Thế Thân Nuôi Heo Đi

Chương 26: CẬU ẤM ĂN CHƠI BỊ ÔM NHẦM CHỈ MUỐN NUÔI HEO (26)





Tiểu Thất không ngờ có thể trùng hợp gặp lại kẻ mấy ngày trước đã cứa cổ mình trong hoàn cảnh như vậy, có lẽ ma lực hấp dẫn nào đó đã khiến họ gặp nhau
Hung thủ không giấu nổi sự kinh ngạc khi nhìn thấy Tiểu Thất, gã không ngờ rằng kẻ mình muốn giết mấy ngày trước lại có thể xuất hiện một cách khó hiểu trước mắt mình như vậy, lại còn đang cầm một củ cải trắng to bằng bắp tay
Hai người họ ngơ ngác nhìn nhau, bàng hoàng trước tình cảnh éo le này
Dường như 6362 còn kích động hơn cả Tiểu Thất, nó ầm ĩ hồi lâu, vừa gõ trống khua chiêng cổ vũ vừa la hét xử tên đó đi
Xông lên
Tiểu Thất hít một hơi thật sâu, bày ra tư thế mới học được cách đây không lâu từ tên thanh niên cầm đầu hôm bữa kéo quân đi đánh mình, gõ gõ củ cải trắng vào lòng bàn tay còn lại, đe dọa: “Hay, oan gia ngõ hẹp, ngươi chỉ có một mình, bọn này có ba tên, đánh cho ngươi phải quỳ gối xin tha!”
Kẻ sát nhân


[Phải
Chúng ta có ba người
Đánh chết hắn!] Mặc dù không thể nhìn thấy quỷ xui xẻo, nhưng hành vi của Tiểu Thất đã thể hiện rõ có sự tồn tại của người thứ ba
Quỷ xui xẻo: "..
Ông chủ là một ông chủ tốt nhưng lại không giỏi tính toán
"Sự hung ác" của Tiểu Thất không hề làm nao núng kẻ sát nhân, sau khi chắc chắn rằng không có ai phía sau lưng Tiểu Thất, gã nở một nụ cười man rợ bệnh trạng: "Lần trước đã suýt xử được mày rồi, lần này mày không được may mắn như thế nữa đâu
Quỷ xui xẻo nhìn thấy cảnh tượng này không khỏi lùi về phía sau
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tiểu Thất nghe xong cũng gật đầu theo, "Đúng thế, lần trước đã suýt xử được mày rồi, lần này mày không được may mắn như thế nữa đâu
Kẻ sát nhân: ".....
Quỷ xui xẻo nghe xong lại lùi về sau thêm mấy bước, ông chủ là một ông chủ tốt, nhưng thần kinh lại không được bình thường lắm thì phải
Kẻ sát nhân và Tiểu Thất đang trong trận giao đấu, đôi bên không nói một lời nào, quỷ xui xẻo run lên bần bật, nó cảm thấy mình đang kẹt trong một trận chiến của các cao thủ, cực kỳ chú trọng đến việc xem ai ra tay trước, khi nào thì ra tay
Nhưng trên thực tế, sau vài phút im lặng, Tiểu Thất khó hiểu mở miệng: "Sao ngươi không nói gì nữa
Kẻ sát nhân trán đổ đầy mồ hôi, lo lắng: "..
Nói gì cơ
"Bới nói nhảm đi
Xông lên anh em
Hôm nay phải giết hắn
Tiểu Thất lập tức hùng hổ hét to, bắt chước y hệt tiếng hô hào của cậu học sinh nổi loạn mà y nghe được ngày hôm đó
Nói xong, liền cảm thấy tinh thần vô cùng sảng khoái
Kẻ sát nhân: “……”
Có lẽ cảm thấy bản thân bị xúc phạm và khiêu khích, gã siết chặt con dao găm, không chần chừ nữa mà xông về phía Tiểu Thất ngay lúc y đang vui sướng lơ là cảnh giác
Tốc độ của kẻ sát nhân rất nhanh, không hề có chút dấu vết nào của việc gã đã bị thương nặng mấy ngày trước, ánh mắt hung ác chỉ có ở kẻ tàn nhẫn giết người không ghê tay
Quỷ xui xẻo sợ hãi đến mức muốn hét lên, nhưng chưa kịp mở miệng nó đã nhìn thấy kẻ sát nhân bị đá bay ra, sau đó đập mạnh vào tường
Nó nuốt tiếng hét lại, dụi mắt không dám tin vào sự thật vừa rồi
Tên sát nhân hung ác giãy giụa mấy lần, nhưng không bò dậy nổi
Tiểu Thất chậm rãi đi tới, "Ban nãy tao đã nói rồi, lần này mày không may mắn như vậy đâu
Lần trước là do y sơ suất để người chạy mất, lần này không gian có hạn, để gã chạy thoát lần nữa thì nhục lắm
"Làm sao có thể
Kẻ sát nhân dường như không thể tin nổi, tuy rằng lần trước gã đã được nếm thử sức mạnh của Tiểu Thất, nhưng gã tự tin tốc độ của mình có thể đánh bại y trên địa bàn quen thuộc
Nhưng giờ đây, ngay cả đứng dậy cũng không còn sức
Quỷ xui xẻo cẩn thận bay tới, sau khi xác định hung thủ không thể đứng dậy, nó không không nhịn được mà reo hò: "Ông chủ là ông chủ tốt
Ông chủ là ông chủ tốt
Vừa la vừa khóc, nó muốn lao tới đánh tên sát nhân hai trận để giải tỏa mối hận, nhưng nắm đấm của nó chỉ xuyên qua cơ thể kẻ sát nhân mà không để lại dấu vết
Kẻ sát nhân không hề hay biết còn có một con ma vô hình đang đấm đá mình, gã chỉnh lại quần áo, dựa vào vách tường, nhe răng cười lớn với Tiểu Thất với cái miệng ộc đầy máu tươi: “Lục Úy Lam, ở trường mày kiêu ngạo đã đành, vô duyên vô cớ đột nhập nhà riêng đánh bạn học, mày nói xem nếu đến đồn cảnh sát, cảnh sát sẽ tin ai
Tiểu Thất bình tĩnh nhìn hung thủ: “Tại sao mày lại muốn đến đồn cảnh sát?”
Kẻ sát nhân sững sờ, không đến đồn cảnh sát thì có thể đi đâu
"Mày muốn âm thầm giải quyết
Kể ra cũng đúng, nghe nói nhà họ Lục có tiền có quyền lắm mà
“Liên quan gì đến nhà họ Lục?” Tiểu Thất xắn tay áo, khom người tóm lấy một bên cổ chân của tên sát nhân, quay người kéo gã đi: “Tao chuẩn bị chôn mày trong ruộng bắp cải, đợi đến mùa thu, nhất định sẽ thu hoạch được một ruộng bắp cải chất lượng.”
Nói xong, Tiểu Thất hài lòng gật đầu: "Mày xem cơ bắp của mày này, giàu protein, giàu dinh dưỡng, nhìn tốc độ phản ứng nhạy bén, rõ ràng sức khỏe không có điểm nào để chê, không mắc bệnh lạ, quả là thích hợp làm phân bón cho bắp cải nhỏ của tao
Nụ cười bệnh hoạn trên gương mặt kẻ sát nhân cuối cùng cũng tắt ngấm, gã nhìn Lục Úy Lam với vẻ khó tin, không đợi gã kịp nói lời nào, Tiểu Thất đã một hơi dùng sức kéo gã đi
Đầu của tên sát nhân đập mạnh xuống đất, sau đó gã kinh hoàng phát hiện ra bản thân nặng hơn 70 cân lại đang bị kéo lê dễ dàng về phía cửa như kéo một con búp bê rách rưới
Gã cố gắng vùng vẫy, nhưng mắt cá chân như bị kìm kẹp chặt, không thể nhúc nhích, gã vốn cho rằng Lục Úy Lam đang đùa cợt, nhưng khi nhìn vào ánh mắt vốn ngoan ngoãn của Lục Úy Lam, tất cả những gì gã thấy chỉ là mong đợi và hào hứng
Gã đã quá quen với loại ánh mắt đó, ánh mắt như nhìn một vật chết
"Thả tao ra
Tao muốn gọi cảnh sát
"Đồ thần kinh này
Mẹ cái đồ bệnh hoạn này
Thực hiện: Clitus x T Y T
"Lục Úy Lam
Mày điên rồi
Thả tao ra ngay
Nếu không, tao báo cảnh sát thật đấy!”
"..
Nhưng bất kể gã có giãy dụa hay chửi bới thế nào cũng không thể ngăn nổi bước chân Lục Uy Lam, và gã đã bị kéo ra tới cửa
Lấy điện thoại từ trong túi ra, gã chần chừ liệu mình có thực sự nên gọi cảnh sát không
Đang lúc do dự, gã nghe thấy Lục Uy Lam vui vẻ ngân nga một bài hát
____ Truyện được edit và đăng tải miễn phí tại T Y T____
"Chúng ta là thế thân~ Chúng ta là thế thân..
Kẻ sát nhân "..
không biết nên châm chọc vì bài hát khó nghe hay là cảm thấy sốc khi Lục Uý Lam vẫn còn tâm trạng để hát vào lúc này, tên này chắc chắn còn biến thái hơn cả gã
Tiểu Thất dùng sức kéo gã xuống hai tầng, tiếng kêu thảm thiết của kẻ sát nhân vang vọng khắp hành lang, nhanh chóng thu hút ánh mắt của một số người
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhìn thấy có người mở cửa, kẻ sát nhân như nhìn thấy vị cứu tinh, hét lớn: "Cứu mạng
Lục Úy Lam giết người
Cứu mạng
Mau cứu tôi với
Lục Úy Lam bị điên rồi
Thấy dáng vẻ thê thảm của kẻ sát nhân, có người lưỡng lự, có người lại bước tới giúp đỡ, có người đã bí mật gọi cảnh sát
Những người vây quanh giúp đỡ vừa ngẩng đầu lên liền thấy Lục Úy Lam, y cũng ngẩng đầu chào hỏi: "Ây dô, một mình tôi có thể đưa đi được, không cần mọi người hỗ trợ đâu
Những người muốn giúp đỡ "..
nhất thời không hiểu chuyện gì xảy ra
“Tôi biết người đó, tên là Lã Lâm Dã, là đàn anh của tôi, năm nào cũng đạt học bổng hạng nhất, sắp tốt nghiệp rồi.”
"À, tôi cũng biết người này, nghe nói anh ấy rất nhiệt tình còn cực kỳ chu đáo, đã nhận nuôi rất nhiều chó mèo hoang
"Sao anh ấy lại quen Lục Úy Lam
Đã xảy ra chuyện gì rồi
Xung quanh truyền tới những tiếng xì xào bàn tán, rõ ràng tên sát nhân này khá nổi tiếng, hơn nữa dường như thanh danh không tồi, chẳng trách vừa rồi lúc trong phòng gã tự tin bảo nếu phải đến đồn cảnh sát, cảnh sát sẽ tin ai
Quỷ xui xẻo bay phía sau nghe được những lời bàn tán này, tức đen người, nó hét lớn về việc làm xấu xa của kẻ này, theo dõi gã mấy ngày nay, nó hiểu rõ người này là một kẻ biến thái
Những con chó, mèo hoang hầu như đã bị gã ta tra tấn đến chết, chỉ có một số ít may mắn sống sót, chẳng qua chỉ để che giấu tai mắt kẻ khác mà thôi
Song
tiếng gào thét của người chết, chung quy người sống không thể nghe được
Giữa tiếng bàn tán sôi nổi, rốt cục cũng có người dũng cảm đứng ra, chặn đường Lục Úy Lam và yêu cầu Lục Úy Lam thả người
Đương nhiên, Tiểu Thất không chịu giao lại phân bón y vừa mới nhờ vào sự nỗ lực mới có được, sao lại phải giao ra
Hơn nữa, tới thế giới này lâu như vậy rồi, không dễ gì mới gặp được người muốn giết mình, y là một con ốc biết đạo lý, đâu có vô duyên vô cớ đi bắt người làm phân bón đâu
Đôi bên không chịu nhượng bộ, Lã Lâm Dã định thừa dịp tranh cãi hỗn loạn để trốn thoát, gã biết chắc chắn có người đã gọi cảnh sát, mà Lục Úy Lam đã biết gã giết tên nhân viên văn phòng kia, gã không thể tiếp nhận điều tra nên chỉ có thể lợi dụng lúc cảnh sát chưa tới để trốn thoát
Trong giây phút vùng vẫy, gã tuyệt vọng phát hiện ra Lục Úy Lam đang cãi lộn, nhưng sức nắm của cánh tay y không hề buông lỏng chút nào
Tiểu Thất nói đạo lý với những người xung quanh hồi lâu, nhưng hai bên không ai phục ai, không ai hiểu phân bón và Lã Lâm Dã có liên quan gì tới nhau, họ cậy thế nhiều người không cho Tiểu Thất rời đi
Cuối cùng Tiểu Thất miễn cưỡng đồng ý: "Được rồi, vậy chúng ta đợi cảnh sát phân xử đi
Cảnh sát nhất định sẽ bảo vệ công lý cho tôi
Mọi người "..
Chỉ nguyên việc kéo người xuống lầu của cậu thôi đã rất không hề có chút thuyết phục nào rồi á
Không lâu sau, cảnh sát có mặt tại hiện trường, vừa trông thấy Lục Úy Lam, bọn họ không khỏi nhức đầu, tại sao lại là vị sát thần này
Sau một hồi phân bua, cuối cùng mọi người đều vui vẻ bị đưa về đồn cảnh sát, tất nhiên ngoại trừ Lã Lâm Dã, toàn thân gã ướt đầm mồ hôi lạnh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.