Thế Thân Nuôi Heo Đi

Chương 32: NGƯỜI VỢ CẢ BỊ DỌA ĐIÊN ĐÃ TRỞ THÀNH LINH MÔI (2)





Sáng sớm hôm sau, Tiểu Thất thức dậy theo đồng hồ sinh học, vừa mở mắt ra, trong đầu đã vang lên giọng nói của 5000: [Nhiệm vụ chính đã mở ra, hoàn thành mười điểm cốt truyện, nhiệm vụ phụ đã mở ra, sống đến năm 99 tuổi, OOC thì tự gánh hậu quả
Điểm cốt truyện 1, điều tra nguồn gốc của tiếng bước chân.]
[Được rồi.] Tiểu Thất chớp mắt, ngoan ngoãn đáp lại
5000 cả đêm bị tiếng bước chân quấy rầy nghe vậy thì vui hơn nhiều, ít nhất thì kí chủ này rất dễ nói chuyện, đã ngoan lại còn tốt tính
Tiểu Thất ngoan ngoãn rời giường rửa mặt, nhìn vào gương để làm quen với diện mạo mới và thân phận mới của mình
Bởi vì cốt truyện vừa bắt đầu, tiếng bước chân mới vang lên lần thứ hai cho nên tinh thần và diện mạo của nguyên chủ thật ra cũng không tệ lắm, không gầy giơ xương như sau này
Nguyên chủ tên là Trần Dương Hi, đúng như tên gọi, cậu là người ôn hòa hơi bạc nhược, không giống như Lục Úy Lam thẳng thắn không chịu thỏa hiệp, Trần Dương Hi dễ dàng thích thích ứng với mọi hoàn cảnh hơn
Với tính cách như vậy, thực sự cậu không thiếu bạn bè ở trường đại học, ngay cả khi mọi người đều biết về xu hướng tính dục của cậu
Nhưng sau khi kết hôn với Lâm Mộ Vân, do áp lực của dư luận nên việc giữ liên lạc với bạn bè cũng dần dần phai nhạt
Trên thực tế, nếu không phải lúc tốt nghiệp Lâm Mộ Vân đột ngột tỏ tình, với tính cách của Trần Dương Hi, rất có thể sẽ cứ như vậy mà tạm biệt, đời này hai ta không có duyên
Mối tình thầm kín ấy sẽ chỉ còn là một đoạn hồi ức ngây ngô của tuổi trẻ trong cuộc đời cậu
Soi gương rồi thoả mãn gật đầu, Tiểu Thất vẫn rất hài lòng với thân xác này
Rửa mặt xong, vừa xuống lầu đã ngửi thấy mùi cơm, Tiểu Thất nở nụ cười ôn hòa, chào bảo mẫu đang làm cơm: "Chào buổi sáng dì Trần, hôm nay dì làm món gì ngon thế ạ
Bảo mẫu tên là Trần Hoa, năm nay 50 tuổi, là họ hàng xa của nguyên chủ, vì kiếm tiền học phí cho con trai nên từ quê lên nhờ cậy Trần Dương Hi
Trần Hoa cười, đặt bát canh trong tay xuống: "Dương Dương xuống rồi à, mau tới ăn đi
Tiểu Lâm bảo là cháu không cần chờ ngài ấy, đến trưa ngài ấy mới về
"Vâng, cháu đói rồi ạ, dì Trần, dì cũng ngồi xuống ăn đi
Trần Dương Hi nhiệt tình nói
Trần Hoa xua xua tay: "Không sao, cháu mau ăn đi, dì Trần vào bếp ăn là được
Nói xong, bà ta vẫn không nhúc nhích, hiển nhiên dựa trên kinh nghiệm trước đây, Trần Dương Hi sẽ lại lần nữa nhiệt tình giữ bà ta lại cho đến khi bà ta ở lại ăn cơm cùng cậu
Tiểu Thất đang bưng bát đũa nghiêng đầu tò mò hỏi: “Trong phòng bếp có que cay ạ?”
Trần Hoa hơi sửng sốt, đang thắc mắc tại sao trong nhà họ Lâm lại xuất hiện thứ như que cay, vì thế bà ta lắc đầu: "Không có
Tiểu Thất ngoan ngoãn ‘ồ’ một tiếng đầy tiếc nuối: "Được rồi, vậy dì cứ đi đi
Mấy món này với cháu là đủ rồi, cháu không tranh đồ trong bếp với dì nữa
Trần Hoa vừa cố ý làm nhiều cơm sáng: ??
Đứng đó trừng mắt một hồi, sau khi xác nhận Trần Dương Hi nói nghiêm túc, Trần Hoa mới hoảng hốt đi vào bếp, trong lòng suy tư, chẳng lẽ mấy chuyện mình làm bị Trần Dương Hi phát hiện rồi sao
Không thể nào
Nhìn căn bếp sạch sẽ ngăn nắp, Trần Hoa mới nhận ra hôm nay bà ta chưa làm bữa sáng cho mình, đương nhiên bà ta cho rằng mình sẽ được ăn ở bàn ngoài
Trong lòng Trần Hoa buồn bực không thôi nhưng chỉ có thể tự an ủi bản thân, bữa sáng nhiều như vậy, chắc chắn Trần Dương Hi sẽ không ăn hết, cùng lắm thì hâm nóng lại là được
Thế nhưng 20 phút sau, khi Trần Hoa lại lần nữa đi vào phòng ăn, thấy Trần Dương Hi đã ăn xong thìa cháo cuối cùng, y tao nhã lau miệng, rồi nở nụ cười như ngày thường với bà ta, "Dì Trần, cháu ăn xong rồi, phiền dì dọn dẹp nhé.”
Khóe miệng Trần Hoa giật giật, liên tục nói: "Không phiền, không phiền
Trong lòng bà ta suy tư, từ khi nào mà Trần Dương Hi lại ăn được nhiều như vậy
Xem ra lần sau bà ta phải nấu nhiều hơn một chút
Tiểu Thất đang nói chuyện với 5000: [Mày xem khóe miệng dì ấy co quắp kìa, chắc chắn là đồ ăn trong bếp ngon hơn.]
5000: "..
Không phải vậy đâu
Ăn sáng xong, Tiểu Thất chạy lên phòng vẽ trên tầng ba để vẽ truyện tranh, Tiểu Thất cầm bảng vẽ, vung bút lên, chỉ chốc lát sau, một tác phẩm mới đã ra lò: [Seri nhỏ, xem này
Bức tranh củ cải du ngoạn ngày xuân này đẹp lắm đúng không?]
[Tôi chỉ thấy dấu chân thỏ khắp mặt giấy, cảm ơn.] 5000 bình tĩnh mở miệng
Cuối cùng, vẫn là 5000 thay Tiểu Thất hoàn thành bức tranh của Trần Dương Hi, hơn nữa nó còn theo thường lệ vẽ một chút cuộc sống hàng ngày của Trần Dương Hi và Lâm Mộ Vân phiên bản chibi
Đúng vậy, tuy rằng khi kết hôn phải chịu rất nhiều áp lực nhưng vì là một cặp chồng chồng có giá trị nhan sắc cao nên cả hai cũng có một lượng fan nhỏ, hơn nữa Trần Dương Hi còn thường tung ra mấy mẩu truyện về cuộc sống hàng ngày phiên bản chibi của hai người nên càng hấp dẫn không ít fan
Đương nhiên lần này 5000 vẽ Lâm Mộ Vân chibi đi công tác, Trần Dương Hi chibi ở nhà ăn cơm, cậu nắm tay ôm lấy hai chiếc má phúng phính của mình, ngơ ngác ngồi bên bàn cơm, trên đầu cậu là một ô thoại suy nghĩ: Khi nào thì Mộ Vân mới về nhỉ
Nội dung tuy đơn giản nhưng các nhân vật đều đáng yêu, có nét riêng, bức tranh này đã thu hút được không ít fan
Các fan thấy Trần Dương Hi đăng bài mới, họ đều sôi nổi tỏ vẻ mình đã bị sự đáng yêu này đánh bại
Tiểu Thất chỉ vào Trần Dương Hi chibi trên màn hình đang không buồn ăn uống: [Sai rồi ~ Rõ ràng ốc còn có thể ăn thêm hai bát nữa.]
5000: [Xin kí chủ đừng nghi ngờ phẩm chất của một nhân viên ưu tú.]
Tiểu Thất: [6362 còn chưa được vinh danh là nhân viên ưu tú đúng không?]
[Đúng vậy, làm sao anh biết?] 5000 có chút tò mò
[Bởi vì 6362 sẽ không nói dối.] Vẻ mặt Tiểu Thất kiểu ‘Tao rất thông minh, mau khen tao đi.’
5000: “…” Không muốn khen lắm, thậm chí còn rất muốn đánh người
Tiểu Thất tiếp tục ca ngợi: [Nhìn mày thuần thục như vậy, mà trở thành nhân viên ưu tú chắc khó lắm nhỉ
Mày lợi hại thật đó.]
Thực hiện: Clitus x T Y T
5000 không tiếp lời, nó hoài nghi kí chủ đang mắng nó
Giữa trưa, dưới lầu truyền đến một giọng nói quen thuộc, 5000 thở phào nhẹ nhõm, nó cảm thấy nói chuyện với kí chủ thật sự quá mệt mỏi, đồng thời cũng rất khảo nghiệm tính khí của nhân viên ưu tú
[À ha, Lâm Mộ Vân đã về!] Tiểu Thất chỉ có thể tiếc nuối kết thúc cuộc trò chuyện, sau đó đi xuống lầu với nụ cười vui vẻ trên môi
Thấy biểu tình của kí chủ tự nhiên thay đổi như vậy, 5000 không khỏi cảm thán trước kỹ năng của Tiểu Thất, kí chủ bị ràng buộc với 6362 thực ra cũng không tệ, nếu không cần nó làm thay 6362 thì càng tốt hơn
Tiểu Thất đi xuống lầu, Lâm Mộ Vân vừa mới cởi áo khoác, ngẩng đầu lên liền nhìn thấy Trần Dương Hi, trên mặt lộ ra một nụ cười nhạt: "Xong việc rồi à
Có mệt không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Là nam thần mà Trần Dương Hi yêu thầm hồi học đại học, ngoại hình của Lâm Mộ Vân đương nhiên rất xuất sắc
“Không mệt tí nào!” Tiểu Thất thành thật trả lời
"Hai ngày ngài không ở đây, ngày nào Dương Dương cũng nhớ mong ngài, buổi sáng còn nói trưa nay sẽ làm cơm trưa cho ngài đó
Trần Hoa nói xong, còn lén lút nhìn Trần Dương Hi một cái, ý bảo là bà ta đã cho y cơ hội để thể hiện
Lâm Mộ Vân nghe xong lời này quả nhiên hơi kinh ngạc: "Không phải em luôn không thích nấu nướng sao
Anh rất mong chờ đó
Tiểu Thất nghe xong liền cảm khái: [Bà bảo mẫu này...]
5000 không khỏi gật đầu, bảo mẫu này quả thực có hơi nhỏ mọn, hiển nhiên là đang trả thù kí chủ vì buổi sáng đã ăn hết sạch cơm
Tiểu Thất cảm khái: [Thật là chu đáo quá!]
____ Truyện được edit và đăng tải miễn phí tại T Y T____
5000: ??
"Được rồi, anh cứ chờ đi
Tiểu Thất nóng lòng muốn thử, nhìn như đang gấp không chờ nổi rồi
Cứ như vậy, Tiểu Thất chui vào phòng bếp, phòng bếp của nhà họ Lâm rất rộng, nguyên liệu cũng vô cùng phong phú, Tiểu Thất vỗ một cái, trong đầu đã có sẵn một bàn thực đơn
Với tư cách là phái hành động, Tiểu Thất lập tức bắt tay vào làm
Trong lúc Tiểu Thất đang bận rộn, Lâm Mộ Vân gọi Trần Hoa vào phòng làm việc: “Đoạn ghi âm đã phát được hai ngày rồi, cậu ta có gì bất thường không?”
Trần Hoa suy nghĩ một chút, "Có đấy, đêm qua ăn ba hộp cổ vịt lớn, sáng nay ăn một bát cháo nhỏ, ba quả trứng luộc nước trà, bốn cái bánh tart trứng, hai đĩa dưa muối nhỏ..
Mới đầu Lâm Mộ Vân còn nghe không hiểu, nhưng cho đến khi Trần Hoa đọc xong tên các món ăn, hắn không khỏi trợn mắt há hốc mồm, một lúc lâu sau mới thốt lên: “Nghe nói khi sợ hãi, mỗi người lại có những phản ứng khác nhau
Chẳng lẽ Trần Dương Hi là loại ăn nhiều hơn
Trần Hoa lắc đầu tỏ vẻ bà ta cũng không biết: "Ông chủ, tối nay có phát ghi âm nữa không
"Có
Lâm Mộ Vân cau mày nói
"Nhưng hôm nay ngài cũng ở đây
Trần Hoa do dự
"Bởi vì có tôi ở đây, cậu ta mới có can đảm đi điều tra nguồn gốc của tiếng bước chân, đến lúc đó chắc là dì biết nên làm thế nào rồi nhỉ
Lâm Mộ Vân rất hiểu Trần Dương Hi, cậu là người không tranh không đoạt, tính tình rụt rè nhát gan
Hai người lại thảo luận chi tiết về kế hoạch tối nay, sau đó mới kết thúc cuộc trò chuyện
Ra khỏi phòng làm việc, Lâm Mộ Vân đợi một lát, trong bếp mới vang lên giọng nói vô cùng cao hứng của Trần Dương Hi: "Món ăn đã xong, bưng lên đi
"Ừ, tới đây
Trần Hoa lập tức đáp lại, vội vàng chạy tới hỗ trợ, nhưng khi nhìn thấy đồ ăn đã nấu xong trong bếp, trên mặt bà ta không khỏi lộ ra vẻ khó hiểu: "Dương Dương à, mấy món này đều là do cháu làm?”
Tiểu Thất vui sướng gật đầu: “Đúng ạ, dì bê đi.”
Trần Hoa cứng ngắc cười, sau đó bắt đầu bưng thức ăn lên
Không lâu sau, tất cả các món ăn đều được dọn ra, vẻ mặt Lâm Mộ Vân cũng giống vậy
Nhìn thấy hai người vui mừng kinh ngạc đến mức đổi sắc mặt, Tiểu Thất không khỏi kiêu ngạo hơn, bắt đầu giới thiệu từng món y nấu: “Đây là rau trộn cải thìa, đây là rau trộn cải dầu, đây là rau trộn mướp đắng, đây là cải sợi xào, đây là xà lách xào ngó xuân, đây là cải thìa trộn rau mùi…”
Tổng cộng có mười hai món ăn, mỗi đĩa đều là màu xanh lá cây đẹp mắt
Lâm Mộ Vân nghi hoặc hỏi: “Nhà chúng ta hết thịt rồi à?” Chẳng lẽ Trần Dương Hi phát hiện ra điều gì, nên dùng màu xanh lá cây* để ám chỉ
(*Bên Trung Quốc, mấy thứ như mũ xanh, rau xanh để ám chỉ việc bị cắm sừng)
"Sáng nãy tôi ăn nhiều thịt quá rồi
Nói xong, Tiểu Thất còn ợ lên như để chứng minh, thịt heo có ngon đến đâu thì ăn nhiều cũng sẽ ngán: “Nếm thử chút rau dưa này đi, nào, ăn đi nào
Nói xong, y còn ân cần gắp cho Lâm Mộ Vân một gắp cải thìa
Đối mặt với một Trần Dương Hi nhiệt tình như vậy, Lâm Mộ Vân cũng không từ chối, vậy nên liền gắp cải thìa, định ăn thử rồi khen ngợi vài câu
Kết quả, vừa cắn thử thì răng vang lên tiếng “rắc” như cắn phải đá, Lâm Mộ Vân nhất thời ngây ra
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tiểu Thất đầy mong đợi hỏi: "Thế nào, có phải rất ngon không, tôi còn đặc biệt mang đi cấp đông một lát đó, ăn giòn lắm
Lâm Mộ Vân: “…” Chỉ thấy cứng như băng, chứ giòn chỗ nào
Hơn nữa, chính xác là cấp đông thế nào vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Có thể cấp đông cải thìa đến mức cứng ngắn thế à
Đang mải suy nghĩ, Trần Dương Hi ngồi đối diện đã gắp một miếng cải thìa cho vào trong miệng, lập tức, trên bàn ăn liền quanh quẩn tiếng "Rắc ~ Rắc ~ Rắc..
Đầu Lâm Mộ Vân không hiểu sao chợt lạnh, không nghĩ tới vậy mà lại thật sự giòn đến thế
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.