Thế Thân Nuôi Heo Đi

Chương 33: NGƯỜI VỢ CẢ BỊ DỌA ĐIÊN ĐÃ TRỞ THÀNH LINH MÔI (3)





Tiểu Thất ăn liên tiếp ba gắp cải thìa rồi mới dừng đũa, thấy Lâm Mộ Vân không động đũa, y liền vội vàng nhập vai: “Ăn đi anh, anh làm việc vất vả quá, ăn nhiều rau vào để bồi bổ cơ thể
Nói xong, y lại gắp cho Lâm Mộ Vân thêm một gắp cải thìa
Lâm Mộ Vân nhìn hai miếng cải thìa trong bát, dưới ánh mắt ôn hòa của Trần Dương Hi, hắn chậm rãi động đũa, do dự hồi lâu vẫn chưa tìm được cách ăn
"Không phải xấu hổ, để tôi đút cho anh
Tiểu Thất thấy Lâm Mộ Vân cứ ngập ngừng mãi, khiến y có chút hoảng, vì vậy y di chuyển tay cực nhanh, đúng lúc Lâm Mộ Vân há mồm, lập tức y dùng lực đút miếng cải thìa vào miệng hắn
Lâm Mộ Vân không kịp phòng ngừa bị cải thìa lấp kín miệng, lập tức cảm giác được sự lạnh lẽo nơi đầu lưỡi truyền ra khắp toàn thân
Nhưng sự giáo dục từ nhỏ khiến hắn không thể nhổ thứ trong miệng ra, nhưng cắn lại không cắn được, chỉ có thể ngậm miếng cải thìa cứng như đá kia trong miệng, trông vô cùng chật vật
Lúc này, Trần Dương Hi ở trước mặt còn mong đợi hỏi: "Thế nào
Ngon không
Tôi đặc biệt làm cho anh đấy, có bị mặn hay nhạt quá không
Lâm Mộ Vân rất muốn nói, mặn hay nhạt thì hắn không biết, nhưng chắc chắn là rất lạnh, nhưng lúc này hắn lại không há mồm ra được
Trần Dương Hi đợi hồi lâu vẫn không nhận được câu trả lời, chẳng những không thất vọng mà trên mặt còn mang vẻ ‘tôi hiểu rồi’: "Ngon đến mức mất cả khả năng ngôn ngữ à
Không sao đâu, anh cứ ăn từ từ, tự gắp đi nhé, đừng khách khí
Lâm Mộ Vân: "..
Vì thế, trong tiếng nhai đá giòn giòn, Tiểu Thất ăn sạch toàn bộ đồ ăn trên bàn, mà Lâm Mộ Vân thì vất vả lắm mới nuốt được miếng cải thìa, cả người gần như tê rần vì lạnh, nhưng vừa mới há miệng, Trần Dương Hi đã nhanh chóng gắp một miếng cải thìa khác vào trong bát hắn
Lâm Mộ Vân: "..
Ăn trưa xong, Lâm Mộ Vân run rẩy mở miệng: "Anh đi..
nghỉ ngơi một lát
Tiểu Thất ngoan ngoãn mỉm cười: “Ừm, bữa trưa anh ăn hơi ít, buổi tối tôi sẽ làm món gì đó ngon cho anh nhé.”
Lâm Mộ Vân vội vàng nói: "Không cần đâu, em vất vả cả ngày rồi, tối nay để dì Trần làm đi
Nghe vậy, Tiểu Thất mất mát cúi đầu, y vừa mới thể hiện tài nấu nướng trời ban một chút thôi mà, còn rất nhiều món chưa nếm thử đâu, ví như cải thìa trộn que cay, ớt xanh xào ớt xanh, “Có phải…”
"Không phải đâu
Lâm Mộ Vân nhanh chóng nói: "Em nấu ăn rất ngon
Tiểu Thất lộ vẻ nghi hoặc khó hiểu: "Tôi muốn hỏi có phải răng anh không tốt không, hay sao mà không thấy anh nhai, tôi có nhiều răng lắm, cho anh mấy cái đấy
Lâm Mộ Vân: ??
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tuy nghe không hiểu nhưng Lâm Mộ Vân vẫn từ chối, sau đó run run trở về phòng ngủ
Tiểu Thất tiếc nuối nhìn khách hàng đầu tiên của mình rời đi, ánh mắt vô thức tìm kiếm, đột nhiên tia được Trần Hoa
Trần Hoa lập tức run lên, bà ta biết Trần Dương Hi không biết cũng không giỏi nấu nướng, trưa nay bà ta nói như vậy đúng là có ý trả thù Trần Dương Hi, nhưng bà ta ngàn vạn lần không ngờ mọi chuyện lại phát triển thành thế này
"Dì Trần, để cháu cho dì xem một thứ
Đợi một chút, còn có một đĩa rau sau bữa tối nữa, cà rốt ướp lạnh
Nói xong, không cho Trần Hoa cơ hội phản đối, Tiểu Thất vội vàng chạy trở về phòng bếp, bưng lên một đĩa cà rốt
Nhìn cả một đĩa cà rốt chưa cắt được bọc trong một lớp băng, Trần Hoa không khỏi run run, "Không không, dì Trần đã già rồi, răng không tốt lắm đâu
Thế nhưng Tiểu Thất vừa khám phá ra một sở thích mới lại không chịu dễ dàng từ bỏ khách hàng thứ hai của mình: "Thật sao
Vậy cháu sẽ nhổ răng của dì, sau đó đổi cho dì một bộ răng mới, đừng nói là cà rốt, nhai đá cồm cộp cũng được luôn
Y xắn tay áo bước tới
Trần Hoa hoảng sợ liên tục xua tay: "Không cần không cần, răng của dì không sao
Trần Hoa không khỏi cảm thấy chột dạ, Trần Dương Hi này sẽ không bị bà ta hù dọa đến phát rồ rồi đấy chứ, trước kia có thế này đâu
“Vậy chúng ta ăn nhé.” Nói xong, Tiểu Thất đưa cho bà ta một củ cà rốt
Trần Hoa bất đắc dĩ nhận lấy củ cà rốt, sau đó cắn một miếng dưới ánh mắt háo hức của Trần Dương Hi, rắc một tiếng, củ cà rốt không bị hư hại gì, một chiếc răng hơi ố vàng lại rơi ra
Trần Hoa: "..
Tiểu Thất: ⊙▽⊙
Hai người sửng sốt, khi thấy rõ chiếc răng bị rơi ra của mình, Trần Hoa lập tức cảm thấy vừa đau răng vừa đau lòng
Tiểu Thất ngây người một lúc mới cảm thán kêu lên: "Úi chà
Dì Trần, dì siêu ghê, lại tự nhổ được một chiếc răng
Trần Hoa: "..
Bà ta muốn nhổ sao
Hít sâu hai hơi, bà ta mới nhịn được xúc động muốn mở miệng mắng chửi người, bà ta bắt đầu nghĩ đến việc báo cáo tai nạn lao động với Lâm Mộ Vân, dù sao thì đi sửa một chiếc răng cũng rất tốn kém
Cuối cùng, Tiểu Thất một mình đánh chén nguyên một đĩa cà rốt ướp lạnh, khi chậm rãi trở về phòng ngủ nghỉ trưa, vừa khéo nhìn thấy Lâm Mộ Vân quấn chăn, vẫn đang run bần bật
Tiểu Thất liếc nhìn ánh nắng chói chang bên ngoài, nghi hoặc vò đầu, "Mộ Vân, sao lại run vậy
Có phải cơ thể bị làm sao không
Sáng nay tôi có nhìn thấy một cái quảng cáo, bổ thận không gây nóng trong, trời đông giá rét mà không run, ông lão bảy mươi…”
 Lâm Mộ Vân Nằm trên giường xốc chăn ngồi dậy, ánh mắt có chút bực bội: "Không cần
Thực hiện: Clitus x T Y T
"Không thể giấu bệnh sợ thầy nha, tôi biết anh vẫn luôn không được, nhưng tôi không bận tâm đâu
Thứ tôi yêu là con người anh chứ không phải cơ thể anh, anh run như vậy, chỉ tổn thất nhiệt độ cơ thể, còn thứ tôi mất là giờ nghỉ trưa quý giá của tôi
Tiểu Thất nói đùa
Tuy nhiên, sau khi nghe xong lời này, sắc mặt Lâm Mộ Vân càng đen hơn, run rẩy dữ hơn, nhưng cuối cùng hắn chỉ nói một câu: “Anh sang phòng dành cho khách ngủ!” Nói xong liền nhanh chóng rời đi
Nhìn bóng dáng Lâm Mộ Vân rời đi, Tiểu Thất phàn nàn với 5000, nhân vật chính ở thế giới này đúng là không có khiếu hài hước gì cả
5000: [Anh đang nghi ngờ năng lực của một người đàn ông.]
[Đâu có.] Tiểu Thất rất vô tội: [Sao tao có thể nghi ngờ một người ngay cả cải thìa cũng không cắn được, nhưng mà dùng linh lực ngưng tụ thành băng ăn ngon nhỉ.]
Tiểu Thất không biết Lâm Mộ Vân đã run rẩy bao lâu, chỉ biết không có tiếng bước chân phụ trợ, y lăn qua lộn lại trằn trọc một hồi lâu mới ngủ được
Trong phòng cho khách, Lâm Mộ Vân vừa run run vừa trả lời tin nhắn
[Tiểu Thư, hết thảy đều đang tiến hành thuận lợi, đừng lo.]
Người được gọi là Tiểu Thư nhanh chóng trả lời tin nhắn: [Thật sao
Sẽ không bị phát hiện chứ, chúng ta làm vậy có tàn nhẫn quá không?]
[Anh rất hiểu Trần Dương Hi, cậu ta tuyệt đối sẽ dễ dàng ly hôn, chỉ có như vậy chúng ta mới có thể thuận lí thành chương mà ở bên nhau, sau này chúng ta sẽ cùng nhau chăm sóc cậu ta thật tốt.]
Tiểu Thư: [Được rồi, khi nào thì có tiến triển?]
[Đêm nay chắc chắn sẽ có tiến triển lớn, chờ tin tức của anh


Sau đó, hai người trò chuyện rất lâu, mãi đến tối, Lâm Mộ Vân mới cảm giác cơn lạnh trong cơ thể đã tan đi
Kết quả, lúc xuống lầu, hắn liền nhìn thấy Trần Dương Hi đang muốn đi vào phòng bếp, da đầu hắn lập tức tê rần: "Dương Dương, gần đây em đang vẽ truyện tranh gì thế
Kể cho anh nghe chút đi, anh muốn nghe
Ánh mắt Tiểu Thất lập tức dời khỏi phòng bếp, hai mắt sáng lên, ngoan ngoãn đi tới: "Anh muốn nghe kể chuyện à
Lâm Mộ Vân liên tục gật đầu: "Ừ, chúng ta đến phòng làm việc nhé
"Được thôi~" Cả người Tiểu Thất tản ra hơi thở sung sướng, quả nhiên y có tài nấu ăn trời ban, lại có thể dựa vào kỹ năng này để mời chào người nghe
Trong bếp, Trần Hoa thở phào nhẹ nhõm, buổi sáng bà ta không ăn gì, buổi trưa rụng một cái răng, buổi tối chỉ muốn ăn thứ gì đó bình thường
Sau khi nhanh tay chuẩn bị bữa tối xong, bà ta lịch sự đi gõ cửa phòng làm việc
Kết quả, giây tiếp theo, cánh cửa mở ra, Lâm Mộ Vân vọt ra ngoài: "Bữa tối đã chuẩn bị xong rồi à, đi thôi
Trần Hoa gật đầu theo bản năng, Lâm Mộ Vân nhanh chóng lướt qua bà ta, cơ thể vẫn còn đang run nhè nhẹ
Trần Dương Hi nhanh chóng bước theo phía sau, gọi to: "Mộ Vân, chậm chút đã, anh còn nhớ câu chuyện bữa tối vừa kể không
Không biết trên bàn là loại thịt gì đâu
Không bồi bổ thân thể cho anh được
Chúng ta vẫn nên đi mua cái thuốc trên quảng cáo lúc sáng đi.”
Bước chân của Lâm Mộ Vân đột nhiên dừng lại, hắn hơi chần chờ quay đầu lại nhìn Trần Hoa, nhìn đến nỗi Trần Hoa có chút sợ hãi, "Sao..
sao vậy
"Dì Trần, dì dùng thịt gì để nấu ăn
Lâm Mộ Vân hỏi
Dì Trần đáp: “Tối nay có sườn dê.”
Lâm Mộ Vân thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục đi về phía bàn ăn, Trần Dương Hi ở phía sau tò mò hỏi: “Là dê hai chân à?”
Lâm Mộ Vân: "..
Trần Hoa: "..
Ha ha, hôm nay Dương Dương thích nói đùa quá nhỉ
Đừng cho rằng bà ta là người ở quê nghèo nên không được học hành, dê hai chân không phải là người sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tiểu Thất lập tức cho Trần Hoa một ánh mắt tán thưởng, dì bảo mẫu này không những cho y cơ hội nấu cơm quý giá, mà còn có khiếu hài hước hơn Lâm Mộ Vân, quả nhiên là một bảo mẫu tốt, ngày mai sẽ làm nhiều thêm một củ cà rốt ướp lạnh
Cuối cùng, Lâm Mộ Vân và Trần Dương Hi đều ngồi xuống, hai đĩa sườn dê nóng hổi được đặt riêng trước mặt hai người
"A
Tiểu Thất đã ngồi trên ghế, chỉ vào món sườn dê trên bàn với vẻ kinh ngạc: "Đây là xương sườn của bảo mẫu cũ sao
Lâm Mộ Vân vừa mới nhấc đũa: "..
Trần Hoa đang định rời đi: "..
“Mùi thơm quá, tôi bắt đầu ăn nhé!” Tiểu Thất cầm dụng cụ ăn uống lên bắt đầu dùng bữa
Lâm Mộ Vân chậm chạp không động đũa, không nhịn được mở miệng hỏi: “Em không sợ đây là dê hai chân sao?”
Tiểu Thất nở nụ cười ngoan ngoãn: "Dê hai chân thơm quá
Cho thêm đĩa nữa đi
Lâm Mộ Vân "..
Ăn xong bữa tối, Tiểu Thất nhiệt tình kéo Lâm Mộ Vân tiếp tục đi kể chuyện, nhưng Lâm Mộ Vân lấy lý do công việc từ chối
Tiểu Thất tiếc nuối nói: “Được, vậy tôi nhìn anh làm việc vậy!”
Lâm Mộ Vân: "..
Vì vậy, Lâm Mộ Vân như ngồi trên đống lửa xử lý công việc trong phòng, bên cạnh là Trần Dương Hi đang tròn mắt ngoan ngoãn nhìn hắn
Trải qua bốn tiếng đồng hồ gian nan, cuối cùng Lâm Mộ Vân cũng ngẩng đầu lên khỏi đống tài liệu, sau đó nói với Trần Dương Hi: "Khuya rồi, chúng ta đi ngủ đi
Tiểu Thất vốn tưởng rằng mình còn có thể kể thêm mấy câu chuyện, nghe vậy thì nhìn đồng hồ, sau đó tiếc nuối gật đầu: “Được rồi, đi ngủ thôi.”
Lúc hai người rửa mặt xong nằm lên giường nghỉ ngơi thì đã hơn 11 giờ 40 phút
Tiểu Thất ngoan ngoãn nằm thẳng đơ, sau đó nói chúc ngủ ngon như Trần Dương Hi thường ngày, nói xong bèn nhắm mắt lại chuẩn bị ngủ
Thấy còn hơn mười phút nữa mới đến mười hai giờ đêm, đương nhiên Lâm Mộ Vân không thể để Trần Dương Hi ngủ được, vậy nên liền tìm chủ đề gì đó để nói: "Hai ngày này anh đi công tác, vất vả cho em rồi
“Không vất vả đâu.” Tiểu Thất nghiêm túc nói trong cơn buồn ngủ
"Ở nhà có chuyện gì thú vị không em
Trước đây lúc anh đi công tác về, em đều có rất nhiều chuyện muốn kể
Lâm Mộ Vân tiếp tục hỏi
Tiểu Thất cẩn thận lục lại kí ức của Trần Dương Hi: “Vịt Quay Đen ở đường Hối Dương ăn ngon hơn ở đường Nam Nhã.”
Lâm Mộ Vân "..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chờ thêm một khoảng thời gian này, chuyện công ty ổn định hơn, chúng ta đi du lịch một chuyến đi
Dương Dương có muốn đi đâu hay muốn xem thứ gì không
____ Truyện được edit và đăng tải miễn phí tại T Y T____
"Muốn về quê, muốn nhìn thấy củ cải xinh đẹp, củ cải dại, thỏ, rồng, Ngô Khải, Hạn Bạt, à không, đừng nhìn Hạn Bạt thì hơn, tôi còn muốn rất nhiều kem dưỡng da cho trẻ em
Tiểu Thất ngáp dài
Lâm Mộ Vân: ??
Có vẻ buồn ngủ lắm rồi, còn nhầm nội dung truyện tranh với thế giới thực
Hắn vò đầu bứt tai hồi lâu, thấy Tiểu Thất sắp ngủ, Lâm Mộ Vân sốt ruột nói: “Vậy em kể chuyện cho anh nghe đi
"Được
Tiểu Thất lập tức hưng phấn ngồi dậy, anh đã nói muốn nghe chuyện thì sao ốc đây có thể buồn ngủ nữa
Lâm Mộ Vân: "..
Bây giờ rút lại câu kia còn kịp không
"Chúng ta kể chuyện ngoài cửa sổ nhé
Đừng nhìn ra ngoài cửa sổ, có rất nhiều người nghe đang nằm bò ở đó, trông họ không đẹp lắm, tôi sợ sẽ dọa đến anh, cái lưỡi dài, vừa thu đầu lưỡi lại, nước bọt dính đầy lên kính
Tiểu Thất hào hứng hắng giọng, sau đó chuẩn bị kể
Lâm Mộ Vân không khống chế được cổ mình mà nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm đen thẳm, ngoài cửa sổ chỉ có ánh đèn
Lâm Mộ Vân thở phào nhẹ nhõm, đang định quay đi thì thấy trên cửa sổ có hình ảnh phản chiếu, hình như ở đó có vết nước, nhưng chưa kịp nhìn kỹ thì vết nước đó dường như đã bị lau sạch
Bên này, câu chuyện của Tiểu Thất đã mở màn: “Vào mùa hè nóng nực, rất nhiều người thích mở cửa sổ khi ngủ, nhưng hoàn cảnh khép kín tự động tạo thành kết giới, nếu mở cửa sổ ra, nghĩa là thầm chấp nhận để những thứ đó tiến vào, chẳng hạn như thứ đang ngồi xổm trên đầu giường anh.”
Lâm Mộ Vân dựng tóc gáy, lập tức ngồi bật dậy
“Hoặc là thứ bây giờ đang đối mặt với anh.” Tiểu Thất bổ sung thêm
Lâm Mộ Vân không dám cử động, sau đó lộ ra nụ cười cứng ngắc, “Dương Dương hài hước thật.”
Tiểu Thất vui mừng không thôi, cần cù bù thông minh, xem ra sau này y phải kể nhiều câu chuyện hơn, để con người này hiểu được sự hài hước của y: “Đúng rồi, người đối diện với anh cũng mỉm cười, vẻ mặt giống như anh
Lâm Mộ Vân: "..
Cuối cùng, dưới tình huống sống một ngày như một năm, 12 giờ đêm, tiếng bước chân trên đầu vang lên
Quả nhiên, tiếng bước chân lê lết cắt đứt lời kể chuyện của Trần Dương Hi, trong lòng Lâm Mộ Vân vui vẻ
Sau đó, dưới ánh nhìn chăm chú không chớp mắt của hắn, Trần Dương Hi ngáp dài một cái, sau đó ngã xuống giường: "Mệt quá, ngủ thôi
Lâm Mộ Vân: ???!!
Không đúng
Hắn ngồi yên một lúc lâu, sau đó mới vội vàng tiến tới lay Trần Dương Hi: "Dương Dương, em có nghe thấy tiếng gì lạ không
Trần Dương Hi Nằm trên giường gian nan mở mắt ra, cẩn thận lắng nghe một lát: "Có nghe thấy, bụng anh đang réo
Như để xác nhận lời nói của Trần Dương Hi, bụng Lâm Mộ Vân đột nhiên réo lên
Lâm Mộ Vân cả ngày chưa được miếng cơm nào: "..."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.