Thế Thân Nuôi Heo Đi

Chương 38: NGƯỜI VỢ CẢ BỊ DỌA ĐIÊN ĐÃ TRỞ THÀNH LINH MÔI (8)





Tiểu Thất nhìn quỷ đầu bẹp trước mặt: “Nhưng mà bây giờ ta không thiếu gì cả.”
 
Quỷ đầu bẹp nghe thấy thế liền hoang mang, tự nó cũng tự nhận ra bản thân đang ở trạng thái này có muốn đánh đổi thứ gì cũng không được
Trước đây, nó còn chẳng thể chạm vào bất cứ vật nào chứ đừng nói đến đánh bài
Nó nhận ra người trước mặt không hề đơn giản, nhưng nó lại không có cách nào đưa ra vật có giá trị để trao đổi
 
“Nhưng mà sau này ta muốn trồng một vườn rau cực lớn, sẽ cần rất nhiều nhân lực, mà cần nhất là những người giỏi có thể chơi thắng cả trò đấu địa chủ ấy.” Tiếu Thất nói thêm
 
Ngay lập tức hai mắt quỷ đầu bẹp sáng lên, cấp tốc đọc tên những thành tích mà nó có được khi còn sống: “Chỉ số IQ 155, có thể học mọi thứ rất nhanh
Từng giành chức quán quân Olympic toán học ba năm liên tiếp, nhảy cóc từ cấp hai lên cấp ba, cũng đã từng trồng xương rồng cảnh
Chơi đấu địa chủ không tệ....”
 
“À há!” Tiểu Thất cảm thán, “Ngươi đã từng nuôi xương rồng cảnh à!”
 
Quỷ đầu bẹp vừa giới thiệu xong một đống chiến tích huy hoàng kiểu “...”
 
Tiểu Thất rất hài lòng gật đầu: “Được đấy, cũng coi như là có kinh nghiệm
Ngày mai ta tính dựng một mảnh vườn có quy mô nhỏ ở ban công, ngươi có thể bắt tay dọn dẹp ban công trước.”
 
Quỷ đầu bẹt gật đầu như gà mổ thóc, biểu thị nó sẽ cố gắng hoàn thành công việc, cam đoan sẽ không khiến y thất vọng, sau đó dùng ánh mắt cực kì đáng thương nhìn Tiểu Thất
 
Tiểu Thất hắng giọng một cái, học dáng vẻ của mấy vị quan uy nghiêm trên chương trình TV, lớn tiếng nói: “Quỳ dưới đó là ai
Có oan khuất gì, mau nói ra!”
 
Quỷ đầu bẹt nghe thấy thế cảm động rưng rưng nước mắt, nhưng chưa kịp mở miệng thì “Rầm!” một tiếng, cửa bị đá văng
 
Hai người đứng trước cửa là Lâm Mộ Vân và Thư Liên, hiển nhiên là Thư Liên nghe lén xong đã cấp tốc xuống kéo Lâm Mộ Vân lên đây
Ban đầu Lâm Mộ Vân nghe cô ta nói còn không tin, mặc dù gần đây hành vi của Trần Dương Hi có chút kỳ lạ nhưng tinh thần không hề có vấn đề
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không ngờ là hai người vừa mới đến trước cửa đã nghe thấy tiếng hét lớn của Trần Dương Hi vọng ra từ bên trong
 
Thư Liên trốn sau lưng Lâm Mộ Vân, chỉ vào Trần Dương Hi lắp bắp: “Thấy không
Thấy không
Cậu ta điên rồi
Trần Dương Hi điên rồi!”
 
Tiểu Thất đang ra dáng uy vũ bức người “...”
 
Quỷ đầu bẹp rưng rưng giật mình nuốt ngược nước mắt vào trong “...”
 
[Ha ha ha ha!] Đây là tiếng cười của 5000
Đừng trách hệ thống không nhịn được, bởi vì chính nó cũng chưa bao giờ tiếp nhận nhiệm vụ ở thế giới linh dị thần quái cho nên chưa dùng MZ tệ kích hoạt con mắt âm dương
Từ đêm qua đến hôm nay, 5000 nhìn ký chủ một mình tự biên tự diễn, nếu như không phải nó kiểm tra thấy ký chủ không có vấn đề, thì 5000 cũng sẽ nghĩ ký chủ phát điên rồi
 
“Dương Dương?” Lâm Mộ Vân hồi hộp nhìn dáng vẻ này của Trần Dương Hi, mặc dù hắn đã đoán được nhưng lúc nhìn thấy tận mắt vẫn rất khủng hoảng
Hắn không khỏi nghĩ đến khoảng thời gian ba năm hai người vui vẻ ở bên nhau, “Dương Dương, em vẫn ổn chứ?”
 
Thư Liên giật cánh tay hắn, “Cậu ta như thế thì còn ổn gì nữa chứ
Anh nhìn dưới đất kìa
Cậu ta còn tự chơi đấu địa chủ
Còn thua?!”
 
Tiểu Thất “...” Ván vừa rồi y thua chỉ vì hơi chủ quan thôi nhé
 
Nhìn theo hướng chỉ của Thư Liên, ánh mắt của Lâm Mộ Vân dừng lại ở dưới chân Trần Dương Hi, sắc mặt của hắn càng ngày càng khó coi: “Dương Dương, anh không ngờ gần đây áp lực của em lại lớn đến thế
Em yên tâm, cho dù em biến thành dáng vẻ nào, anh và Thư Liên cũng sẽ chăm sóc em thật tốt!”
 
Nói đến đó, tay của Lâm Mộ Vân và Thư Liên không hẹn mà nắm lấy nhau
 
Tiểu Thất ngoan ngoãn nghe đến đó rất hài lòng gật đầu, “Được rồi, vậy hai người phải sống đến trăm tuổi đấy nhé.” Tính giác ngộ của nhân vật chính đúng là hiếm có
“Nếu như đã ở bên cạnh Mộ Vân rồi, vậy thì ngày mai, khách quý như cô cũng phải rèn luyện sức khỏe như anh ấy đi!”
 
Nghe giọng nói vô cùng bình thường của Trần Dương Hi, hai con người đang nắm lấy tay nhau kia vô thức rút tay về, hai ánh mắt nghi ngờ đồng thời nhìn về phía y, bọn họ nghĩ, chẳng lẽ người này điên rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
 
“À đúng rồi, gần đây tôi nghĩ ra một cách làm giảm áp lực cuộc sống cực kì hiệu quả, ví dụ như là chơi địa chủ, hoặc là trồng cây ngoài ban công, à còn cả ăn rau củ đông lạnh nữa
Hai người cảm thấy thế nào?” Tiểu Thất tự tán thưởng bản thân ở trong lòng, y vừa dùng lý do xả stress cho việc chơi đấu địa chủ, thắng thua không quan trọng, thêm nữa là biện ra một lý do thích hợp cho việc sửa lại ban công vào ngày mai
 
Lâm Mộ Vân và Thư Liên nhìn nhau, hai người cùng sinh ra nghi vấn: Cách xả stress này có hiệu quả thật không
Nhưng mà nói thế nào nhỉ, nhìn vào biểu hiện của Trần Dương Hi thì có lẽ kế hoạch sắp thành công rồi
 
“Dương Dương
Em chắc chắn bản thân ổn chứ?” Lâm Mộ Vân hỏi
 
“Tôi ổn lắm.” Tiểu Thất ngoan ngoãn mỉm cười
 
Thư Liên không cam lòng nói chen vào: “Vậy ban nãy cậu bảo kêu oan là sao vậy?”
 
Tiểu Thất lại mỉm cười, hai giây sau mới nói: “Ồ, tôi quên mất chuyện này
Chưa kịp nghĩ lý do chính đáng thì phải làm sao
Hai người có chấp nhận chuyện giải thích từng phần không
Có lẽ tôi cần thêm chút thời gian suy nghĩ.”
 
Hai người đang nghiêm túc chờ đợi lời giải thích “...”
 
Thư Liên cảm thấy như bị chơi xỏ, không nhịn được mà hừ lạnh một tiếng, giễu cợt nói: “Không ngờ anh Trần là một người có khiếu hài hước như thế.”
 
“Quá khen quá khen, tôi nào so được với con mắt tinh tường của vị khách quý đây chứ.” Tiểu Thất cười toe để lộ hàm răng trắng, y thật lòng khen đấy
Không ngờ ngoài vị bảo mẫu xuất sắc rất quý trọng khiếu hài hước của y còn có cả vị nữ chính này nữa
 
Châm chọc không thành ngược lại còn bị người khác đùa cợt, Thư Liên trốn sau lưng Lâm Mộ Vân hung dữ trừng mắt nhìn Trần Dương Hi
 
Càng không ngờ hơn là cô ta nhìn thấy ánh mắt sáng rực lên của Trần Dương Hi, Thư Liên cảm thấy không ổn, cô ta nghĩ Trần Dương Hi muốn vạch trần hành động này của cô ta thì thấy người nọ giơ ngón tay cái lên: “Oa, mắt cô ban nãy còn to hơn cả mắt ốc sên
Tôi nói mà, cô đây không thể là người vô dụng được!”
 
____ Truyện được edit và đăng tải miễn phí tại T Y T____
Thư Liên bị chọc tức xì khói, cô ta rất giỏi nhịn nhưng lần nào đụng độ với Trần Dương Hi đều khiến cô ta trở tay không kịp, cái miệng đó không chọc điên người khác thì thấy ngứa mồm thì phải
 
Lâm Mộ Vân thấy chuyện không ổn bèn tranh thủ kéo Thư Liên rời khỏi phòng, bây giờ hắn không biết phải làm thế nào
Trước đây Trần Dương Hi cũng thường xuyên có suy nghĩ khác người, nhưng khen người khác cũng không thể khen như thế được
 
Nhìn hai người rời đi, Tiểu Thất rất nhiệt tình vẫy tay chào, “Đừng quên là sáng mai chúng ta chạy bộ cùng nhau nha, phấn đấu vì trăm tuổi!”
 
Lâm Mộ Vân vừa trốn chạy bộ được một ngày “...”
 
Tích cực chào tạm biệt hai nhân vật chính, Tiểu Thất cảm thán: [Không hổ là nam nữ chính, cho dù là tập thể dục cũng muốn ở bên nhau, đó là tình yêu sao?]
 
5000: ??
Mặc dù mạch não của vị ký chủ này rất kỳ lạ, bình thường không bị cốt truyện ảnh hưởng nhưng ít ra cũng không nên hóng drama như quần chúng thế này chứ
 
‘Quần chúng hóng drama’ rất có lý do chính đáng, sau đó tiếp tục làm ổ trong căn phòng ban nãy làm dịu áp lực, “Nhóc đầu bẹp, tiếp tục nói đi
Kể về oan tình xem ta cần phải làm gì
Muốn phân thây hung thủ thành tám khúc hay là muốn mang về làm phân hóa học?”
 
Quỷ đầu bẹp nghe thấy thế càng cảm động không thôi, nước mắt lưng tròng nhìn thẳng vào người đang nói, nhưng mà chỉ lát sau đã từ cảm động lại biến thành hoang mang, “Nhưng mà tôi nào có oan tình gì?”
 
“Vậy đầu của ngươi là làm sao mà có?” Tiểu Thất hiếu kỳ hỏi thăm
 
“Cái này à.” Quỷ đầu bẹp sờ lên đầu, “Lúc đang đi trên đường thì bị vấp, sau đó ngã xuống dưới mương, mà chỗ tôi ngã vừa hay có cục đá to, tôi đập đầu vào đó.”
 
Tiểu Thất “...” Mấy con quỷ ở thế giới này hình như không có mấy con thông minh, “Vậy ngươi tới tìm ta làm gì?”
 
“Bố mẹ tôi vẫn nghĩ là tôi bị người ta lừa bán, đã tìm tôi hai mươi năm rồi.” Quỷ đầu bẹp chậm rãi cúi thấp đầu, nước mắt bằng máu nhỏ giọt xuống sàn nhà
 
“Ta hiểu rồi, để ta vớt xác ngươi lên, sau đó chuyển phát nhanh về nhà!” Tiểu Thất nắm chặt hai bàn tay, tỏ vẻ chuyện này rất đơn giản
 
Thực hiện: Clitus x T Y T
Quỷ đầu bẹp “..
Tôi muốn khiến bố mẹ an tâm, không phải muốn hù chết bọn họ
Cảm ơn.”
 
Nghe thấy thế, Tiểu Thất lập tức nghĩ ra cách khác, “Vậy thì hỏa thiêu, sau đó gom tro chuyển phát nhanh đến nhà, cách này chắc chắn bớt đả kích hơn rồi ha?”
 
Quỷ đầu bẹp “...” Ông chủ này não không chỉ to mà hành động có hơi hung hãn
 
Cuối cùng vẫn là để quỷ đầu bẹp tự nói ra ý muốn của mình, đó là báo mộng, chỉ là nó không có năng lực đó nên không biết phải làm thế nào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
 
Tiểu Thất nghe xong liền ra vẻ đó là chuyện nhỏ, y nhìn bốn phía, nhận ra trong căn phòng này không có giấy nên chạy đến thư phòng, vừa đúng lúc Lâm Mộ Vân đang ở đó xử lý công việc
 
“Mộ Vân, tôi có thể mượn một tờ giấy và một cây bút không?”
 
Lâm Mộ Vân tiện tay đưa một cây bút sang, tò hỏi hỏi: “Dương Dương không dùng bảng vẽ mà lấy bút vẽ truyện tranh à?”
 
“Không.” Tiểu Thất lắc đầu phủ nhận, vừa đi vừa nói
“Tôi muốn vẽ phù.”
 
Lâm Mộ Vân ??
 
Trở lại tầng ba, Tiểu Thất vung bút vẽ một tấm phù, sau đó hào phóng đưa cho quỷ đầu bẹp, “Cho ngươi này.”
 
Nhìn tấm phù chằng chịt vết mực chồng chéo, quỷ đầu bẹp trầm mặc rất lâu mới đưa tay nhận lấy
 
Quỷ đầu bẹp cầm lá phù đi tới phía trước, trước khi rời đi còn hứa hẹn sau khi xong việc sẽ quay về làm công cho ông chủ, cũng nói rằng tên nó không phải là nhóc đầu bẹp, mà là Cao Siêu
 
Tiểu Thất khen, “Tên rất hay!”
 
Quỷ đầu bẹp vui vẻ bừng bừng mà rời đi
 
Không lâu sau, Tiểu Thất gom bài, sau đó đưa tay nắm lấy cái lưỡi dài của quỷ lưỡi dài, kéo nó lại, “Nhóc đầu bẹp không ở đây, ngươi tạm thời thế vào vị trí trống đi.”
 
Thế là trò chơi lại bắt đầu lần nữa, lần này, Tiểu Thất không thua nữa, một dĩa cà rốt đều chui vào bụng y, làm quỷ lưỡi dài thèm đến mức nước miếng chảy ròng ròng
 
Giữa trưa, Trần Hoa đến gọi Trần Dương Hi xuống ăn cơm, lúc này Tiểu Thất rất tiếc nuối giải tán sòng bài
Lúc y xuống phòng ăn, bắt gặp Lâm Mộ Vân và Thư Liên ngồi ở đó, hai người không ngừng cười cười nói nói, dường như rất vui vẻ
 
Nhìn thấy Trần Dương Hi đi đến, Thư Liên mở miệng hỏi thăm: “Nghe Mộ Vân nói cậu mới lấy giấy để vẽ phù, phù gì thế, có thể cho tôi xem chút không?”
 
“Phù báo mộng, tôi vẽ một tấm đưa cho… người ta rồi
Nếu khách quý như cô thích, thì lát nữa tôi vẽ thêm tấm nữa cũng được.” Tiểu Thất nhìn bàn ăn đầy ắp, lập tức thèm ăn
 
Thư Liên vốn muốn chế nhạo Trần Dương Hi, nghe thế liền cười, “Tôi từng nghe qua phù bình an, phù nhân duyên, đây là lần đầu tiên nghe thấy phù báo mộng
Vậy thì lát nữa cậu vẽ cho tôi một tấm đi.”
 
“Không thành vấn đề!” Tiểu Thất bày tỏ vẽ phù là chuyện nhỏ, chỉ là đêm nay quỷ lưỡi dài nhận lệnh đi đưa phù triện, nhóc đầu bẹp tất nhiên không thể đến, xem ra đấu địa chủ ba chân thiếu một
Thật sự thì quỷ ở thế giới này hơi ít, hay là bắt thêm mấy con nữa nuôi trong nhà, thông minh thì cho đấu địa chủ, còn mạnh khỏe thì cho trồng bắp cải, càng nghĩ càng thấy mỹ mãn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.