sở dĩ cậu ta không bị tống vào tù vì như thế sẽ gây ra ảnh hưởng rất lớn với gia tộc
Nếu như thật sự quan tâm đến cậu ta thì đã để phòng quan hệ công chúng điều hướng dư luận lâu rồi
 
Nhìn dáng vẻ của Lục Minh Tư, Lục Hiếu Chi cũng lười nói thêm nữa, ông ta quay người rời khỏi phòng bệnh
Lục Hành Chỉ dừng lại nhìn Lục Minh Tư một cái, “Úy Lam có sức hấp dẫn đặc biệt, đây là trời sinh
Những thứ tự nhiên đều sẽ hấp dẫn ánh nhìn của người khác.”
 
Lục Minh Tư siết chặt tấm chăn đắp trên người, nở nụ cười cứng đờ: “Em biết rồi anh.” Cậu ta nghe hiểu hết, Lục Hành Chỉ đang khuyên nhủ cậu ta dừng lại, giả chung quy cũng là giả, cho nên đến cuối cùng cậu ta cũng không thể sánh bằng Lục Úy Lam
 
Đến khi cửa phòng bệnh đóng lại, hốc mắt Lục Minh Tư hồng hồng, cậu ta thở hổn hển, oán hận với nhà họ Lục bắt đầu sinh sôi
Vì sao lại như thế này, Lục Úy Lam đã cắt đứt với gia đình họ Lục rồi, tại sao cậu ta vẫn không thể giành được ánh mắt quan tâm của bọn họ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu như thế giới này không tồn tại người tên là Lục Úy Lam thì hay biết mấy
 
Đúng lúc đó, TV trong phòng bệnh nhảy ra một giọng nói của phát thanh viên về tin tức gần nhất, “Gần đây đã có bốn thi thể mang giới tính nam được phát hiện, nguyên nhân cái chết của bốn người đều giống nhau, trên cơ bản có thể kết luận là cùng một người gây án
Theo xác minh của cảnh sát, trong đó có ba người là tài xế taxi, người còn lại là nhân viên văn phòng bình thường
Cảnh sát cho rằng thân phận khác biệt của người này sẽ là điểm đột phá trong công tác phá án
Vụ án đang tiến hành thu thập thêm chứng cứ, hi vọng quần chúng nhân dân tích cực cung cấp manh mối....”
 
____ Truyện được edit và đăng tải miễn phí tại T Y T____
Xem bản tin trên TV, đôi mắt Lục Minh Tư đột nhiên sáng lên, cậu ta nhớ tới chuyện của đời trước
Đời trước đúng là đã từng có chuyện sát thủ liên hoàn chuyên săn giết tài xế taxi vào nửa đêm, nạn nhân của kẻ sát nhân hình như là bảy người
Trong đó chỉ có một người không phải là tài xế lái xe taxi, bởi vì lên nhầm xe của kẻ thủ ác đúng lúc gã đang phi tang xác chết cho nên bị giết người diệt khẩu
 
Chuyện này lúc đó đã tạo nên chấn động rất lớn, không chỉ khiến mọi người tức giận sôi máu vì số lượng nạn nhân càng ngày càng tăng mà còn vì cách thức phách lối của hung thủ
Kẻ thủ ác còn đăng bài trên mạng ghi chép lại quá trình giết người của mình, nhưng không mấy ai chú ý đến, bởi vì người tình cờ ấn vào đọc cũng chỉ nghĩ đó là tác giả đang viết tiểu thuyết
Thực hiện: Clitus x T Y T
 
Trước đó, Lục Minh Tư cảm thấy chuyện này và mình chẳng hề liên quan gì đến nhau nên không để ý, nhưng vừa nghe tin tức, càng nghe càng thấy quen tai, rất giống với câu chuyện kinh dị mà Lục Úy Lam đã từng kể, ngay cả thời gian chết của nạn nhân cũng giống như đúc
 
Lục Minh Tư cười thành tiếng, đây chính là phúc phận thâm sâu tựa biển đó sao
Tùy tiện kể một câu chuyện cũng có thể giống y đúc câu chuyện sát thủ liên hoàn, mặc dù không biết Lục Úy Lam nghe câu chuyện đó ở đâu, nhưng chỉ cần sát thủ liên hoàn tin thật là được
 
Nghĩ đến đó, tinh thần Lục Minh Tư trở nên phấn chấn, cậu ta không chờ được, lập tức lần theo ID nhớ được tìm ra bài đăng của hung thủ
Bài đăng viết lại chi tiết quá trình hung thủ giết người, nếu là bình thường, Lục Minh Tư sẽ chỉ cảm thấy buồn nôn nhưng bây giờ, cậu ta chỉ cảm thấy hưng phấn, tất cả miêu tả đều giống với những lời Lục Úy Lam từng kể
 
Xác nhận tính chân thật của bài đăng, Lục Minh Tư cẩn thận suy nghĩ, sau đó đổi một tài khoản khác gửi tin nhắn cho hung thủ
 
[Có người nhìn thấy ngươi rồi, nhìn thấy ngươi giết người nhân viên văn phòng đó, nhìn thấy khuôn mặt thật của kẻ giết người.]
 
Sau khi gửi đi, tay Lục Minh Tư run nhè nhẹ, sau đó mỗi phút cậu ta đều làm mới trang một lần, xem thử có lời đáp trả hay không
Cuối cùng, sau hai mươi phút chờ đợi, hung thủ gửi lời mời kết bạn đến
 
Lục Minh Tư nín thở chờ đợi, hung thủ gửi một tin nhắn là một icon mặt cười, chính là cái icon nằm đầu tiên trong mớ icon mặt cười phổ thông
Lục Minh Tư rùng mình, trước đây cậu ta chưa từng nghĩ cái biểu tượng này quỷ dị đến thế, chỉ một cái mặt cười lại biểu thị rất nhiều thứ
 
Lại qua một hồi chờ đợi, ngoại trừ cái icon mặt cười, hung thủ không nhắn thêm gì nữa, Lục Minh Tư đột nhiên tỉnh ngộ, hung thủ đang đợi cậu ta cho gã một bằng chứng
Thế là, cậu ta gửi video Lục Úy Lam kể câu chuyện kinh dị đêm khuya qua
 
Một lát sau, hung thủ nhắn lại mấy chữ: [Xóa tin nhắn đi.]
 
Lục Minh Tư nhẹ nhàng thở ra, cậu ta biết hung thủ đã tin rồi
Cậu ta xóa tin nhắn, rời khỏi bài đăng, mới nhận ra cả người đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, nhưng không sánh bằng sự kích động, “Lục Úy Lam
Ngày tàn của mày đến rồi
Muốn trách, cũng chỉ trách mày đã kể ra câu chuyện đó.”
 
Ở trường, biết được Túc Minh Ca đến vì lí do gì, Tiểu Thất vỗ ngực cam đoan rằng sẽ tự ứng phó được, không cần phải về nhà lánh nạn, y còn muốn cố gắng học tập sau đó cầm được tấm bằng đại học
 
Túc Minh Ca suy nghĩ một chút rồi cũng đồng ý, nếu là trước đây, anh sẽ có chút lo lắng nhưng sau khi chứng kiến sự “hung ác” của Lục Úy Lam cũng đã yên tâm không ít
Anh chỉ căn dặn thêm mỗi ngày phải về nhà đúng giờ, sau khi về nhà phải khóa kín cửa, nếu có việc về muộn phải gọi điện thông báo..
 
Văn Yến ở bên cạnh: “....” Lần đầu tiên Văn Yến biết, hóa ra Túc Minh Ca có tố chất mẹ già thế này đấy
 
Tiểu Thất nghe xong ngoan ngoãn gật đầu
“Vâng ạ, em nhớ rồi.”
 
Túc Minh Ca thỏa mãn vuốt tóc Lục Úy Lam, “Anh biết là Úy Lam của anh ngoan nhất mà.”
 
Bạn học trong phòng: “....” Không lẽ ông anh này bị chứng mất trí nhớ ngắn hạn, ban nãy ai vừa mới bắt nạt người khác khóc không ra nước mắt đó nhỉ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
 
Văn Yến nhìn thế cũng mỉm cười, Lục Úy Lam quả nhiên thần kỳ, một người có thể dung hợp hoàn toàn hai tính cách đối lập, vừa dịu ngoan hiểu chuyện vừa hung hăng ngang ngược, đối với người thân thì như mèo con, nhưng đối đãi với kẻ địch thì chớp mắt đã biến thành lão hổ
 
Sau khi tiễn Văn Yến và Túc Minh Ca, Tiểu Thất bắt đầu cuộc sống ham học
Đương nhiên, trong lúc đó không phải không có ai lớn gan đến khiêu khích Tiểu Thất, hoặc là những người được Lục Minh Tư tìm đến để kích động cảm xúc hoặc là một số người thực hiện một số cách bắt nạt phổ biến trong trường học
 
Sau khi Tiểu Thất đi vệ sinh ra, y phát hiện cửa phòng vệ sinh đã bị khóa trái từ bên ngoài, thế là y dùng một cước đạp bay cửa phòng
 
Tiểu Thất trở lại phòng học, phát hiện bàn của mình bị vẽ bậy, dưới sự “giúp đỡ” của mấy bà tám trong lớp mà tìm ra thủ phạm, sau đó chạy đến bắt đền kẻ đầu têu bằng một chiếc giẻ lau
 
Tiểu Thất đến căn tin ăn cơm, lẫn trong phần cơm của y có cả đất, Tiểu Thất bắt được tên đầu heo dám lãng phí thực phẩm, vừa ấn đầu cậu ta vào dĩa cơm vừa nói, “Mày xem ông đây là củ cải đấy à, đồ ăn còn phải trộn lẫn với đất!”
 
Quần chúng vây xem: “....” Mặc dù nghe không hiểu y đang nói gì nhưng ai cũng cảm nhận được sự tức giận ngập đầu
 
Người trong cuộc bị ép ăn đất: Tôi sai rồi, tôi không nên có suy nghĩ không đứng đắn
Đây là Đại Ma Vương không thể động vào
 
Náo loạn cả ngày trời, đến chiều lại trở nên thật yên tĩnh, đám người sau khi bị đánh thảm bại mới nhận ra, sự phách lối của Lục Úy Lam là thật chứ không hề được phóng đại, y dùng thực lực để chứng minh rằng có ngon cứ đến, ông đây không ngán bố con thằng nào
 
Cuối cùng, một ngày học dài cũng kết thúc, Tiểu Thất thu dọn đồ đạc chuẩn bị về nhà, vừa qua khỏi khúc ngoặt đã bị người ta chặn đường, nhìn quanh toàn là người
Tiểu Thất thả cặp sách xuống đất, cũng cất điện thoại thật kỹ, lúc này mới hếch mặt lên chào đón
“Đến hết một lần luôn đi, tôi phải về nhà đúng giờ.”
 
Đám người đang chờ được lên tiếng dọa nạt: “....” Sao lại không giống trong tưởng tượng thế này, tại sao Lục Úy Lam lại không hề sợ hãi, thậm chí còn mong chờ được đánh cho xong chuyện
 
“Đừng giả vờ nữa, bọn tao có bảy người, mày chỉ có một thôi
Lát nữa bị đánh đừng có quỳ xuống xin tha đấy.” Người đi đầu tiên trong đám người có mái tóc vàng khè gõ gõ đầu gậy bóng chày vào lòng bàn tay, không có thiện ý nhìn thẳng vào Tiểu Thất
 
Tiểu Thất cười khẩy, “Bọn mày có đến tám người cơ, được học toán chính quy mà còn không giỏi bằng củ cải trắng, chí ít chúng nó còn tự đếm được trên đầu có bao nhiêu cái lá đấy.”
 
Tóc vàng trợn mắt, gã đảo mắt nhận ra đúng là phía mình có đến tám người, nghĩ rằng có ai đó kéo thêm người đến, chỉ là gã không biết, cuối cùng thẹn quá hóa giận: “Đume nói nhảm ít thôi
Các anh em, lên
Hôm nay đánh chết nó!”
 
6362 thấy thế cảm thấy không thể thua khí thế được, cũng tích cực cổ vũ trong đầu Tiểu Thất, [Đập chết bọn nó
Cố lên
Tôi tin anh làm được
Xông lên!]
 
Tiếng hét của hệ thống đột ngột vang lên, xém chút nữa dọa khí thế của Tiểu Thất rớt xuống đất, “....” Có phải gần đây hệ thống nóng đến hỏng rồi không
Sao tự nhiên lại trở nên bạo lực như thế
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.