Thế Thân Nuôi Heo Đi

Chương 27: CẬU ẤM ĂN CHƠI BỊ ÔM NHẦM CHỈ MUỐN NUÔI HEO (27)





Lã Lâm Dã thuê một căn chung cư ở gần trường đại học, hầu hết người ở đây đều là sinh viên của trường đó, mọi người thống nhất cử vài đại diện cùng đi đến đồn cảnh sát với gã
Bởi vì gần đây Lục Úy Lam khá nổi tiếng, nên đã có người quay lại toàn bộ câu chuyện và tung lên mạng
Cư dân mạng lập tức bỏ dưa cũ chạy qua ăn dưa mới
Nhìn bộ dạng thê thảm của Lã Lâm Dã trong video, có người đồng cảm với gã nhưng cũng có người vì bị Lục Uý Lam vả mặt liên tục nên rất tò mò về nguyên nhân y làm như thế
Có điều, năng suất làm việc của quần chúng ăn dưa luôn rất cao, không bao lâu thì lý lịch xuất sắc của Lã Lâm Dã đã được đào ra, vì vốn dĩ mọi người vẫn luôn dành sự chú ý đặc biệt đối với một học sinh xuất sắc mà
Trong đồn cảnh sát, Tiểu Thất rất tin tưởng chú cảnh sát nên đã thả phân bón ra, ngoan ngoãn ngồi trên ghế chờ lấy lời khai, rồi sau đó y sẽ được cho phép dẫn phân bón của mình về
Tiểu Thất vừa nghĩ vừa dùng ánh mắt "âu yếm" nhìn Lã Lâm Dã
Lã Lâm Dã đang chuẩn bị tâm lý, cố gắng giữ bình tĩnh: "..
Thằng Lục Úy Lam này kiêu ngạo vãi nồi, đến lúc này rồi mà vẫn không quên đe dọa mình nữa
Những sinh viên nhiệt tâm giúp đỡ không khỏi thương cảm, bất bình thay cho Lã Lâm Dã khi nhìn thấy Lục Uý Lam, kẻ vừa đánh người lại có thể bình tĩnh như vậy, coi Lã Lâm Dã kìa, người ta bị đánh nhưng vẻ mặt lại rất buồn bực, người cũng bồn chồn đứng ngồi không yên
Đã đến đồn cảnh sát rồi nhưng trông gã có vẻ vẫn còn rất sợ hãi
Dưới ánh mắt đầy mong đợi và tin cậy của Tiểu Thất, chú cảnh sát cảm thấy áp lực vô cùng, may mà đây chỉ là một vụ tranh chấp đơn giản, không khó giải quyết lắm
Mọi người lần lượt bị đưa vào thẩm vấn, các sinh viên nhiệt tâm thành thật kể lại cả quá trình nghe thấy tiếng la hét và cảnh tượng ​​Lục Uý Lam kéo người xuống cầu thang, cảnh sát nghe xong không khỏi thở dài ngao ngán
Đến khi bắt đầu thẩm vấn Lã Lâm Dã, gã đã chuẩn bị tâm lý cho mình rất lâu, nhưng lúc nhìn thấy ánh mắt "trìu mến" của Lục Uý Lam thì bản thân gã lại hơi căng thẳng
May mắn thay, tâm lý gã vẫn rất vững chãi, vội vàng thuật lại theo những gì mình nghĩ ra: “Mấy hôm trước tôi bị ngã cầu thang nên đang ở nhà tĩnh dưỡng
Sau đó, chẳng biết sao Lục Uý Lam lại xông vào nhà, không những vừa mở miệng là đòi giết mà cậu ta còn nói sẽ lôi tôi ra ngoài chôn, tôi đánh không lại nên đành kêu cứu.” 
Vừa nói xong, Lã Lâm Dã lập tức nhận ra có điều gì đó không ổn, gã nói quá nhanh, vả lại không hề chất chứa cảm xúc, như thể những lời này đã được soạn sẵn từ trước
Quả nhiên, ngay sau đó cảnh sát ghi chép đã liếc mắt nhìn gã, tuy rằng anh ta không nói gì nhưng Lã Lâm Dã có thể tinh ý nhận thấy sự nghi ngờ trong mắt anh ta
Đến lượt Tiểu Thất, y mân mê củ cải trắng trong tay mình, “Mấy ngày trước, gã bị tôi đá gãy xương sườn, sau đó tôi có đến nhà đánh nhau với gã một trận, gã không đánh lại thì phải thực hiện theo giao kèo, đi theo làm phân bón cho tôi chứ
Những người cho rằng Lục Uý Lam sẽ biện minh, "..
Câu trả lời hết sức đơn giản và tự nhiên nhưng lại tràn ngập sự kiêu ngạo, đồng thời cũng vạch trần một sự thật rằng mấy ngày trước y đã đá gãy xương sườn người khác
Các sinh viên nhiệt tâm nghe vậy đều hơi ngẩng cao đầu, họ cảm thấy hôm nay mình đã làm được một chuyện vô cùng ghê gớm, nhưng phản ứng của cảnh sát lại nằm ngoài dự đoán của họ
"Xương sườn
Phân bón
Cảnh sát ghi chép ngừng tay lại
Mấy ngày trước, anh ta cũng có mặt vào lúc Lục Uý Lam bị kề dao vào cổ
"Gã chính là kẻ đã cứa dao vào cổ cậu hả
Tiểu Thất ngoan ngoãn gật đầu: “Đúng vậy, ngày đó tôi đã nói nếu bắt được sẽ dùng gã làm phân bón, các anh cũng nghe thấy, có thể làm chứng.”
Nghe vậy, Lã Lâm Dã lại đứng ngồi không yên, gã vô thức liếc về phía lối ra, cảnh sát có kinh nghiệm lập tức đứng chắn ngay trước mặt gã, giọng điệu cũng trở nên cứng rắn hơn: "Lã Lâm Dã, ở đây còn có vụ án khác cần cậu hợp tác điều tra…”
Chưa dứt lời, Lã Lâm Dã đã đột nhiên vùng dậy, gã muốn vượt qua những kẻ ngáng đường trước mắt, lao ra khỏi đồn thật nhanh
Nhưng cảnh sát đã chuẩn bị từ trước, chỉ cần họ vươn tay ra là có thể túm gã lại
Bất ngờ hơn là một củ cải trắng bỗng dưng từ trên trời rơi xuống trúng ngay đầu Lã Lâm Dã
Gã lập tức hoa mắt, quỳ rạp xuống đất
Cảnh sát nhìn Lã Lâm Dã đang quỳ trước mặt mình: "..
Những sinh viên nhiệt tâm không biết chuyện gì đang xảy ra, “…”
Cũng may cảnh sát phản ứng nhanh, họ vội ghì gã lại, những sinh viên kia thì cúi gằm đầu xuống, bọn họ nhìn Lã Lâm Dã với ánh mắt đầy vẻ khó hiểu, dường như muốn biết tại sao gã lại muốn bỏ chạy
Tiểu Thất đi tới nhặt củ cải trắng yêu quý của y lên, sau khi xác nhận củ cải không bị sao thì y mới thở phào nhẹ nhõm
Lúc y lấy nó đã trả tiền ở chỗ đống củ cải rồi, còn định tối nay về sẽ ăn mà, "À đúng rồi, có con..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
người nhờ tôi chuyển lời, trong phòng ngủ tại căn hộ của gã, ngăn kéo dưới cùng của tủ đầu giường là loại hai lớp, bên trong có để một số thứ
Nghe tới đây, Lã Lâm Dã không kìm được mà ngẩng đầu lên vì quá bất ngờ, trong ánh mắt kia không những tràn ngập sự kinh ngạc mà còn ẩn chứa sự hoang mang bối rối, gã luôn hành động rất cẩn thận, không hiểu tại sao Lục Úy Lam lại có thể biết được
Tiểu Thất chậm rãi ngồi xổm xuống, khẽ nói: “Khi con người làm điều gì đó, không chỉ riêng ông trời đang nhìn, mà cả quỷ cũng vậy đó.”
Quỷ xui xẻo ưỡn ngực và lần đầu tiên nó cảm thấy bản thân là quỷ nhưng hãnh diện và thần bí đến thế
Từ trước đến nay, Lã Lâm Dã không hề tin vào ma quỷ hay thần thánh, nếu không thì gã đã không trở thành kẻ sát nhân hàng loạt, thậm chí gã còn xem đi xem lại video mình giết chó mèo và người vào mỗi đêm khuya, thoải mái hưởng thụ khoái cảm nắm sinh mệnh người khác trong tay mà không hề cảm thấy sợ sệt
Nghe Lục Úy Lam nói thế, gã cười cợt: "Nếu mày tin thế thì tuyệt quá
Lỡ tao có chết, tao sẽ ám mày mãi
Ánh mắt Tiểu Thất nhìn về phía gã càng thêm đắm đuối, úi, còn có chuyện mua một tặng một ư, con người đúng là sinh vật đáng yêu mà, y rất muốn thử xem giữa phân bón từ xác người và linh hồn có gì khác biệt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bởi vì căn chung cư cách đó không xa nên rất nhanh đã có tin tức truyền về, khi điện thoại được kết nối, nội dung bên trong khiến cảnh sát phải kinh ngạc, anh ta không thể tin được mà hỏi lại thêm lần nữa để xác nhận, sau đó lập tức còng tay Lã Lâm Dã lại
Các sinh viên nhiệt tâm đều kinh ngạc, tại sao kẻ đánh người thì nhàn nhã mân mê củ cải, còn người bị đánh lại bị còng tay
"Lã Lâm Dã, cậu bị tình nghi là hung thủ của vụ án sát hại hàng loạt tài xế taxi, đi với tôi nào, đây không còn là nơi cậu nên ở lại
Rõ ràng, Lã Lâm Dã đã có một nơi mới để đi, gã sẽ phải đối mặt với sự thẩm vấn nghiêm ngặt hơn
Lã Lâm Dã cũng biết rằng mình hết hi vọng trốn thoát rồi nên đã đi theo cảnh sát mà không hề kháng cự, nhưng vừa đi được vài bước thì gã bỗng dừng lại, quay đầu nhìn Lục Úy Lam, "Cậu biết ai đưa thông tin của cậu cho tôi không
Thực hiện: Clitus x T Y T
Tiểu Thất thành thật trả lời, "Không biết
Có quá nhiều người biết y muốn nuôi heo, cũng có quá nhiều người muốn trừ khử một người có thiên phú nuôi heo như y, haiz, sự xuất chúng của ốc đây luôn khiến kẻ khác phải ganh tị. 
Lã Lâm Dã lại nở nụ cười bệnh hoạn lần nữa, “Là Lục Minh Tư đấy, cậu ta đã gửi thông tin cơ bản của mày cho tao  nhiều lần rồi, sợ tao không tìm được mày hay sao ấy.” Sau lần sẩy tay lần đầu tiên, có lẽ Lục Minh Tư khá sốt ruột vì không đợi được tin tức gì nên đã gửi thêm tin tức cho Lã Lâm Dã
Thế nhưng cậu ta lại quên mất rằng Lã Lâm Dã muốn giết Lục Úy Lam vì y biết quá nhiều chuyện, nên đương nhiên gã cũng sẽ loại bỏ kẻ mật báo, "Thật ra, nếu hôm nay mày không tới thì tao đã giết Lục Minh Tư giúp mày rồi, có tiếc không
____ Truyện được edit và đăng tải miễn phí tại T Y T____
Tiểu Thất rất ung dung, không hề phản ứng gì với lời của gã, vở kịch còn chưa tới hồi kết, cũng không thể dùng Lục Minh Tư làm phân bón, có gì phải tiếc nuối chứ
Thấy Lục Uý Lam bình tĩnh như vậy, Lã Lâm Dã đột nhiên cười to, "Cũng đúng thôi, vốn chẳng cần tao giúp nhỉ, chúng ta đều như nhau, thậm chí mày còn xuất sắc hơn tao mà, thủ pháp rất thành thạo, mày đã giết bao nhiêu người rồi
Những người có mặt đều cảm thấy sởn tóc gáy, họ nhìn về phía Lã Lâm Dã và Lục Úy Lam với biểu cảm tràn đầy ngờ vực và ghê tởm
Ngay cả cảnh sát đang dẫn Lã Lâm Dã đi cũng nghi ngờ y
Tiểu Thất nghiêm túc nhớ lại những yêu ma quỷ quái và đầu trâu mặt ngựa mà y đã giết, “Chắc là vài triệu đó.”
Lã Lâm Dã: “…” Nếu như không phải con số quá lớn thì vẻ mặt này của Lục Úy Lam đã khiến gã tin tưởng hoàn toàn
Những người còn lại: "..
Được rồi, là do bọn họ lo nghĩ quá nhiều
6362, [Ha ha ha, ký chủ, anh khoe khoang quá trời, sẽ không có người tin đâu.]
Tiểu Thất cảm thấy có chút ấm ức, tại sao y nói thật lại không có ai tin chứ
Con người đúng là sinh vật chẳng muốn tin tưởng vào người khác
Cảnh sát cũng không cho Lã Lâm Dã cơ hội nói thêm lời nào nữa mà dẫn gã đi ngay
Nhưng cho đến khi bước ra khỏi phòng rồi, giọng nói của Lã Lâm Dã vẫn không ngừng vọng tới: "Lục Úy Lam, tao sẽ đợi mày
Chúng ta giống nhau
Chúng ta là đồng loại
Tiểu Thất không hề để tâm, đừng hòng nhận thân thích để lừa ốc, ốc đây vẫn có thể nhận ra đồng loại đấy nhá, gã rõ ràng là một con người
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau khi Lã Lâm Dã rời đi, những sinh viên bị kinh sợ mới bắt đầu phản ứng lại, họ nhao nhao tụ tập xung quanh cảnh sát để hỏi chuyện
"Lã Lâm Dã giết người thật ạ
"Các chú tìm được gì rồi ạ
Lã Lâm Dã thật sự là một tên sát nhân biến thái ư
"Có bằng chứng không chú cảnh sát
Bọn cháu có thể xem được không ạ
“...”
Trước khi tuyên án, hiển nhiên các sinh viên sẽ không nhận được bất cứ câu trả lời nào, họ chỉ được thông báo rằng cảnh sát sẽ công bố tin tức sớm nhất có thể
Cuối cùng, cảnh sát dời mắt về phía Lục Úy Lam, vẻ mặt cũng dịu dàng hơn, dù sao đây cũng là người hùng có công giúp họ bắt được hung thủ, “Cậu còn có câu hỏi nào không?”
“Có ạ.” Tiểu Thất ngoan ngoãn giơ tay lên, vẻ mặt nghiêm túc: “Cháu không lấy được phân bón về phải không ạ?”
Cảnh sát còn tưởng có vấn đề gì quan trọng: “..
Ha ha, bạn Lục hài hước thật đấy, em không thể lấy phân bón về được, nhưng sẽ được vinh danh và khen ngợi vì đã làm việc tốt
"Vâng ạ
Tiểu Thất ngoan ngoãn đáp lại, y nghĩ trong đầu, xem ra chú cảnh sát cũng cần phân bón, coi như làm việc tốt vậy, mặc dù ốc đây không nỡ lắm
Cuối cùng, Tiểu Thất không thể mang theo phân bón rời đi, chỉ có thể đặt hy vọng vào việc đi mua vài chú lợn con thông minh vào ngày mai sẽ khiến y vui sướng đến mức nào
Còn những sinh viên nhiệt tình kia, bọn họ không khỏi cảm thấy hổ thẹn khi nhìn Lục Úy Lam ôm củ cải rời đi, họ vốn cho rằng hôm nay mình đến để giúp đỡ, ai ngờ đâu lại chỉ gây thêm phiền toái
Hóa ra Lục Úy Lam không có ăn chơi như lời đồn, y không chỉ hài hước, giỏi giang mà còn rất bình dị.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.