Thế Thân Nuôi Heo Đi

Chương 36: NGƯỜI VỢ CẢ BỊ DỌA ĐIÊN ĐÃ TRỞ THÀNH LINH MÔI (6)





Lâm Mộ Vân có cảm giác đang dùng chút hơi ấm cuối cùng của cuộc đời để ăn rau ướp lạnh, ngay lúc cọng rau hòa tan trong miệng thì tiếng chuông điện thoại vang lên, Lâm Mộ Vân lấy điện thoại ra, phát hiện người gọi đến là Thư Liên, hắn vô ý ngắt cuộc gọi
 
Mà đúng lúc này, bên tai vang lên tiếng nói: “Sao anh không bắt máy
Ban nãy tôi có gặp cái người tên là Thư Liên ở dưới đại sảnh.”
 
Một câu nói đã dọa cho Lâm Mộ Vân xém ném cái điện thoại ra xa, bởi vì hắn sốt ruột muốn thanh minh nên gần như nuốt luôn miếng rau đông lạnh xuống cổ, suýt nữa nghẹn chết
 
Tiểu Thất thấy thế vội vàng vỗ lưng giúp hắn nhuận khí, vỗ sao mà khiến Lâm Mộ Vân ngã dúi dụi từ trên ghế ngã xuống
 
[Á, người đâu rồi?] Tiểu Thất dơ tay lên, mục tiêu của y đâu rồi
 
5000 câm lặng: [Người bị cậu đánh ngã xuống dưới bàn rồi kìa.]
 
[Hả
Tôi có dùng bao nhiêu sức đâu, hay là do hắn yếu quá
Vẫn nên rèn luyện nhiều hơn.] Tiểu Thất xoay người, kéo Lâm Mộ Vân ra từ dưới gầm bàn
Y nhìn bộ dạng nửa sống nửa chết của Lâm Mộ Vân, suy nghĩ đến thân thể hư nhược của nam chính, còn có ý định bế hắn theo kiểu công chúa lên ghế nghỉ ngơi
 
Kết quả mới đi được hai bước, “rầm” một tiếng, cửa ban công bị cưỡng chế mở ra, Thư Liên với vành mắt đỏ ửng đứng đó, sau khi cố chấp khum tay nhìn qua cửa kính của văn phòng, cô ta lập tức sụp đổ
Những người chạy theo phía sau cản cô ta xông vào văn phòng cũng ngây người, sau đó hai mắt đều phát ra ánh sáng lập lòe, quả nhiên lời đồn là sự thật
Tiểu Thất nhìn Thư Liên, “A, Mộ Vân, anh nhìn kìa, đây là người vừa gọi cho anh mà anh không tiếp kìa.”
 
Nghe xong lời này, Thư Liên không nhịn được mà lung lay, cô ta không thể tin được mà trừng mắt nhìn Lâm Mộ Vân
 
Miếng rau xanh mắc trong cổ không thể nuốt xuống, lại nghe Trần Dương Hi nói như vậy, hắn tối sầm mắt, nào có chuyện hắn không muốn tiếp điện thoại
Ban nãy là do hắn xém bị nghẹn chết, bây giờ còn không thể nói chuyện
Hắn muốn giải thích nhưng không thể rặn ra được chữ nào
 
“Không sao mà, không nói nên lời thì đừng nói
Cơ thể của anh yếu quá, ngày mai chúng ta rèn luyện gấp đôi.” Tiểu Thất dùng một tay nâng người lên, sau đó dùng một tay khác vỗ vỗ đầu Lâm Mộ Vân
 
Đám người đứng hóng chuyện che tim, hóa ra Trần Dương Hi là dạng “chất liệu bạn trai*” như thế, cưng người yêu thế kia cơ mà
(*Không phải "Bạn trai chất liệu", "Boyfriend material" là cụm từ để chỉ những chàng trai có đủ tố chất làm người yêu lý tưởng của bạn.)
 
Động tác vỗ đầu của Tiểu Thất quá thuần thục, dù sao trước đây y cũng có thói quen xoa đầu thỏ con, đập củ cải
Vỗ đầu xong, y đặt người nọ nằm lên sô pha
 
Lúc này Lâm Mộ Vân nào có tâm trạng để nằm, hắn giãy dụa muốn đứng lên
 
Nhìn Lâm Mộ Vân không ngoan, Tiểu Thất liền thở dài, trước kia mấy nhóc củ cải đều không chịu ngồi yên khi nghe kể chuyện, cũng may Tiểu Thất là người có kiên nhẫn, đưa tay đè Lâm Mộ Vân đang ngo ngoe lại
 
Thế là đám người hóng chuyện nhìn thấy rõ ràng Trần Dương Hi chỉ dùng có một tay cũng có thể khiến ông chủ nhà mình vùng vẫy một chút, cuối cùng không có thêm động tác nào nữa
 
Tâm tình của Thư Liên như ngồi trên lửa nóng, nhân viên của tập đoàn Lâm thị không hiểu cô gái này mắc bệnh gì
Chẳng lẽ là chứng bệnh si tâm vọng tưởng trong truyền thuyết, cứ một mực dây dưa với sếp Lâm của bọn họ
 
Người phụ nữ kỳ lạ xuất hiện khiến mọi người nghị luận hồi lâu, nhưng vì không ai có thêm thông tin gì khác nên việc này đành dừng lại ở đó
 
Lâm Mộ Vân bị đè xuống ghế sa lông cũng sống không xong vì hắn bị nghẹn rau xanh, khó khăn lắm mới nuốt xuống cục tức này
Nhưng hắn không thể gọi điện thoại cho Thư Liên trước mặt Trần Dương Hi nên chỉ có thể dùng lý do đi gặp đối tác rồi rời khỏi công ty
 
Tiểu Thất dịu dàng mỉm cười: “Vậy em làm bữa tối chờ anh về.”
 
Mồ hôi trên trán Lâm Mộ Vân ngày càng nhiều, hắn vội vàng nói đêm nay còn phải tăng ca không thể về nhà ăn tối, muốn Trần Dương Hi tự chăm sóc tốt bản thân
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tiễn Trần Dương Hi với khuôn mặt thất vọng ra về, Lâm Mộ Vân lập tức gọi điện cho Thư Liên, một mực giải thích sau đó lại nhận lỗi
 
Nhưng cái bế kiểu công chúa kia là một đả kích quá lớn với Thư Liên, cô ta nói rằng mình không còn tin tưởng vào Lâm Mộ Vân được nữa
Cuối cùng cả hai hẹn gặp mặt, còn chuyện Lâm Mộ Vân thuyết phục Thư Liên bằng cách nào thì sau này sẽ biết
 
Còn Tiểu Thất, y vui vẻ về nhà, tối nay nhân vật chính không ở đây cho nên y có thể chân chính gặp quỷ trong căn nhà này
Chuyện là thế này, tối hôm qua y đi theo tiếng bước chân lên tầng ba, thật sự bắt gặp một con quỷ đang lết chân đi đi lại lại, con quỷ mặc một chiếc áo choàng dài màu trắng xanh, rõ ràng không phải là trang phục của thời hiện đại
 
Nhưng nghi hoặc không bao lâu, Tiểu Thất ngửi thấy mùi bắp cải quen thuộc, trong chớp mắt y đoán rằng, mặc dù dáng dấp không giống nhưng có thể đây là anh trai y ở kiếp trước
Nhưng tại sao linh hồn lại không đầy đủ, dáng vẻ ngơ ngơ ngác ngác
 
Trong biệt thự, Trần Hoa đã chuẩn bị xong bữa tối, miễn cho Trần Dương Hi nổi hứng làm một bàn cà rốt ướp đá
Sau khi nghe tin đêm nay Lâm Mộ Vân không về, Trần Hoa liền ra ngoài tản bộ
 
Thực hiện: Clitus x T Y T
Mãi cho đến đêm khuya, Trần Hoa mới rón rén trở lại biệt thự, bà ta cố ý về trước mười hai giờ đêm để tránh việc bật máy ghi âm bị muộn
Nhưng trong căn biệt thự tĩnh lặng không có tiếng bước chân lại vang lên giọng nói của ai đó
 
Ban đầu Trần Hoa còn tưởng Trần Dương Hi đang chơi game nhưng càng nghe càng thấy không giống, bà ta tò mò nên lặng lẽ đi lên tầng ba, lắng tai nghe động tĩnh bên trong căn phòng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
 
“Ngươi tên là gì?” Giọng nói ôn hòa đầy kiên nhẫn của Trần Dương Hi vang lên
 
“Bạch
Cái gì Bạch cơ?”
 
____ Truyện được edit và đăng tải miễn phí tại T Y T____
“Không nhớ được cũng không sao
Sao ngươi lại ở đây?”
 
“Cũng không nhớ nổi à
Vậy ngươi ở đây bao lâu rồi?”
 
“Cái gì
Ba trăm năm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ba trăm năm đi tới đi lui ở chỗ này á?”
 
“Vậy ngươi có đói không
Ta làm bữa khuya cho ngươi nhé, bắp cải ướp lạnh có được không?”
 
“Ngươi không ăn bắp cải à
Vậy làm salad nhé?”
 
“Được, ngươi chờ một lát.”
 
Trần Hoa vừa nghe vừa run rẩy, bà ta nhận ra chuyện không ổn nhưng Trần Dương Hi quá nhanh, mới nghe thấy tiếng mà cửa đã mở ra, hại bà ta xém ngã vào trong phòng
Trần Hoa xấu hổ, đưa mắt quét một vòng trong phòng nhưng lại không nhìn thấy ai
Bà không khỏi tò mò, “Dương Dương, hơn nửa đêm rồi cháu nói chuyện với ai thế?”
 
Bà ta còn tưởng rằng Trần Dương Hi sẽ nhắc đến chuyện tiếng bước chân nhưng không ngờ cậu ta lại nói, “À, không có gì đâu ạ, cháu đói bụng nên muốn làm bữa khuya
Dì Trần có muốn cháu làm luôn một phần cho dì không?”
 
Nghe đến bữa khuya, Trần Hoa khoát khoát tay: “Không được đâu, dì lớn tuổi rồi, không ăn được bữa khuya như đám trẻ các cháu.” Nói xong, bà ta chưa từ bỏ ý định mà hỏi thăm lần nữa, “Dương Dương, cháu chắc chắn không có chuyện gì đúng không?”
 
“Không có gì thật mà, trong căn phòng này đến cả một con ma cũng không có.” Trần Dương Hi ngoan ngoãn nhếch môi cười
 
Trần Hoa “...”, câu trả lời này rất kỳ lạ nhưng không hiểu sao nụ cười kia khiến bà ta run lẩy bẩy, cuối cùng Trần Hoan không dám nghĩ nhiều nữa, chào tạm biệt xong liền trở về phòng
Nằm trên giường bà ta vẫn còn suy nghĩ, Trần Dương Hi bị dọa đến mức xuất hiện ảo giác rồi, ngày mai bà có nên nói với Lâm Mộ Vân chuyện này không
 
Nhưng không biết có phải vì nghĩ về chuyện đó quá nhiều hay không, bà ta cứ luôn nghe thấy tiếng nói chuyện lao xao từ xa xa
Nhưng phòng của Trần Hoa ở tầng một, tiếng nói chuyện ban nãy của Trần Dương Hi là ở tầng ba, theo lý mà nói hẳn là bà ta không thể nghe thấy mới đúng
 
Một đêm ngủ không ngon giấc, hôm sau Trần Hoa không có tinh thần làm việc, bà ta muốn nhân cơ hội lười biếng một hôm
Nhưng ai ngờ cửa biệt thự mở ra, Lâm Mộ Vân một đêm không về tiến vào
Trần Hoa chạy ra đón, vừa muốn hỏi thăm thì nhận ra sau lưng Lâm Mộ Vân còn có thêm một người
 
Lâm Mộ Vân giới thiệu với Trần Hoa, “Dì Trần, đây là bạn đại học của cháu và Dương Dương
Gần đây mới về nước nên tạm thời đến sống ở nhà chúng ta.”
 
Trần Hoa “...” Bà ta cảm thấy kì quái, ba năm qua trong căn biệt thự này chỉ có bà là phụ nữ, thậm chí còn chẳng có người nào khác đến thăm, đột nhiên lại xuất hiện một người khiến bà trở tay không kịp
 
Mặc dù kinh ngạc nhưng Trần Hoa vẫn nhiệt tình tiến lên, chuẩn bị cầm lấy hành lý trong tay Thư Liên thì bị cô ta tránh né, “Cứ để cháu tự cầm, không cần phiền đến dì đâu ạ.”
 
Nhờ vào trực giác nhạy bén, Trần Hoa nhận ra người phụ nữ này không có ý tốt mà là đang ghét bỏ bà ta, không muốn người như bà chạm vào đồ đạc của cô ta
Trần Hoa có hơi bực nhưng không để lộ ra trước mặt Lâm Mộ Vân, đồng thời bà ta cũng nghi ngờ thân phận của Thư Liên
 
Cuối cùng, hành lý của Thư Liên vẫn là do Lâm Mộ Vân xách lên lầu, cô ta chọn một căn phòng dành cho khách nằm đối diện phòng ngủ chính của gia chủ
Lâm Mộ Vân cất hành lý, đến trước căn phòng đối diện muốn đánh thức Trần Dương Hi, lại bị Thư Liên kéo lại
 
Lâm Mộ Vân cười khổ, “Tiểu Thư, anh đã để em đến đây, em còn gì để không tin anh nữa.”
 
“Có tin anh hay không còn phải xem xét.” Thư Liên không bị hắn thuyết phục, “Anh nói xem nếu bây giờ Trần Dương Hi mở cửa ra, nhìn thấy chúng ta hôn nhau, cậu ta sẽ nghĩ gì nhỉ?”
 
Lâm Mộ Vân kéo Thư Liên ra khỏi người mình, “Tiểu Thư, chuyện anh làm là vì muốn tốt cho tương lai của chúng ta, lần này đưa em về nhà đã là quá mạo hiểm
Ba năm, em thật sự muốn thất bại trong gang tấc sao?”
 
Nghe thấy thế, Thư Liên cũng không quấn lấy Lâm Mộ Vân nữa, nhưng cái gai trong lòng cô ta vẫn còn, lúc trước chính cô ta là người nghĩ ra cách này
Nhưng không ngờ sau này lại xảy ra nhiều chuyện phiền phức như vậy, thậm chí cô ta đã từng nghi ngờ Lâm Mộ Vân thay lòng
 
Lâm Mộ Vân đi đến trước cửa phòng ngủ của mình, gõ ‘cốc cốc’: “Dương Dương, dậy đi em, nhà có khách, anh muốn giới thiệu với em một chút.”
 
Trong phòng ngủ không có tiếng trả lời, Lâm Mộ Vân mở cửa ra mới phát hiện bên trong không có ai, hắn suy nghĩ một chút, có thể là Trần Dương Hi ra ngoài chạy bộ chưa về nên cũng không để ý nữa
“Dì Trần, dì chuẩn bị bữa sáng đi
Thư Liên thích cháo rau củ, dì nấu một nồi nhỏ cũng được.”
 
Trần Hoa ‘vâng’ một tiếng rồi đi xuống bếp, sau khi mở ngăn tủ lạnh chuyên đựng rau củ mới phát hiện bên trong chỉ còn một ít cà rốt
Trần Hoa lại ngẩn ngơ, bà ta nhớ rõ hôm qua mình đã bổ sung rau trái đầy đủ, sao đến hôm nay lại chẳng còn gì thế này
 
Kéo một ngăn tủ lạnh khác ra, thịt cá vẫn còn nguyên vẹn
Trần Hoa bèn đi hỏi ý Lâm Mộ Vân, hỏi liệu có thể đổi từ cháo rau củ thành cháo thịt hay không, vì trong nhà hết rau củ rồi
 
Thư Liên nghe thấy thế lập tức không vui, “Có phải là tôi đến gây thêm phiền phức không
Tôi nên rời đi thôi.”
 
Lâm Mộ Vân cũng cảm thấy lạ, mọi thứ trong nhà đều được người ta chở đến theo lịch trình có sẵn, ngay cả dì Trần cũng thường xuyên ra ngoài mua sắm thêm, sao lại không có rau quả được chứ: “Dì Trần, chẳng lẽ dì có ý kiến gì về việc Tiểu Thư ở lại đây sao?”
 
Trần Hoa hoảng hốt, đúng là bà có ý kiến nhưng rõ ràng Lâm Mộ Vân coi cô ta như bảo bối, người làm công như bà ta nào dám thể hiện thái độ ra mặt, “Trong tủ lạnh chỉ còn mấy củ cà rốt, ngay cả một củ quả xanh cũng không còn
Dì không biết đã xảy ra chuyện gì, rõ ràng hôm qua còn rất nhiều mà.”
 
Trần Hoa ở dưới nhà lo lắng giải thích, bên này Tiểu Thất đánh một cái ‘ợ’ đi từ trên lầu ba xuống, y ở nơi đất khách quê người gặp được một con ma ở thời đại cũ nên rất vui mà thức cả đêm, vừa ăn vừa nói chuyện phiếm đến sáng
Chỉ tiếc là đồ ăn trong tủ có hơi ít, cũng may y đã để lại một ít cà rốt để làm bữa sáng
 
Sau đó Tiểu Thất gặp ba người ở tầng một, tinh thần lập tức căng thẳng, cà rốt làm bữa sáng của y có phải là không giữ được rồi hay không
Tại sao trong nhà lại xuất hiện thêm một nhân loại
Nhưng sau khi tính toán lại, y vẫn có thể được một phần, năm củ cà rốt y cố ý để dành, y và anh Bạch mỗi người hai củ, phần còn lại cắt thành ba đoạn, mỗi nhân loại một đoạn
Vừa đẹp.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.