Thế Thân Nuôi Heo Đi

Chương 25: CẬU ẤM ĂN CHƠI BỊ ÔM NHẦM CHỈ MUỐN NUÔI HEO (25)





Đám người vây quanh ỷ người đông thế mạnh cùng tiến lên, sau đó bọn chúng khiếp đảm nhận ra, rõ ràng là gậy bóng chày đánh vào nắm đấm của Lục Úy Lam không hiểu sao lại gãy làm đôi, mà nắm tay của y lại không hề hấn gì cả
Ngay sau đó, chính bọn chúng nhận được lực đạo của nắm đấm, những nơi bị đấm vào đều biến dạng, chỉ trong chớp mắt mà đám người đã cảm nhận được cảm giác của bao cát luyện đấm
 
Trong hỗn loạn, một ánh sáng kim loại lóe lên, Tiểu Thất có cảnh giác nhưng phản ứng lại chậm mất một chút, lưỡi dao sượt qua sát cần cổ, trên đó lập tức xuất hiện một vệt máu dài
 
Người kia thấy tập kích không thành, lập tức đổi hướng mũi dao đâm tới trước, Tiểu Thất dùng một chân đá bay kẻ kia ra ngoài, tiếng kêu đau đớn vang lên nhưng không vì thế mà kẻ cầm dao dừng tay, gã ta vùng lên chạy mất
 
Tiểu Thất bị bảy người còn lại vây lấy, không thể đuổi theo bắt người
 
Hỗn chiến không kéo dài quá lâu, một lúc sau tiếng còi hụ của cảnh sát truyền đến, một nhóm cảnh sát xuất hiện muốn cứu Lục Úy Lam sắp bị đánh thành đầu heo
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nào ngờ cảnh sát đến nơi lại nhìn thấy cảnh, Lục Úy Lam cầm gậy bóng chày đi tới đi lui, hung thần ác sát hỏi: “Nói
Người ban nãy chạy mất tên là gì?”
 
Bảy thanh niên bị đánh sưng mặt quỳ dưới đất vừa nhìn thấy cảnh sát đến liền dùng tốc độ ánh sáng bám lấy chân họ, cầu xin cảnh sát bắt họ về đồn thú tội
 
Nhóm cảnh sát: “....” lần đầu cảnh sát gặp được đám côn đồ phối hợp thi hành công vụ như thế đó
 
Cuối cùng, Tiểu Thất được đưa về đồn cùng với bảy thanh niên kia
Sau khi giải thích tình hình, cảnh sát cũng nhận ra được sự nghiêm trọng của vấn đề, nếu chỉ là ẩu đả bình thường thì không sao, nhưng khi nhìn thấy vết thương trên cổ của Lục Úy Lam liền khẳng định đây là cố ý giết người
càng quan trọng hơn là trong bảy thanh niên thì không có ai biết người nọ là ai...
 
“Haizz....” Tiểu Thất nặng nề thở dài
 
Cảnh sát ngồi bên cạnh không khỏi có chút thương cảm cho thiếu niên này, “Cậu đừng lo, chúng tôi nhất định sẽ bắt được hung thủ.”
 
Tiểu Thất ngẩng đầu, mở miệng yếu ớt nói: “Cháu đã từng nghe nói áp lực cạnh tranh trong nghề chăn heo rất lớn, không ngờ lại lớn đến thế này!”
 
Cảnh sát ??
chẳng lẽ là sợ quá nên ấm đầu rồi
 
Cảnh sát chưa kịp an ủi thêm, Túc Minh Ca sau khi nhận được điện thoại tức tốc chạy đến nơi, khi nhìn vết thương trên cổ Lục Úy Lam, biểu cảm trên khuôn mặt trở nên lạnh lẽo
 
Tiểu Thất vội vàng giải thích: “Em chỉ bị thương một chỗ thôi, nhưng chắc chắn kẻ nọ bị em đánh gãy mấy cái xương sườn cơ, chỉ là gã chạy nhanh quá, nếu để em bắt được chắc chắn em sẽ đem gã ta đi ủ làm phân hóa học!” Tiểu Thất không có chút tức giận nào với người đến giết mình, bởi vì trong nhận thức của y, những kẻ đến giết y thì cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý bị đối tượng săn giết ngược lại, có qua có lại, bọn họ dùng thực lực để nói chuyện
 
Đám thiếu niên ở cách đó không xa: “....” Tại sao có thể nói ra những lời độc ác như thế với giọng điệu bình tĩnh như vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
 
Túc Minh Ca thở dài xoa đầu Lục Úy Lam, “Được rồi, bắt được hắn ta sẽ đem đi làm phân bón.”
 
Đám người: “....” Chỉ biết cảm thán không hổ là anh em
 
Sau khi lấy lời khai xong, Tiểu Thất theo Túc Minh Ca về chung cư
Hai con vẹt trong căn hộ hết sức bất mãn la hét muốn ăn bữa khuya, Túc Minh Ca bóp trán cảm thấy hai con vẹt này quá mức ầm ĩ, ấy thế mà Lục Úy Lam chỉ ừ một tiếng, sau đó đi lấy đồ ăn cho chúng nó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
 
Túc Minh Ca nhìn Lục Úy Lam bận rộn đi tới đi lui, chớp mắt lại cảm thấy vui mừng
Ai nói em trai anh hống hách, ngang ngược, rõ ràng là đứa trẻ vừa nhu thuận lại hiểu chuyện, tình tình rất tốt
 
Tiểu Thất tính tình rất tốt xem hai con vẹt ăn hạt dưa, vừa nói với Túc Minh Ca
“Anh, ngày mai chúng ta đi mua ít hạch đào đi.”
 
“Được, sáng mai đi mua cho em.” Túc Minh Ca còn tưởng Lục Úy Lam muốn ăn hạch đào, lập tức đồng ý
 
Túc Minh Ca ra ngoài mua bữa sáng như ngày thường, sau đó đến tiệm thuốc mua chút vật dụng để xử lý vết thương, sau đó mua thêm hạch đào rồi mới về chung cư
 
Về đến nhà, vừa hay nhìn thấy Lục Úy Lam cõng một con sóc trên đầu đang vuốt lông an ủi hai con vẹt, con sóc mới đầu còn bình tĩnh, vừa nhìn thấy người đến gần đã hốt hoảng chạy mất
 
“A, hạch đào về rồi.” Hai mắt Tiểu Thất sáng lên, chạy đến lấy cái túi trên tay anh, “Vẹt đói rồi.”
 
Túc Minh Ca cầm túi hạch đào ??
hình như không giống câu chuyện anh nghĩ chút nào
Sau đó anh nhìn chằm chằm Lục Úy Lam lấy ra hai quả hạch đào đút cho hai con vẹt, “Bữa sáng của chúng mày đây.”
 
Hai con vẹt ngây ngốc nhìn hai hạt hạch đào, sau vài lần mổ thử không thành công, chúng giương mắt nhìn Tiểu Thất, bắt đầu kêu trời trách đất có kẻ độc ác muốn để vẹt đói chết
 
Tiểu Thất nghi hoặc móc ra một quả hạch đào khác, nhẹ nhàng dùng ngón tay bóp nát vỏ, để lộ ra phần nhân bên trong
Hai con vẹt đang khóc nháo liền ngừng bặt, sau đó nhảy lui mấy bước
 
Tiểu Thất rất hài lòng, lấy ra hai quả hạch đào khác ném cho hai con vẹt
“Chúng mày ăn đi, đừng khách sáo.”
 
Thực hiện: Clitus x T Y T
Vẹt: “....”
 
Túc Minh Ca: “....”
 
Ăn sáng xong, Túc Minh Ca thay băng gạc cho Lục Úy Lam, phát hiện vết thương mảnh như sợi chỉ, cũng không cần phải băng bó nữa, “Thật sự không cần anh xin nghỉ học cho sao?”
 
Tiểu Thất quả quyết lắc đầu, “Em rất thích cảm giác dạy dỗ người khác
Anh ơi, sau này em già rồi không nuôi heo nổi nữa, em sẽ đi làm giáo viên.”
 
Túc Minh Ca cảm thấy nhận thức xã hội của Lục Úy Lam có hơi bất ổn, nhưng anh cũng không muốn sửa lại: “Miếng đất ở khu du lịch đã được khởi công rồi, cuối tuần này chúng ta đến đó xem thử, đến lúc đó em có ý tưởng gì cứ nói.”
 
“Thật sao
Tốt quá, vậy thứ sáu này chúng ta đi chọn mấy bé heo thông minh, cuối tuần đưa chúng đến đó luôn!”
 
Túc Minh Ca: “....Được!”
 
____ Truyện được edit và đăng tải miễn phí tại T Y T____
Mắt thấy cuộc sống chăn heo tươi đẹp ở ngay trước mắt, Tiểu Thất vui vẻ nhảy chân sáo đến trường, còn về người muốn giết y, Tiểu Thất đã treo giải rất hậu hĩnh, y tin là sẽ có kết quả sớm thôi
Nhưng mà tốt nhất là nên giải quyết vào ban đêm, lúc anh trai không có ở nhà, sau đó xách người về chôn trong mấy chậu cây làm phân bón, dù sao anh trai cũng đã đồng ý
Chỉ là đất ở ban công hơi ít, hay là mang đến chôn ở khu du lịch nhỉ
 
May là 6362 không biết ký chủ đang nghĩ gì, nếu biết chắc nó sẽ sợ đến mức răng va vào nhau mà gãy mất
 
Tiểu Thất còn cho rằng y phải làm bia đỡ đạn mấy ngày nữa nhưng sang ngày mới lại sóng yên biển lặng, thậm chí lúc y đi ngang qua người khác còn dọa bọn họ tránh ra thật xa
Việc này làm y có hơi tiếc, y còn chưa bắt đầu nghiêm túc tại sao lại kết thúc rồi
 
Tuy nhiên, trong tiết học cuối vào buổi chiều hôm đó, lúc Tiểu Thất rất nghiêm túc chép bài thì một bóng quỷ quen quen khóc lóc như sói gào lẹ làng chui lên từ cửa sổ, nói nó nhìn thấy kẻ giết người ở gần đây
 
Tiểu Thất liếc qua tiểu gia hỏa đang khóc rống lao vào lòng mình, đây chẳng phải là con quỷ xui xẻo chuyên cung cấp số liệu cốt truyện đây sao, bởi vì lên nhầm xe của kẻ giết người nên vô tình trở thành nạn nhân, cuối cùng biến thành quỷ, bây giờ nó đã nhận ra hung thủ giết chết mình
Nếu đã là quỷ quen, Tiểu Thất cảm thấy cũng nên giúp đỡ một chút, dù sao phân bón của y vẫn chưa đủ, thế là liền viết lên giấy: “Chờ ta tan  học!”
 
Quỷ nhỏ đang ôm đùi y gật đầu như bổ củi, đây là lão đại dám trói đám quỷ như trói quả bóng bay, nhất định có thể đưa kẻ thủ ác ra ánh sáng
 
Nhưng mà người tính không bằng trời tính, còn chưa đến giờ tan học Tiểu Thất đã thấy Túc Minh Ca đứng ngoài cửa lớp, hiển nhiên là sau khi trải qua sự việc ngày hôm qua, Túc Minh Ca không an lòng nên tự đến đón em trai về nhà
 
Vì không muốn Túc Minh Ca phải lo lắng, Tiểu Thất ngoan ngoãn theo về chung cư, sau đó y dặn con quỷ xui xẻo kia bám theo hung thủ, đợi y tìm được cơ hội sẽ trốn ra ngoài
 
Mà không ngờ nhất, tình cảnh này lại kéo dài đến tận thứ năm, Túc Minh Ca không chỉ đón người tan học mà ngay đến cả buổi sáng cũng đưa người đi học, lần đầu tiên Tiểu Thất cảm nhận được vì sao mấy khứa em trai ở thế giới loài người lại chống đối cảm giác không tự do này
Cuối cùng, trong tiết thể dục, nhờ vào thành tích vượt trội, y hoàn thành bài thi sớm sau đó tìm cơ hội chuồn ra ngoài
 
Tiểu Thất lập tức liên lạc với quỷ xui xẻo, sau khi xác định được vị trí lập tức leo tường rào, dùng tốc độ nhanh nhất đi đến khu cư xá mà quỷ xui xẻo nói
 
Tiểu khu này cách trường y không quá xa nhưng bởi vì được xây dựng từ lâu nên nhìn từ bên ngoài vào có cảm giác cũ nát
Tiểu Thất thuận lợi đi lên cầu thang đến lầu bốn thì bắt gặp quỷ xui xẻo đang nằm sấp trên cửa, ghé mắt vào mắt mèo nhìn vào bên trong một căn phòng
 
Tiểu Thất thấy thế yên lặng không tiếng động đi tới, sau đó ghé vào tai quỷ xui xẻo hạ giọng hỏi thăm, “Sao lại không vào trong?”
 
Rít lên một tiếng, quỷ xui xẻo bị dọa sợ đến mức xuyên tường vào bên trong
Tiểu Thất gãi đầu, quỷ xui xẻo này chẳng những không may mắn mà còn nhát gan nữa, như thế này làm sao lại thành quỷ được nhỉ
 
Chỉ lát sau, quỷ xui xẻo lại xuyên qua cánh cửa đi ra ngoài, có chút gấp gáp nói: “Lão đại, kẻ bên trong đang mài dao, hay chúng ta đợi chút nữa rồi hẵng vào?”
 
“Chờ làm gì, đánh nhanh thắng nhanh.” Nói xong, Tiểu Thất bắt đầu xắn tay áo
 
Quỷ xui xẻo nghe y nói thế có chút cà lăm: “Kẻ bên trong đó khỏe lắm, ông chủ có muốn kiếm vũ khí không?”
 
Tiểu Thất nghe thấy thế cũng nhìn xung quanh một vòng, sau đó cầm một cây củ cải nằm trong mớ củ cải được chất đống trước cửa nhà hàng xóm
 
Quỷ xui xẻo: “...”
 
Tất cả đã chuẩn bị sẵn sàng, Tiểu Thất cho quỷ xui xẻo một cái linh phù có thể chạm vào thực thể trong khoảng thời gian ngắn, y cần nó mở chốt cửa từ bên trong
Quỷ xui xẻo bày ra dáng vẻ tráng sĩ anh dũng một đi không cần trở lại, “Ông chủ, tôi còn một vấn đề cuối cùng.”
 
Tiểu Thất mỉm cười: “Vấn đề gì?”
 
“Sau khi bắt được người rồi ông chủ định làm thế nào?” Nó có thể xin ông chủ đánh kẻ sát nhân này một trận trước khi cảnh sát đến được không
 
“Cái này à, chôn làm phân hóa học, hoặc là cho cá ăn.” Tiểu Thất bình thản mở miệng, một lần nữa cảm khái ban công ở nhà quá nhỏ, đất quá ít cho nên sợ chôn làm phân lại không đủ diện tích
 
Quỷ xui xẻo đang nhìn chằm chằm cánh cửa, nghe thấy thế đờ người quay đầu về phía Lục Úy Lam: “Câu nói đùa này của ông chủ làm tôi buồn cười quá.”
 
Tiểu Thất để lộ ra một nụ cười nhu thuận: “Ta nào có nói đùa.”
 
Quỷ xui xẻo: “...” Có phải là nó lỡ ôm đùi của một kẻ quái dị không vậy, bây giờ buông ra có còn kịp không
 
“Đi đi, ta chờ ngươi.” Tiểu Thất lại cười rộ lên, nói với quỷ xui xẻo
 
Quỷ xui xẻo gần như vừa khóc vừa biến vào trong cánh cửa, tiếng cành cạch vang lên thật khẽ, cánh cửa mở ra từ bên trong, Tiểu Thất tay cầm củ cải trắng đi vào
Người trong phòng rất cảnh giác, nghe thấy tiếng động bên ngoài nên đi ra xem xét, sau đó hai người chạm mặt
 
Khi thấy rõ hung thủ, trong đầu Tiểu Thất chỉ có một ý nghĩ duy nhất, phiền to rồi
Không biết có ăn được miếng ớt cay này không
  

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.