Xác định rõ số lượng cà rốt, lúc này Tiểu Thất mới chú ý đến, y không chỉ gặp quỷ mà còn gặp cả nữ chính: [Há, Seri nhỏ, đó là nữ chính à?]
[Đúng vậy.] 5000 cũng không biết vì sao nữ chính trong cốt truyện lại xuất hiện vào thời gian này ở đây Ký chủ ngoại trừ việc có nhiều sở thích kỳ quái ra thì cũng đâu gây sự gì đâu, tại sao cốt truyện đi chệch hướng nó lại chẳng nhận ra [Bởi vì không biết nguyên nhân dẫn đến cốt truyện bị thay đổi nên ký chủ có thể tự biên tự diễn.]
[Được thôi.] Tiểu Thất nhu thuận đáp, [Gì chứ chuyện này tao là số một luôn!]
Ba người thấy Trần Dương Hi xuất hiện đều sững sờ, lập tức bỏ qua cuộc tranh cãi liên quan đến rau củ Mà phản ứng của ba người cũng không giống nhau
Trần Hoa mang tâm trạng hóng drama, thậm chí bà ta còn mong có chuyện gì đó lớn lớn xảy ra Còn Lâm Mộ Vân vừa khẩn trương vừa chột dạ, hắn suy nghĩ xem nên giới thiệu hai người như thế nào cho thật tự nhiên Còn về phần Thư Liên thì lại hếch mặt lên như thể cô ta đang tuyên bố chủ quyền
Nhìn dáng vẻ trầm tư xoắn xuýt của Trần Dương Hi, Lâm Mộ Vân chủ động mở lời, hắn vẫy tay nói: “Dương Dương, em mau đến đây để anh giới thiệu một chút Đây là Thư Liên, cũng học ở Lạc Đại, hôm qua hai người có gặp nhau rồi, chỉ là có chút hiểu lầm nho nhỏ.”
Lâm Mộ Vân giới thiệu xong xuôi, lo lắng chờ phản ứng của Trần Dương Hi, ngay cả hai người phụ nữ cũng nhìn y không chớp mắt Dưới ánh nhìn chăm chú của sáu con mắt, Tiểu Thất trừng mắt nhìn lại sau đó mới như bừng tỉnh hiểu ra, “À, tôi nhớ ra rồi Cô là người ngày hôm qua!”
Lâm Mộ Vân nhẹ nhàng thở ra, phản ứng này của Trần Dương Hi rõ ràng là không nhớ rõ Thư Liên, càng không hề nghi ngờ thân phận của cô ta
Nhưng mà Thư Liên bị người khác phớt lờ lại rất không vui, hôm qua cô ta bị chọc cho tức chết vậy mà thủ phạm lại chẳng nhớ cô ta là ai Thư Liên nặn ra một nụ cười, “Anh Trần đúng là người rộng lượng lại nhanh quên, hay là vì chuyện hôm qua nên có chút hiểu lầm với tôi?”
“Quả thật là có chút hiểu lầm.” Tiểu Thất gật đầu, “Hôm qua nhân viên ở đó đều nói người lao đến là một bà điên, cô đây nào có già như thế.”
Thư Liên “...” Cô ta nghi ngờ Trần Dương Hi đang mượn cớ mắng cô ta điên, không muốn chịu thiệt thòi nên lập tức lộ ra vẻ mặt tủi thân, nước mắt bảo đến là đến, tiếng thút thít vang lên, “Anh Trần đang nói tôi điên sao?”
Tiểu Thất thấy thế bèn suy tư một chút, sau khi sắp xếp lại ngôn từ liền nói, “Đúng là tôi có hơi hiểu lầm, nhân viên công ty nói rằng có bà điên xông đến, còn cô đây tuyệt đối không điên.”
Thư Liên không ngờ mình lại giành thắng lợi đơn giản như thế, đột nhiên nước mắt của cô ta lại không phát huy được tác dụng, nhưng dù sao Trần Dương Hi cũng đã lùi một bước, thế là Thư Liên lau nước mắt: “Là tôi lòng dạ hẹp hòi, anh Trần bỏ qua cho.”
Trần Dương Hi trước mặt ôn hòa gật đầu: “Yên tâm đi, người đến nhà đều là khách, cô là khách quý, vậy nên cứ coi đây là nhà mình, thịt trong tủ lạnh cứ ăn thoải mái.”
Xưng hô thế này thiếu chút nữa làm Thư Liên sặc nước miếng, “...” Đây là kiểu khách khí kì lạ gì thế này, còn thịt trong tủ lạnh ăn thoải mái là sao
Trần Hoa cố nhịn cười, cho đến ngần này tuổi rồi bà ta chưa từng nghĩ Trần Dương Hi lại giỏi chặn họng người khác đến thế Lâm Mộ Vân cũng ngạc nhiên, nếu như hắn chưa từng biết Trần Dương Hi là người bao dung cỡ nào thì hắn cũng sẽ nghĩ là cậu ta đang cố ý
“À, đúng rồi, tối hôm qua tôi có chuẩn bị sẵn một ít đồ ăn vặt, hay là tôi bưng ra để mọi người cùng nếm thử nhé.” Tiểu Thất cảm thấy y đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ chào hỏi, tự nhiên đi thẳng vào vấn đề, y còn chuẩn bị bưng dĩa cà rốt ra
Thư Liên cười ngượng, “Dạ dày của tôi khá yếu, không ăn được mấy món lạ miệng, anh Trần cứ giữ lại đi.”
Trần Hoa và Lâm Mộ Vân cũng lắc đầu liên tục, bọn họ sợ Trần Dương Hi bưng lên món ăn kì quái nào đó
Tiểu Thất thấy thế, trên mặt lộ ra vẻ tiếc nuối nhưng trong lòng lại vui như mở hội, “Vậy được rồi, tôi không khách khí nữa Mọi người cứ tự nhiên, giờ cơm trưa không cần gọi tôi đâu.”
Nói xong y hùng hùng hổ hổ phóng đến chỗ tủ lạnh, lấy dĩa cà rồi ra rồi phóng lên lầu
Bóng dáng của y biến mất ngay khúc ngoặt ở cầu thang tầng ba, lúc này Trần Hoa mới mở miệng, “Ôi chao, miếng rau củ cuối cùng trong tủ lạnh cũng bị lấy mất rồi.”
Lâm Mộ Vân “...”
Thư Liên luôn có cảm giác kì lạ, trước khi đến đây cô ta đã tự nghĩ ra rất nhiều màn gặp nhau, cũng đã chuẩn bị rất kĩ nhưng sự thật thì như đấm vào một cái gối bằng bông vậy Những chuyện cô ta đã tính toán kĩ đều không xảy ra, thậm chí cô ta còn chẳng là cái đinh gỉ gì trong mắt Trần Dương Hi Trái ngược với Thư Liên, Lâm Mộ Vân thở phào nhẹ nhõm, mặc dù gần đây hắn cũng có cảm giác Trần Dương Hi có hơi kì lạ, nhưng dù sao người bình thường sau khi gặp phải những sự kiện “siêu nhiên” cũng sẽ có phản ứng không giống người bình thường
Cuối cùng Trần Hoa vẫn bị đuổi ra ngoài mua thức ăn, Thư Liên chán nản theo Lâm Mộ Vân vào phòng ngủ, “Trần Dương Hi có thật sự yêu anh nhiều đến thế không Em lại không thấy như vậy Cậu ta thật sự sẽ không đồng ý ly hôn à?”
Lâm Mộ Vân vừa đi vừa nghẹn ngào thở dài một hơi: “Có thể gần đây cậu ta có chút bất thường Nhưng anh hiểu Trần Dương Hi, việc ly hôn là tuyệt đối không thể Gần đây hai vị phụ huynh có nói bóng nói gió về chuyện con cái....”
Nghe xong, tâm trạng của Thư Liên tốt lên đôi chút, cô ta tịch mịch cười, “Áp lực của cậu ta, chẳng lẽ em không có áp lực à Em không dám khoe bạn trai với bạn bè, với lại em cảm thấy chúng ta làm chuyện này với Trần Dương Hi có hơi tàn nhẫn.”
“Muốn đạt được mục đích thì phải có hy sinh Fan hâm mộ của Trần Dương Hi không ít đâu, chỉ cần không cẩn thận sẽ có người phát hiện ra mất.”
“Em biết, chỉ tại xuất thân của em quá kém, khiến anh phải phiền lòng.” Thư Liên biết chỗ khó của Lâm Mộ Vân, bởi vì điều kiện gia đình của cô ta không tốt, bố mẹ đều làm công nhân Xuất thân như thế cho dù muốn trèo cao cũng không thể trèo được đến nhà họ lâm, nếu cô ta có một chút vết nhơ thì nó sẽ bị phóng đại đến vô tận
Năm đó không phải Lâm Mộ Vân chưa từng bóng gió với bố mẹ, nhưng câu trả lời hắn nhận được là, cho dù phụ nữ trên thế giới này chết sạch cũng không thể cưới về một cô gái có bố mẹ là công nhân nhập cư
Trong lúc Thư Liên tuyệt vọng và đau đớn nhất, cô ta nghe phong phanh rằng Trần Dương Hi thầm mến Lâm Mộ Vân, thế là dưới ý chí phải trả thù, cô ta nói kế hoạch của mình với Lâm Mộ Vân Chẳng phải đôi vợ chồng họ Lâm kia nói, cho dù phụ nữ chết sạch cũng không chấp nhận cô ta hay sao Vậy thì cô ta sẽ cho đứa con trai mà bọn họ luôn kiêu ngạo kết hôn với đàn ông
Đầu tiên, tất nhiên Lâm Mộ Vân không đồng ý, nhưng sau nhiều cuộc cãi vã vẫn không có kết quả, bàn lui tính tới cuối cùng mới nhận ra cưới Trần Dương Hi là con đường tắt ngắn nhất Phải mất nhiều năm mới có thể hoàn toàn thay đổi tâm ý của bố mẹ Lâm
Thực hiện: Clitus x T Y T
Về việc là ba năm hay năm năm vẫn cần phụ thuộc vào khả năng diễn xuất của Lâm Mộ Vân, thế là sau đó hắn gióng trống khua chiêng tỏ tình, vừa tốt nghiệp liền lập tức kết hôn, bước vào cuộc sống phát cơm chó cho đời
Hai ông bà Lâm tức đến mức xém phát bệnh tim, hai ông bà nghĩ ra mọi cách để ngăn cản con trai nhưng Lâm Mộ Vân hay Trần Dương Hi đều bất động như núi, nhoáng một cái đã qua ba năm, hai bên vẫn giằng co không dứt
Đây chính là lý do mà lúc đầu hai người chọn Trần Dương Hi, về chuyện này, Lâm Mộ Vân thật sự rất hiểu Trần Dương Hi, hắn biết con người cậu ta nhìn thì hiền hòa nhưng thật ra lại rất cố chấp, sẽ không chịu thỏa hiệp với ông bà già nhà mình Từ trên người Trần Dương Hi, hắn có thể nhìn ra được sự chấp nhất muốn sống cả đời bên hắn, mà loại cố chấp này thì bố mẹ hắn không thể nào tiếp thu được
____ Truyện được edit và đăng tải miễn phí tại T Y T____
Nhưng cố chấp cũng là một con dao hai lưỡi, bởi vì khi buông ra lại dễ tổn thương chính bản thân mình Trong ba năm hắn đã tìm kiếm nhược điểm của Trần Dương Hi, càng không ngờ hơn là cậu ta cho dù gặp chuyện gì cũng bất động như núi, nhưng lại sợ hãi những sự kiện siêu nhiên thần bí
Cho nên kế hoạch sau này ra đời, nếu như kế hoạch diễn ra thuận lợi đúng lúc mâu thuẫn của cậu ta với bố mẹ Lâm lên đến đỉnh điểm, Thư Liên xuất hiện đúng lúc thì khả năng được chấp nhận càng cao Chỉ cần sự chênh lệch xuất hiện thì sự đồng tình càng sâu, cuối cùng thỏa hiệp cũng là thuận lý thành chương mà thôi
Chỉ tiếc kế hoạch của Lâm Mộ Vân rất kín kẽ lại vì những lời lẽ trên mạng ảnh hưởng đến Thư Liên, khiến sự lo lắng tăng vọt của cô ta làm loạn kế hoạch ban đầu Bọn họ đã cẩn thận rất lâu, nếu có biến động, chỉ sợ xảy ra việc ngoài tầm kiểm soát
Sau khi Thư Liên khôi phục lại tâm trạng liền vui vẻ tham quan căn biệt thự, suy nghĩ những nơi cần phải thay đổi, cứ như thể cô ta là chủ nhân của nơi này vậy Cho đến khi cô ta đi đến tầng ba, bị giọng nói của Trần Dương Hi kéo về hiện thực [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Còn chưa kịp tức giận, Thư Liên đã cảm thấy sai sai, tiếng nói chuyện mặc dù đứt quãng nhưng từ đầu đến cuối chỉ có giọng của Trần Dương Hi vang lên, cô ta không nhịn được tò mò nên đến gần nghe thử
Âm thanh đầu tiên truyền vào tai cô ta là tiếng kèn kẹt như thứ gì đó bị nhai nát, sau đó là một khoảng lặng Đúng lúc Thư Liên tự cho mình suy diễn nhiều thì trong phòng truyền đến tiếng hét lớn
“Bom!”
“Ha ha ha Vua bom!”
Thư Liên ?? Sao nghe như bên trong đang chơi đấu địa chủ ý nhỉ Nhưng ai lại đi chơi đấu địa chủ một mình chứ?(*) Thư Liên nghiêng người dán tai lên cửa phòng nghe tiếp
(*) đây là thuật ngữ dùng trong đấu địa chủ Ở VN, bom là thứ quý, vua bom là hai con joker, đây là hai lá bài to nhất trong một ván đấu địa chủ
“Không nha Ta thắng rồi Miếng cà rốt này là của ta!”
“Nào nào nào Chơi thêm ván nữa, ta đoán trò chơi này hack cái não bé nhỏ của con quỷ lưỡi dài này rồi, đổi con khác Anh Bạch, nhìn xem con quỷ đầu bẹp ngoài kia thế nào?”
“Được, coi như đồng ý rồi nhé, để ta ra kéo con quỷ đó vào đây!”
Ngay sau đó có tiếng cửa sổ bị mở ra, đợi thêm một lúc lâu nữa Thư Liên nghe thấy giọng điệu nhà cái vang lên
Thư Liên ?? Cô ta không dám chắc nên tiếp tục im lặng lắng nghe, xác nhận bên trong thật sự đang đấu địa chủ Mà từ đầu đến cuối chỉ có giọng nói của Trần Dương Hi
Thư Liên ngồi ngoài cửa trầm mặc rất lâu, sau đó khóe miệng không nhịn được mà giương lên, xem ra kế hoạch của cô ta đã có hiệu quả Tâm lý của Trần Dương Hi xảy ra vấn đề rồi, chẳng trách cậu ta cứ nói chuyện kỳ quái Chỉ tiếc cô ta không thể tận mắt chứng kiến hoàn cảnh bên trong phòng, chắc chắn sẽ rất thú vị
Đang nghĩ đến đó, trong phòng lại vang lên giọng nói của Trần Dương Hi: “Quỷ lưỡi dài, mày bám lên cửa làm gì đấy?”
Mặc dù biết thần kinh của Trần Dương Hi có vấn đề nhưng một câu nói này vẫn khiến Thư Liên tránh xa khỏi cánh cửa [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Cô ta vỗ vỗ ngực, nhỏ giọng nói: “Trần Dương Hi điên rồi vẫn khiến cho người ta chán ghét.”
Nhưng bước đầu đã có kết quả, kế hoạch cần phải tiếp tục tiến hành bước kế tiếp Thậm chí cô ta còn không chờ nổi đến tối nay, nhanh thôi nơi này sẽ biến thành nhà của cô ta
Thư Liên vui vẻ đi xuống lầu tìm Lâm Mộ Vân bàn bạc kế hoạch cho buổi tối [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vì thế, Lâm Mộ Vân khó khăn lắm mới tìm được cơ hội ngủ bù lại bị đánh thức, gân xanh trên trán hắn giật giật không ngừng Nghe Thư Liên nói xong, hắn nói không thành vấn đề, biệt thự cũng đã cải tạo tốt rồi
Trên tầng ba, Tiểu Thất thua quỷ đầu bẹp một cục cà rốt Y không khỏi nghi ngờ mà nhìn vào quỷ đầu bẹp nhỏ xíu, lại nhìn vào con quỷ già ngồi đối diện, “Anh Bạch, não hai chúng ta hoàn chỉnh vậy mà chơi thua một con quỷ chỉ có nửa bộ não, ngươi cảm thấy vấn đề của chúng ta nằm ở đâu?”
Quỷ anh trai ngu ngơ vò đầu, “Vậy làm sao bây giờ Hay là chúng ta cũng đập bẹp đầu như nó?”
Tiểu Thất ?? “Anh trai của ta đâu Anh trai thông minh cơ trí của ta đâu rồi Xem ra, chúng ta nên đổi lại quỷ lưỡi dài đi.”
Nói đến đó, quỷ đầu bẹp đột nhiên mở miệng, “Tôi không nhận cục cà rốt này, nhưng tôi muốn nhờ cậu giúp một chuyện.”
Tiểu Thất hơi ngạc nhiên, cà rốt được đóng băng bằng linh lực có lợi rất lớn đối với quỷ, con quỷ đầu bẹt này nhìn qua chỉ mới mười ba, mười bốn tuổi vậy mà có thể chống lại cám dỗ lớn thế này
“Tôi ở đây lâu lắm rồi nhưng chỉ có cậu nhìn thấy.” Quỷ đầu bẹt lo lắng, “Bây giờ tôi không có gì cả, cậu muốn dùng cái gì để trao đổi Cho dù là muốn linh hồn của tôi cũng được.”