Thế Thân Nuôi Heo Đi

Chương 34: NGƯỜI VỢ CẢ BỊ DỌA ĐIÊN ĐÃ TRỞ THÀNH LINH MÔI (4)




[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Trên thực tế, không chỉ có Lâm Mộ Vân quấy rầy Tiểu Thất, 5000 trong đầu cũng không ngừng nhắc nhở y phải đi theo cốt truyện, nhưng tiếng bước chân đáng yêu trên đỉnh đầu thật sự quá thôi miên khiến Tiểu Thất cảm thấy mi mắt không còn chịu sự điều khiển của mình nữa
Vì vậy, mặc kệ 5000 và Lâm Mộ Vân lải nhải lầm bầm, Tiểu Thất vẫn bình yên tiến vào giấc mộng
Lâm Mộ Vân trơ mắt nhìn Trần Dương Hi tiến vào trong mộng: "..
5000 vừa khen ngợi kí chủ cách đây không lâu: “…”
Trong đêm khuya tĩnh lặng, căn phòng ngủ quanh quẩn tiếng bước chân, buồn vui của con người và hệ thống tình cờ tương thông
Thế nhưng vẫn chưa kết thúc, vì sợ Trần Dương Hi nửa đêm tỉnh lại, Lâm Mộ Vân không yêu cầu Trần Hoa tắt ghi âm, nhưng hiển nhiên tiếng bước chân không hề thôi miên được hắn, thậm chí nghe trong thời gian dài còn khiến hắn hơi bực bội
Cứ trằn trọc như vậy hồi lâu, đến khi vài tia sáng len lói nơi đường chân trời, tiếng bước chân kia dừng lại, hắn mới bắt đầu cảm thấy hơi buồn ngủ
Kết quả là hắn cảm giác vừa mới nhắm mắt lại thì người bên cạnh đã tỉnh rồi
Tiểu Thất tỉnh dậy theo đồng hồ sinh học, vừa mở mắt ra, đã nhận được một nhắc nhở lạnh lùng từ 5000: [Xin kí chủ hãy nhanh chóng hoàn thành điểm cốt truyện điều tra nguồn gốc tiếng bước chân, tránh cho cốt truyện sụp đổ.]
[Được rồi.] Tiểu Thất ngoan ngoãn đáp lại
5000 thở phào nhẹ nhõm, kí chủ vẫn là một kí chủ nghe lời, xem ra chuyện đêm qua chỉ là ngoài ý muốn mà thôi
Nghe danh đã lâu về tỷ lệ bãi công cao của tổ thế thân nên nó không thể tạo áp lực quá lớn được
Là một con ốc sên nhiệt huyết yêu đời, việc đầu tiên Tiểu Thất làm khi rời giường chính là đánh thức Lâm Mộ Vân bên cạnh: "Mộ Vân, anh đi tập thể dục đi, nếu không uống thuốc trong quảng cáo thì sau này anh phải nỗ lực tập luyện mới được.”
Lâm Mộ Vân vừa mới chợp mắt: "..
Hắn cực kì mệt mỏi mở mắt ra nhìn Trần Dương Hi tràn đầy năng lượng bên cạnh, "Dương Dương, anh ngủ tiếp một lát, sức khỏe anh không có vấn đề gì đâu, anh không cần luyện tập
Nhưng Trần Dương Hi lại thở dài, nói với giọng dung túng trẻ con: "Chúng ta đều là đôi chồng chồng già rồi, anh có được không tôi còn không biết
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngoan, dậy nào, chạy bộ đi, tôi chạy cùng anh
Lâm Mộ Vân: "..
Một giây ấy, nội tâm của hắn sụp mất thôi, thống khổ không kém cơn đau mất ngủ
Nhưng không đợi hắn tiếp tục ngụy biện, Trần Dương Hi đã xuống giường, sau đó duỗi tay xách hắn từ trên giường lên
Tiểu Thất túm lấy cổ áo Lâm Mộ Vân, kéo hắn vào nhà vệ sinh, dùng giọng điệu dịu dàng thường ngày nói: "Ngoan, tắm nước lạnh đi, để tôi xem nào
Nói xong, y mở vòi hoa sen, mở nước lạnh rồi phun lên người hắn
Lâm Mộ Vân ngay lập tức thấy lạnh điên: “…” Hắn không biết nên khiếp sợ vì cái thân cao 1m8 này của hắn lại bị người ta nói xách là xách, hay nên khiếp sợ khi Trần Dương Hi lại đối xử với hắn như vậy
Khiếp sợ nối tiếp khiếp sợ, cảm giác lạnh lẽo ấy quả thực đã khiến hắn lập tức tỉnh cả người, nếu đã rời giường, Lâm Mộ Vân chỉ có thể lết cái thân mệt mỏi đi rửa mặt
Thế nhưng khi hắn lên tinh thần và bước ra khỏi phòng tắm, thì liền nghênh đón Trần Dương Hi đang cười ngoan ngoãn dịu dàng mặc một bộ đồ thể thao
Linh cảm xấu ập đến, Trần Dương Hi đưa cho hắn một bộ quần áo thể thao, sau đó thúc giục hắn đi thay đồ
Lòng Lâm Mộ Vân đau như cắt, cố gắng giãy giụa: “Anh thật sự không cần tập thể dục đâu.”
Tiểu Thất không chút do dự, “Thế uống thuốc nhé?” Đời trước, các nhân vật chính đều bị y và anh trai tiễn đi, về sau chỉ có thể hoàn thành điểm cốt truyện dựa vào việc tảo mộ, dù gì cũng hơi nhàm chán
Đời này phải cố gắng giữ cho nhóm nhân vật chính sống lâu hơn mới được
Vài phút sau, Lâm Mộ Vân đã thay quần áo đi theo Trần Dương Hi ra ngoài
Lại vài phút sau, Lâm Mộ Vân thở hổn hển chạy theo phía sau, đằng trước là Trần Dương Hi chạy nhanh như bay
Lâm Mộ Vân lại được thêm một vố chấn động, hắn chưa bao giờ biết Trần Dương Hi lại có thể chạy bộ nhanh đến vậy, mới chớp mắt cái mà đã bỏ xa hắn rồi
"Mộ Vân, anh còn chạy được không vậy
Nếu không thì chúng ta vẫn nên uống thuốc đi
Trần Dương Hi chạy từ xa trở về, Lâm Mộ Vân cắn chặt răng, hung tợn mà nói không sao cả
Vì thế, dưới ánh nhìn chăm chú của những người cũng dậy sớm đi tản bộ, Trần Dương Hi tràn trề sức sống, theo sau là Lâm Mộ Vân đã sống dở chết dở, cuối cùng Lâm Mộ Vân gần như nằm liệt dưới đất, không động đậy nổi nữa
Tiểu Thất gãi gãi đầu: "Mộ Vân, để tôi đưa anh về nhé
Lâm Mộ Vân chỉ chờ mấy lời này, nghe vậy thì gật đầu liên tục, ngay cả sức lực để nói cũng không có, nhưng khi hắn đang chật vật đứng thẳng lên thì Trần Dương Hi đã cúi xuống, kéo hắn lên, tùy ý vung tay một cái, hắn đã bị vác trên vai
Tiểu Thất nhẹ nhàng vác người đàn ông lên rồi chạy một mạch về nhà
Bước chân của y nhanh nhẹn như thể đang vác một túi bông trên vai
Lâm Mộ Vân: ???!!
Trần Dương Hi khỏe thế à
Không đúng
Cái tư thế này rất tổn hại mặt mũi của tên là đàn ông như hắn
Đoàn người vây xem: !!!??
Đợi đã, tư thế này, có phải bọn họ hiểu lầm ai trên ai dưới rồi đúng không
Lâm Mộ Vân trốn không thoát bị vác về biệt thự, vẫn chưa biết rằng đôi chồng chồng nổi tiếng bọn họ sẽ lại lần nữa trở thành chủ đề bàn tán sôi nổi của mọi người trong thời gian tới
Mà chủ đề đầu tiên là đoạn video Trần Dương Hi nhẹ nhàng khiêng Lâm Mộ Vân chạy chậm, tiêu đề cũng rất đơn giản
[Có lẽ cho tới nay tôi luôn trông mặt mà bắt hình dong, couple công ôn hòa x thụ lạnh lùng cũng rất ngon nha.]
Thực hiện: Clitus x T Y T
Phía dưới là quần chúng hóng drama suy đoán đủ kiểu về cuộc đảo chính kinh thiên động địa này, xét cho cùng thì loại tương phản này thực sự rất bắt mắt
Thời điểm sự việc hot lên, Lâm Mộ Vân còn đang tìm mọi cách để ngăn Trần Dương Hi vào bếp
Sau đó điện thoại của hắn liền bị oanh tạc, khi hắn bớt chút thời gian để xem tin nhắn, phát hiện người gửi nhiều tin nhất là Thư Liên
Tiểu Thư: [Những lời trong video kia là thật hay giả
Anh đã nói anh không phát sinh quan hệ với Trần Dương Hi mà?]
Tiểu Thư: [Video kia là thế nào
Anh giải thích cho rõ đi!]
Tiểu Thụ: [Xin lỗi anh, không phải em đang giận đâu, chỉ là em hoảng hốt quá thôi, em sẽ luôn tin tưởng anh.]
Ngoài ra, một số bạn bè và thậm chí cả bố mẹ cũng gửi tin nhắn tới
Sau khi Lâm Mộ Vân đọc xong từng cái một và biết được cái hotsearch trên mạng kia, hắn đột nhiên cảm thấy máu nóng xông lên đầu
Nhưng đang lúc hắn muốn phát hỏa, vừa quay đầu lại, Trần Dương Hi đã thành công chui vào bếp
Lâm Mộ Vân: !!
Mình đã tạo cái nghiệt gì thế này
Hắn vội vàng vọt vào bếp kéo người ra, nhưng đáng tiếc, Trần Dương Hi đã dùng tốc độ ưu việt của mình để làm xong một đĩa cải thìa đông lạnh trộn đá viên
Bị tra tấn cả về tinh thần lẫn thể xác, Lâm Mộ Vân gian nan ăn cơm xong liền nhanh chóng rời khỏi nhà
Khi hắn bước vào văn phòng dưới con mắt hóng drama của các nhân viên, kết thúc bằng việc bận rộn giải thích và bận rộn làm việc suốt một ngày
Buổi tối, lúc hắn lê thân thể kiệt sức về nhà đã là hơn mười giờ, Lâm Mộ Vân chưa bao giờ cảm thấy mệt mỏi như vậy, nhưng ban ngày hắn đã hứa với Thư Liên sẽ đẩy nhanh tiến độ, nên hắn chỉ có thể buộc mình phải đi quấy rầy giấc ngủ của Trần Dương Hi
Nhưng đối với Trần Dương Hi, chuyện ngủ nghỉ rất có quy luật, chỉ có kể chuyện và làm đồ ăn khuya mới có thể khơi dậy hứng thú của y, cái nào hại ít hơn thì chọn cái đó, Lâm Mộ Vân chọn cái trước, khi hắn run sợ chờ được đến mười hai giờ, tiếng bước chân vang lên
Lâm Mộ Vân bên này vừa thở phào nhẹ nhõm, bên kia Trần Dương Hi đã ngả xuống giường, ngủ với tốc độ ánh sáng
Lâm Mộ Vân mắt toàn tơ máu: "..
Sáng sớm hôm sau, Tiểu Thất mở mắt ra, nghênh đón y vẫn là lời nhắc nhở lạnh như băng của 5000: [Xin ký chủ nhanh chóng hoàn thành điểm cốt truyện điều tra nguồn gốc của tiếng bước chân, tránh khiến cho cốt truyện sụp đổ.]
[Được rồi.] Tiểu Thất ngoan ngoãn đáp lại
5000: [..
Lần trước anh cũng đồng ý như thế.]
Tiểu Thất lại ngoan ngoãn gật đầu: [Đúng.]
5000: “…” Ký chủ vẫn là ký chủ ngoan ngoãn, nhưng không hiểu tại sao hệ thống lại rất muốn đánh người
Cũng muốn đánh người còn có Lâm Mộ Vân bị người ta xách lên đi tắm nước lạnh rồi chạy bộ, mà mấy ngày này, cho dù phổi sắp nổ thì hắn vẫn kiên trì chạy về đến nhà
Tiểu Thất gật đầu hài lòng, tuy chạy chậm hơn ốc đây nhưng cuối cùng cũng có tiến bộ, phải tranh thủ nuôi nhân vật chính sống đến 99 tuổi thôi
Lâm Mộ Vân lại trải qua một ngày nửa sống nửa chết, buổi tối tan tầm, hắn còn được nhóm nhân viên quan tâm: "Sếp Lâm vất vả rồi
Lâm Mộ Vân khổ sở đã lâu cuối cùng cũng cảm nhận được một tia ấm áp
Nhưng nhóm nhân viên ấm áp vừa quay lưng cái đã lên mạng lảm nhảm, sếp Lâm nhà mình trông như bị ** nhiều lần, còn @Trần Dương Hi yêu cầu y tử tế với sếp Lâm nhà họ một chút
@Tiểu Thất không hiểu sao lại bị tag có chút nghi hoặc, nhưng vẫn giữ nguyên bản tính ngoan ngoãn vâng lời mà đáp lại một chữ “dạ”
Trong khoảnh khắc đó, sự nhiệt tình của quần chúng hóng drama tăng vọt chưa từng có, bởi vì không thể nghi ngờ đây chính là lời đáp lại có vẻ cam chịu từ phía chính chủ
Thức trắng hai ngày, cuối cùng Lâm Mộ Vân quyết định nghỉ ngơi thật tốt, tắm rửa sạch sẽ xong sớm rồi nằm lên giường
12 giờ đêm, tiếng bước chân vẫn vang lên như thường lệ, cuối cùng Tiểu Thất cũng sẵn sàng chống cự lại sự thôi miên của tiếng bước chân, đột nhiên bật dậy từ trên giường: [Oa
Chúng ta là thế thân chuyên nghiệp
Chúng ta là thế thân chuyên nghiệp!]
Vừa hưng phấn ca hát trong đầu, y vừa đẩy đẩy Lâm Mộ Vân đang ngủ ngon lành dậy, sau đó dùng giọng kinh hoàng thất thố nói: "Mộ Vân, anh nghe xem, trên lầu có tiếng bước chân, trong nhà có trộm hay sao í
Lâm Mộ Vân mở to đôi mắt đỏ bừng, hắn gần như sụp đổ mà muốn túm lấy cổ áo Trần Dương Hi hét to: Tiếng bước chân vang lên nhiều ngày như vậy rồi
Mẹ nó chứ bây giờ cậu mới nhận ra có trộm à
Hít sâu hai hơi, Lâm Mộ Vân miễn cưỡng cười cười: "Làm gì có tiếng bước chân nào đâu, em ngủ mơ à
Trần Dương Hi lộ ra vẻ khó hiểu, sau đó nghiêng tai lắng nghe như thể muốn xác nhận: "Có tiếng bước chân mà
"Anh thật sự không nghe thấy gì cả
Lâm Mộ Vân cũng lắng tai nghe một lát, sau đó lộ ra vẻ mặt hoang mang, "Có phải gần đây em mệt quá không
Đi ngủ sớm đi, cứ chợp mắt một lát là được
Tiểu Thất ngoan ngoãn lập tức đáp một tiếng ‘được’, sau đó ngả đầu xuống liền ngủ
Nhưng 5000 đã thăm dò thói quen của y từ lâu, [Đừng có mà nói được
Đừng có nằm xuống
Đi theo cốt truyện
Chúng ta là thế thân chuyên nghiệp
Chúng ta là thế thân chuyên nghiệp!]
____ Truyện được edit và đăng tải miễn phí tại T Y T____
Tiểu Thất: "..
Y đột nhiên thay đổi vẻ mặt đang ngủ yên bình thành vẻ mặt hoảng sợ, "Mộ Vân, anh lên lầu với tôi đi, tiếng bước chân vẫn còn đó
Lâm Mộ Vân lộ ra vẻ mặt vừa bất đắc dĩ vừa cưng chiều: "Đúng là hết cách với em mà, đi thôi, nhìn một cái là em yên tâm chứ gì, nhất định là do gần đây em stress quá
Vì thế Lâm Mộ Vân đi ở đằng trước, Trần Dương Hi nơm nớp lo sợ theo sau, hai người đi đến trước cửa phòng ngủ, Lâm Mộ Vân đang muốn mở cửa, Trần Dương Hi ở phía sau đột nhiên duỗi ngón tay chọc chọc hắn, nhỏ giọng nói: "Mộ Vân, anh nói xem, lúc mở cửa ra sẽ đột nhiên thấy một vật kì quái gì đó, cái lưỡi rất dài, mặc quần áo trắng, khóc ra máu, tóc xõa dài đứng ở trước cửa hay không?”
Lâm Mộ Vân vừa mới chạm vào tay nắm cửa: "..
Hoảng rồi đó, có cần miêu tả chi tiết như thế không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Không có đâu, em yên tâm đi
Lâm Mộ Vân hít một hơi thật sâu, nhanh chóng mở cửa, bên ngoài tối tăm không có gì cả, Lâm Mộ Vân theo bản năng thở ra một hơi nhẹ nhõm, sau đó đưa tay sờ vào công tắc đèn
Kết quả, tay hắn không chạm vào công tắc mà chạm vào thứ gì đó nhầy nhụa dính dính mát mát lạnh lạnh, cảm giác hơi giống một loại thịt nào đó
Lâm Mộ Vân hét ầm lên, rút tay lại vẩy vẩy điên cuồng: "Cái gì
Cái gì đấy
Trần Dương Hi ở bên cạnh cũng hoảng loạn hỏi: "Sao vậy
Sao vậy
Lâm Mộ Vân cúi đầu nhìn tay mình, rất sạch sẽ, không có bất kỳ vết bẩn nào, hắn đột nhiên hoang mang không thôi: “Vừa rồi hình như anh sờ phải một miếng thịt ướt nhẹp?”
Trần Dương Hi vỗ vỗ bả vai hắn, "Tôi có thấy gì đâu, có phải gần đây anh mệt mỏi quá rồi không
Ngủ một giấc sẽ khỏe thôi
Lâm Mộ Vân: “…” Mấy lời này nghe quen quen
Cuối cùng hắn mới dám bật đèn hành lang lên lần nữa, xác nhận trong hành lang không có gì
Lâm Mộ Vân nhẹ nhõm, sau đó dẫn Trần Dương Hi lên tầng ba
Hai người nhanh chóng đi đến gian phòng phía trên phòng ngủ, là phòng dành cho khách không thường dùng lắm, tiếng lê chân đang truyền ra từ bên trong
Trần Dương Hi lo lắng kéo áo Lâm Mộ Vân: "Anh có nghe thấy không
Nghe thấy không
Tiếng bước chân truyền ra từ bên trong
Lâm Mộ Vân nghi hoặc lắc đầu: "Làm gì có tiếng nào, Dương Dương, em chắc chắn là có tiếng bước chân
Trần Dương Hi sợ đến mức suýt thì bật khóc: "Tôi chắc chắn
Thật sự có tiếng bước chân mà
Tiêu Thất cố nhịn không ngáp ngủ, điên cuồng gật đầu
Lâm Mộ Vân sờ vào tay nắm cửa, Trần Dương Hi ở đằng sau lại lần nữa chọc chọc lưng hắn, "Anh có cảm thấy mở cửa ra sẽ có thứ gì đó kỳ quái cười toét miệng với chúng ta không
Lâm Mộ Vân: "..
Xin cậu câm miệng một chút đấy có được không
Sau khi điều chỉnh lại trạng thái, hắn dùng giọng điệu dịu dàng trấn an y: "Sao có thể, gần đây Dương Dương xem phim kinh dị đúng không, sợ hãi là phải thôi
Vừa nói, tay hắn vừa dùng lực, cạch một tiếng, trong đêm khuya yên tĩnh, âm thanh vang lên vô cùng rõ ràng, nhịp tim của Lâm Mộ Vân như ngừng đập một cách khó hiểu
Ánh mắt hắn không tự chủ được mà nhìn về phía khe cửa, sau đó, dưới ánh trăng mờ ảo, dường như hắn nhìn thấy một đôi mắt đang nhìn hắn qua khe cửa
Nhưng hắn chưa kịp hét ầm lên thì lại không nhìn thấy gì nữa
Lâm Mộ Vân toát mồ hôi lạnh, nghĩ mấy ngày nay có lẽ hắn thật sự quá mệt mỏi rồi
Đẩy cửa ra, trong phòng ngủ không có gì, chỉ có tiếng bước chân càng ngày càng rõ ràng
Ngay lúc Lâm Mộ Vân đang định nói ‘nhìn xem, trong phòng không có gì cả’, nhưng hắn lại nghe thấy một tiếng kêu sợ hãi ở phía sau, dọa hắn cũng sợ đến mức hai chân mềm nhũn suýt thì khuỵu xuống
"Mày là ai
Tại sao lại đi tới đi lui ở chỗ này
Trần Dương Hi ở phía sau kinh hãi hỏi
Lâm Mộ Vân: ???!!
Cái gì
Sao lại thế này
Chuyện gì vậy
Tại sao hắn không nhìn thấy gì cả
Cốt truyện này không có trong kịch bản!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.