Thế Thân Nuôi Heo Đi

Chương 35: NGƯỜI VỢ CẢ BỊ DỌA ĐIÊN ĐÃ TRỞ THÀNH LINH MÔI (5)





Lâm Mộ Vân đang mê man không hiểu chuyện gì thì sau lưng truyền đến giọng nói hoảng sợ của Trần Dương Hi: “Có chuyện gì cứ từ từ nói
Mày đừng tới đây!”
 
Cảm nhận được vạt áo sau lưng bị túm chặt, nhìn căn phòng trống rỗng trước mắt, da đầu Lâm Mộ Vân tê rần, dựng hết cả tóc gáy, hắn theo bản năng lùi về phía sau nhưng sau lưng hắn lại là Trần Dương Hi
 
Theo tiếng bước chân vang lên, Lâm Mộ Vân cười gượng hai tiếng: “Anh không thấy gì cả, Dương Dương, có phải em hoa mắt rồi không?”
 
Trần Dương Hi sau lưng trầm mặc rất lâu, sau đó đột nhiên dùng ngữ khí bình thản nói: “À, là do tôi hoa mắt.”
 
Lâm Mộ Vân bị dọa đến dựng tóc gáy “...” Hắn rất muốn đánh người
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
 
Nhưng hắn vẫn còn nhịn được, tận lực dùng giọng điệu trấn an: “Nếu không có gì nữa vậy thì chúng ta về phòng ngủ thôi.”
 
Trần Dương Hi làm ra dáng vẻ sợ hãi lần nữa, “Nhưng tiếng bước chân vẫn còn đó, trong căn phòng này
Sao lại không có người được chứ?”
 
“Ngoan, em đừng làm rộn, nào có tiếng bước chân
Dì Trần ngủ nông nhưng dì ấy đâu có tỉnh, chắc chắn là do em nghe nhầm thôi, ngày mai nghỉ ngơi thật tốt thì sẽ không sao?” Lâm Mộ Vân ai ủi Trần Dương Hi đang kinh hoàng sợ hãi
 
Khuôn mặt Trần Dương Hi cứng đờ, thậm chí còn có cảm giác như nụ cười sắp nứt ra đến nơi
Y không từ bỏ nhìn vào trong căn phòng, sau khi xác nhận không có bất cứ ai khác mới chịu gật đầu
“Vậy chúng ta về phòng đi.”
 
Thế là hai người đi theo đường cũ trở lại lầu hai, hai người yên lặng leo lên giường
Mặc dù Lâm Mộ Vân vô cùng mệt mỏi nhưng trong lòng thấy được an ủi đôi chút, ít ra là sự tình đã có tiến triển
Giày vò cả buổi, cuối cùng hắn nhắm mắt lại, chuẩn bị đón giấc mộng đẹp
 
Nhưng mà cơn buồn ngủ vừa kéo đến, Trần Dương Hi bên cạnh đột nhiên giơ tay chọc chọc hắn, “Mộ Vân, tôi hơi sợ.”
 
Lâm Mộ Vân chỉ có thể tiếp tục đóng vai một người chồng tốt, tiếp tục an ủi y
Rốt cục, an ủi mãi Trần Dương Hi cũng đã nhắm mắt lại, Lâm Mộ Vân thấy thế cũng nhắm mắt
 
Nhưng không bao lâu sau, Trần Dương Hi bên cạnh lại đưa tay chọc hắn
“Mộ Vân, em không ngủ được, em vẫn nghe thấy tiếng bước chân.”
 
Lâm Mộ Vân hít sâu một hơi lại tiếp tục dỗ dành, cứ như vậy mấy lần, giày vò đến tận hừng đông, tiếng bước chân trên mái nhà cứ thế biến mất không thấy tăm hơi, lúc này Trần Dương Hi mới ngừng chọc vào người hắn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
 
Lâm Mộ Vân suýt chút nữa bị y chọc điên nặng nề nhắm mắt, nhưng một giây sau, giọng nói phấn chấn bừng bừng của Trần Dương Hi vang lên bên cạnh, “Mộ Vân, chúng ta nên dậy chạy bộ rồi, kiên trì rèn luyện, tranh thủ sống đến 99 tuổi.”
 
Lâm Mộ Vân “...” Hắn khó khăn mở mắt ra, liền thấy thần thái sáng láng của Trần Dương Hi, thậm chí trên mặt y còn không có chút mệt mỏi nào
Trong lúc nhất thời, Lâm Mộ Vân hoài nghi liệu Trần Dương Hi có phải con người hay không
 
Nhưng cho dù Lâm Mộ Vân có hoài nghi thế nào, cuối cùng vẫn bị kéo đi chạy bộ, sau đó lê lết cơ thể mệt mỏi đi làm
 
Nhân viên trong công ty nhìn bộ dạng này của sếp lớn nhà mình, lập tức trách Trần Dương Hi, trách y không chăm sóc, không biết tiếc thương cho ông chủ của bọn họ
 
Tiểu Thất nghe thế thì gãi đầu, y còn chưa đủ tốt với nhân vật chính của thế giới này à
Trăm phương ngàn kế kể chuyện cho hắn nghe, dẫn hắn đi rèn luyện thân thể, chiều theo tốc độ chạy như rùa bò của hắn, thậm chí còn làm rau xanh ướp lạnh cho hắn, haizz… loài người đúng là không biết thỏa mãn
 
Nhưng dù sao y cũng là người bao dung, thế là Tiểu Thất trả lời những bình luận của mọi người trên mạng, nói rằng mình sẽ chuẩn bị một bữa cơm cực kì phong phú để bồi bổ cho Lâm Mộ Vân
Một đám quần chúng ăn dưa thấy thế, nhao nhao cảm thán, cưới nhau đã ba năm rồi, đôi chồng chồng này vẫn còn ân ái như thế, quả nhiên là chân ái trong truyền thuyết
 
Nhất là đám fan của Trần Dương Hi, sau khi biết Trần Dương Hi là công thì lập tức thấy nở mày nở mặt
Thậm chí bọn họ còn viết fanfic miêu tả cuộc sống sinh hoạt của chồng chồng hai người
 
Lúc này, trong một bữa tiệc, một đám phụ nữ ăn mặc đẹp đẽ tụ tập trò chuyện, chủ yếu là để khoe khoang sự giàu có của mình, chủ đề của bọn họ trải dài từ lúc đi học cho đến khi “công thành danh toại” như hiện tại
 
“Tiểu Thư, bao giờ thì cậu mới giới thiệu vị bạn trai bí ẩn kia với chúng tôi thế
Nhìn bộ trang sức của cậu này, xem ra không ai có thể cưỡng lại nổi mị lực của Tiểu Thư nha.” Một người phụ nữ cao gầy mặc váy đỏ mở miệng cười nói
 
Những người khác nghe thấy thế thì lập tức phụ họa, các cô rất tò mò với người bạn trai chưa từng lộ mặt của Thư Liên
Đương nhiên, phần nhiều vẫn là muốn hóng chuyện, dù sao thì không chịu lộ mặt là không bình thường, tình huống này, hoặc là danh bất chính ngôn bất thuận hoặc là người này không hề tồn tại
 
Thư Liên vô thức đưa tay sờ lên sợi dây chuyền trên cổ, cười ngượng ngùng, “Vẫn chưa đến lúc, thật ra anh ấy đã rất muốn gặp mọi người, nhưng mình thấy cần chờ thêm chút nữa
Coi như là bài kiểm tra nhỏ, dù sao thì với đàn ông, vĩnh viễn không có được mới là tốt nhất.”
 
Những người khác nghe thấy thế liền gật đầu nói phải, về phần bọn họ nghĩ gì đều không giống nhau
 
Đúng lúc này, một người đang lướt điện thoại đột nhiên kinh hô, mọi người đều nhìn qua hỏi thăm
 
Thực hiện: Clitus x T Y T
Người kia che miệng không ngừng cười, dáng vẻ vừa ăn dưa ngon, “Là hot search gần đây “chồng chồng Mộ Dương” đó, à không phải, bây giờ phải gọi là “chồng chồng Dương Mộ” mới đúng, bọn họ lại show ân ái
Trước đây tôi nào có nghĩ đến, Lâm Mộ Vân lại là người nằm dưới, ha ha ha, nghe nói năm đó vừa tốt nghiệp, Lâm Mộ Vân cầu hôn công khai, đến nay đã ba năm rồi mà vẫn ngọt ngào đến thế, đúng là chân ái mà.”
 
Những người khác nghe thấy thế liền tụm vào nghe chuyện, sau đó một người một câu nhiệt tình thảo luận
 
Mặt Thư Liên cứng đờ, nghiến chặt răng theo lời bàn luận của mọi người, nhưng cô ta chỉ có thể bày ra nụ cười cứng đờ khi người khác nhìn qua
Cô ta yên lặng nghe những suy đoán càng ngày càng quá phận của bọn họ, không nhịn được mà nói lớn, “Các cậu không cảm thấy hai người đàn ông yêu nhau rất ghê tởm sao
Đàn ông với đàn ông thì làm gì có tình cảm chân thật?”
 
Rõ ràng cô ta mới là người danh chính ngôn thuận, rõ ràng cái người tên Trần Dương Hi kia là thế thân, vậy thì tại sao cô lại giống như kẻ thứ ba chỉ biết yêu đương lén lút
Ba năm Thư Liên chịu tủi nhục, bây giờ cô ta không muốn nhẫn nhịn nữa
 
Nhưng người khác nghe thấy thế liền quay sang, trong ánh mắt bọn họ còn có sự kinh ngạc
 
“Bây giờ đã là năm nào rồi, pháp luật cũng đã thông qua
Tiểu Thư, tư tưởng này của cậu có phải hơi lạc hậu rồi không.”
 
“Đúng thế, huống hồ chồng chồng nhà họ vừa có nhan sắc, vừa có tiền còn có tài nữa
Ba năm nay không có tin tức xấu, sao lại không phải là tình yêu được chứ?”
 
“Tiểu Thư, chẳng lẽ cậu kỳ thị hôn nhân đồng giới à?”
 
Đối mặt với câu hỏi của mọi người, Thư Liên chỉ có thể cắn răng nuốt cục tức vào trong, giả vờ cười, “Sao lại thế được, tôi chưa bao giờ tiếp xúc với người đồng giới, chỉ cảm thấy hơi kì kì thôi.”
 
Thư Liên như ngồi trên bàn chông nhẫn nhịn đến khi buổi tiệc kết thúc, sau đó cô ta ngồi vào xe gọi điện cho Lâm Mộ Vân, cô ta đã chịu đủ ấm ức rồi, bụng chỉ toàn là lửa giận
Từng cuộc từng cuộc điện thoại gọi đi nhưng không có ai nghe máy
 
Thư Liên lập tức nổi trận lôi đình, cô ta nhẫn nhịn ba năm, kết quả vẫn phải chịu sự tủi nhục này, cô ta đấm lên vô lăng
Cuối cùng hạ quyết tâm, trực tiếp lái xe đến công ty của Lâm Mộ Vân
 
Thư Liên chỉnh lý tâm trạng và cả trang phục của mình, nở một nụ cười xinh đẹp hoàn mỹ đi tới hỏi gặp Lâm Mộ Vân
 
“Xin hỏi, cô có hẹn trước không ạ?” Nhân viên lễ tân lễ phép hỏi
 
“Tôi là bạn đại học của Lâm tổng, trước đó đã có hẹn rồi nhưng tôi gọi điện thoại mãi lại không có ai bắt máy.” Thư Liên không tức giận, dáng vẻ hiểu chuyện
 
Nhưng như thế vẫn không đủ để lễ tân cho qua, “Vậy phiền cô chờ một chút, tôi phải gọi điện xác nhận.”
 
Nhưng điện thoại văn phòng của Lâm Mộ Vân cũng không có ai nghe máy, nhân viên lễ tân nói rằng tạm thời không thể liên lạc được với Lâm tổng, yêu cầu Thư Liên ngồi chờ một chút, lễ tân cần tìm người khác lên trên xác nhận một chút
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
 
Thư Liên hít sâu một hơi: “Được!” Sau đó tìm một chỗ ngồi chờ
 
Vừa đúng lúc này, có một bóng người tiến vào
 
Khoảnh khắc đó, đừng nói là nhân viên lễ tân, ngay cả những người đang ở đại sảnh tầng một cũng tập trung nhìn người vừa đến
Bởi vì người vừa vào cửa là Trần Dương Hi đang xách theo một hộp cơm lớn
 
Nhân viên lễ tân tiến lên nghênh đón, “Anh Trần, anh đến đưa cơm cho Lâm tổng ạ?”
 
Tiểu Thất cười ôn hòa ấm áp: “Đúng rồi, đi đường nào để lên văn phòng của anh ấy vậy?”
 
Nhân viên lễ tân hết sức kích động, chợt cảm thấy lòng yên bình đến lạ, thậm chí cái nóng nực của mùa hè cũng mát mẻ hơn đôi chút, cái này chẳng lẽ là mị lực của ôn nhu công sao
“Anh chờ một chút, tôi sẽ cho người đưa anh lên.”
 
“Được.” Tiểu thất khẽ gật đầu, sau đó đứng chờ ngoài thang máy
 
Thư Liên nhìn Trần Dương Hi được người khác vây quanh, hơi thở dần trở nên nặng nề, bỗng nhiên cô ta đứng bật dậy, vọt tới trước mặt Trần Dương Hi: “Dương Hi, đã lâu không gặp.”
 
[Òa, tốc độ ghê, quả nhiên là nhanh hơn tốc độ rùa bò của nam chính nhiều.] Tiểu Thất và 5000 không khỏi cảm khái
 
5000 nhắc nhở Tiểu Thất, trước mặt y bây giờ là một trong những nhân vật chính, chỉ là theo như kịch bản thì bọn họ không nên gặp nhau sớm như vậy
 
Tiểu Thất nghe thấy thế lập tức ra hiệu đã biết nên làm thế nào, y nhìn Thư Liên đứng trước mặt, có chút áy náy mà mở miệng: “Thật xin lỗi, không biết cô là?”
 
Nhân viên công ty đang đứng hóng chuyện đột nhiên thấy một người phụ nữ nhảy ra lập tức sinh lòng cảnh giác, nhìn thấy Dương Hi không quen biết người này liền tự động xếp cô ta vào loại người ‘mỗi ngày dùng trăm phương ngàn kế để tiếp cận Lâm tổng’, ánh mắt bọn họ nhìn Thư Liên bớt mất mấy phần thân thiện
 
“Tôi là Thư Liên của câu lạc bộ kịch, cũng học ở đại học Lạc Dương, cũng là bạn cùng trường của Mộ… Lâm tổng.” Thư Liên tự giới thiệu, câu lạc bộ kịch của đại học Lạc Dương cũng coi như có chút tiếng tăm, dù sao cô ta cũng là ngôi sao của câu lạc bộ kịch năm đó, vậy nên giới thiệu bản thân như thế cũng được
 
Trần Dương Hi trầm mặc hồi lâu, sau đó mở miệng “A” Một tiếng
 
____ Truyện được edit và đăng tải miễn phí tại T Y T____
Đám người xung quanh đợi nửa ngày nhưng không đợi được đoạn sau đó, mặt Thư Liên đỏ bừng nhưng vẫn vênh mặt lên, “Tôi tìm Lâm tổng có chuyện, có thể đi cùng cậu lên không?”
 
Trần Dương Hi nhíu mày, “Hôm nào khác đi, hôm qua là do tôi không tốt, khiến Mộ Vân mệt muốn chết rồi.”
 
Ánh mắt của mọi người sáng rực như đèn pha, quả dưa này thơm ngon vãi ò
Chẳng trách sáng nay nhìn Lâm tổng như mệt nhọc quá độ, quả nhiên là do kẻ cầm đầu này đây
 
Dường như Thư Liên chịu đả kích không nhẹ, còn Trần Dương Hi nghiêng đầu chào một cái rồi đi vào thang máy
 
Trong văn phòng, Lâm Mộ Vân nằm ngửa trên ghế ngủ rất sâu, tiếng chuông điện thoại liên tục cũng không thể đánh thức được hắn
Nhưng hắn lại tỉnh vì một luồng khí lành lạnh rất quen thuộc, một cọng rau xanh ướp lạnh được giơ đến trước mặt hắn
 
Lâm Mộ Vân muốn mở miệng hỏi có chuyện gì, vừa mới há miệng ra thì miếng rau xanh đã ập đến
Trong chớp mắt, cơn buồn ngủ hoàn toàn bị đánh bay, cảm giác lạnh thấu tim khiến Lâm Mộ Vân nhảy dựng lên
 
Trước mắt là khuôn mặt ôn hòa của Trần Dương Hi: “Mộ Vân, tôi cố ý làm cơm trưa tình yêu cho anh này, thế nào
Có phải ăn xong cảm thấy động lực tràn đầy không?”
 
Nói xong, Tiểu Thất cũng tự gắp một miếng rau xanh, nhai răng rắc
 
Lâm Mộ Vân “...” Khoảnh khắc này, thậm chí hắn còn sinh ra ảo giác, chỉ có chết đi hắn mới có thể thoát khỏi cơn ác mộng này
 
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.