Thế Thân Nuôi Heo Đi

Chương 39: NGƯỜI VỢ CẢ BỊ DỌA ĐIÊN ĐÃ TRỞ THÀNH LINH MÔI (9)





Bữa cơm trưa kết thúc trong không khí hòa thuận hiếm có, sau đó Lâm Mộ Vân đi làm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tiểu Thất nói y muốn đi mua mấy cây xương rồng trồng ở ban công và chút vật liệu, tối về sẽ vẽ phù cho khách quý
 
Khách quý Thư Liên bị cái xưng hô này chọc tức đến nỗi thở không ra hơi, ước gì Tiểu Thất mau chóng rời đi, để một mình cô ta độc chiếm căn biệt thự này
Còn về chuyện lá phù, cô ta không để trong lòng
 
Nhưng mà sau khi Trần Dương Hi rời khỏi nhà không bao lâu, lúc Thư Liên đang đi lòng vòng lại nghĩ ra một chủ ý, sau khi gọi điện hỏi ý Lâm Mộ Vân, cô ta bắt đầu tìm kiếm các công ty chuyên lắp đặt camera giám sát
 
Cô ta muốn lắp một cái trong phòng ngủ của Lâm Mộ Vân và Trần Dương Hi, còn lắp ở căn phòng phát ra tiếng bước chân và cả một số chỗ thường xuyên có người trong biệt thự, để được tận mắt chứng khiến Trần Dương Hi trải qua khủng hoảng
Đương nhiên, lý do thật sự đằng sau đó là cô ta muốn khống chế tình hình của Lâm Mộ Vân, mà cho dù có bị phát hiện, cô ta cũng có thể nói rằng là vì lo lắng cho tình trạng tâm thần của Trần Dương Hi
 
Dưới sự cám dỗ của số tiền lớn, một công ty nọ tức tốc chạy đến trước cửa, chỉ dùng hai tiếng đồng hồ hoàn thành toàn bộ mọi yêu cầu lắp đặt của Thư Liên
Sau khi Thư Liên hiểu rõ cách sử dụng cũng sảng khoái trả tiền, cô ta ngồi trước máy tính chờ mong màn đêm buông xuống
Dù sao so với nghe thấy tiếng thì tận mắt chứng kiến sẽ tốt hơn rất nhiều, cô ta rất mong được nhìn thấy Trần Dương Hi bị dọa sợ tè ra quần
 
Trời vừa chập tối, Trần Dương Hi về đến nhà, y không chỉ về một mình mà còn mang về rất nhiều đồ, từ bùn đất phục vụ cho trồng trọt, đến hạt giống rau xanh, còn có cả phân bón, cuốc xẻng, bình phun nước, thậm chí chính y còn khệ nệ bưng một chậu cây xương rồng cảnh lên lầu
 
Thư Liên vừa uống trà vừa xem Trần Dương Hi hối hả bê đồ vật lên tầng, cô ta nhận ra mục tiêu của Trần Dương Hi là ban công, chuyện có gắn camera giám sát sẽ khó bị lộ, nên từ từ bình tĩnh lại
Đồng thời cô ta cũng rất tò mò, Trần Dương Hi thật sự muốn trồng rau ở ban công
Rốt cục là người này điên hay là không điên đây
 
Hơn bảy giờ tối, Lâm Mộ Vân về đến nhà, với năng lực mạnh mẽ của mình, Tiểu Thất đã gieo hạt xong, thậm chí còn tưới nước, mấy việc lặt vặt còn lại giao hết cho quỷ đầu bẹp là coi như xong xuôi
Nhìn ban công biến thành dáng vẻ khác, Lâm Mộ Vân ngạc nhiên trợn mắt, hắn còn tưởng Trần Dương Hi chỉ nói chơi chơi thôi, không ngờ lại nhanh vậy
 
“Dương Dương
Đây là do em mới cải tạo à?” Lâm Mộ Vân cảm thấy hơi khó chịu, nhưng nghĩ lại thì thấy trồng chút hoa cỏ ở ban công cũng không phải là không được, “Em trồng gì ở đó vậy?”
 
Tiểu Thất kiêu ngạo ưỡn ngực khoe, “Một tay tôi làm hết đấy
Miếng đất bên trái này trồng bắp cải!”
 
Nghe nói không phải là hoa cỏ mà là rau xanh, Lâm Mộ Vân không khỏi im lặng, hắn chỉ chỉ khu vực bên phải, “Vậy bên này thì sao?”
 
“Bên này cũng là rau xanh!”
 
“Ở giữa cũng là rau luôn à?” Lâm Mộ Vân lau mồ hôi lạnh
 
Trần Dương Hi không nén được để lộ ra ánh mắt như nhìn kẻ thiểu năng, “Anh không thấy đường à
Giữa này chẳng phải lù lù cây xương rồi đây còn gì.”
 
Lâm Mộ Vân “...” Hắn có nhìn thấy, nhưng nơi đó chỉ có một chậu xương rồng nhỏ, vẫn còn khoảng trống xung quanh, mặc dù bị ai đó khinh bỉ nhưng Lâm Mộ Vân vẫn hỏi ra miệng nỗi tò mò của mình, “Vậy xung quanh chậu xương rồng để trống à?”
 
Kết quả là hắn lại tiếp tục nhận được ánh mắt dành cho kẻ thiểu năng, “Anh nghĩ gai xương rồng có đâm vào tay mình không?”
 
“Có chứ.” Lâm Mộ Vân đáp
 
“Vậy anh cho rằng xương rồng biết nhân từ, không đâm vào lá bắp cải chỉ vì nó xinh đẹp hơn à?” Tiểu Thất hỏi vặn lại hắn
 
Lâm Mộ Vân câm nín há hốc miệng “...” Hình như gần đây trạng thái tinh thần của Trần Dương Hi không tốt lắm, tại sao lại trở nên so đo hơn thua thế này
 
Bóng đêm mà Thư Liên chờ đợi cả ngày dài cuối cùng cũng buông xuống, cô ta trở về phòng mở camera giám sát, bắt đầu chờ đợi phản ứng của Trần Dương Hi
 
Tiểu Thất vui vẻ thu dọn lại ban công lần cuối, sau đó lấy giấy bút vẽ một tấm phù báo mộng, sau đó đưa cho quỷ lưỡi dài để nó ếm lên người vị khách quý nào đấy
Sau đó, y nghiêm túc nghiên cứu cách chơi đấu địa chủ, miễn cho sau này bại dưới tay quỷ đầu bẹp
 
Thư Liên không quan tâm đến tờ giấy mà Trần Dương Hi lấy ra ban đầu, cô ta chỉ chú ý đến chuyện Trần Dương Hi chơi trò đấu địa chủ một mình
Nếu một người quá nhàm chán làm thế để giết thời gian thì thôi, nhưng hết lần này đến lần khác một mình y lại như phân ra làm ba, còn chơi cực kì nhập tâm, có lúc hưng phấn bừng bừng lại có lúc nhăn mày sầu khổ
Hình ảnh ấy cứ cảm thấy quá mức kì quái
 
Cảnh tượng ấy không khỏi khiến Thư Liên nghĩ nhiều, đó chính là tung đoạn phim này lên mạng, có áp lực từ dư luận thì hình tượng của Trần Dương Hi sụp đổ càng nhanh
Nghĩ đến phản ứng của fan hâm mộ, bạn bè, thậm chí là người thân của Trần Dương Hi, Thư Liên không nhịn được kích động, nên biết, ở hiện thực có rất nhiều kẻ điên đều là do người xung quanh bức đến điên
 
Đến khi mọi người cảm thấy bạn điên rồi vậy thì chính là điên thật rồi, cho dù có gào thét hay giải thích cũng chỉ là bằng chứng chắc nịch hơn cho bệnh tình của bạn mà thôi
 
Nghĩ đến đó, bàn tay của Thư Liên dường như không chịu nghe lời cô ta nữa, nó tự động cắt ghép biên tập đoạn phim vừa ghi lại được
Không lâu sau, nhìn đoạn video đã cắt ghép xong, cô ta hưng phấn đến mức muốn động thủ, lần này Thư Liên không bàn bạc trước với Lâm Mộ Vân bởi vì cô ta cảm thấy hắn quá hiền lành, nếu không thì tại sao cô ta lại phải chờ tận ba năm nay, thậm chí ở sâu trong thâm tâm, sự tin tưởng mà Thư Liên dành cho hắn đã phai nhạt đi ít nhiều
 
Chuyển đoạn video vào một thư mục mới, nhìn tập tin, trái tim run rẩy của Thư Liên thôi thúc cô ta phải thu thập nhiều bằng chứng hơn nữa, cô ta cần nhiều hơn, liên tiếp gộp từng thứ từng thứ lại mới có sức thuyết phục để tạo sức ép
 
Thư Liên nhìn chằm chằm vào máy tính, không muốn bỏ qua bất kỳ hành động kỳ lạ nào của Trần Dương Hi, nhưng càng nhìn cô ta lại nhận ra màn hình có gì đó là lạ, không phải là thứ do máy quay ghi lại được mà dường như trên màn hình máy tính có một cái bóng mờ
 
Hình ảnh phản chiếu trên màn hình có đường nét mơ hồ, giống như là dáng người, Thư Liên còn tưởng rằng đó là vết bẩn trên màn hình nên đưa tay lau lau, nhưng không có tác dụng
Đúng lúc cô ta đang tự hỏi thì nhận ra rằng hình ảnh phản chiếu càng trở nên rõ ràng, đến khi Thư Liên nhận ra không phải cái bóng trở nên rõ ràng mà là càng ngày càng tiến đến gần
 
Thư Liên hét lên một tiếng, cô ta đóng sập máy tính, đột ngột quay đầu lại nhìn
 
Trong phòng ngủ không có gì cả, cứ như thể đó chỉ là ảo giác của riêng cô ta
Sau khi nhịp tim trở nên bình ổn lại như ban đầu, Thư Liên dùng hết can đảm nhìn vào màn hình máy tính lần nữa
 
Sau khi nhìn màn hình máy tính khởi động lại lần nữa, cái bóng mờ cũng đã biến mất, Thư Liên thở phào nghĩ có lẽ ban nãy là do hoa mắt
Cô ta bắt đầu dời lực chú ý lên đoạn ghi hình, chỉ là Trần Dương Hi cực kì kiên nhẫn một mình một phòng chơi đấu địa chủ đến tận mười giờ tối, sau đó rửa mặt đi ngủ
 
Thư Liên xoa cái cổ mòi nhừ, không khỏi thất vọng, nhưng không sao, cô ta đã có được thứ cần thiết rồi
Vừa xoay cổ, cô ta đột nhiên phát hiện ra trên màn hình lại có ánh sáng kì lạ nào đó phản chiếu vào, hình như cũng là một cái bóng nhưng lần này nó là một cái bóng thẳng dài như một dải lụa
 
Cô ta nghiêng máy tính mấy lần, lúc nhìn thấy lúc lại không, Thư Liên nghĩ có thể là do ánh đèn hắt lên nên mới biến thành như vậy
 
Còn hai tiếng nữa mới đến mười hai giờ, Thư Liên lên giường nằm nghỉ ngơi
 
Mà trong phòng ngủ của Thư Liên, quỷ lưỡi dài vò đầu không biết phải làm sao bởi vì người này không chịu ngủ, nó đâu có thể đưa phù báo mộng được đây
Suy nghĩ một hồi, nó quyết định đu trên đèn trần đợi người ta ngủ rồi tính tiếp
 
Có lẽ là vì đã được ở trong biệt thự, có lẽ là vì tấm nệm quá thoải mái nên Thư Liên vốn tính chờ đợi đến khuya thì không cẩn thận thiếp đi
Càng lạ hơn là cô ta biết được rằng mình đang nằm mơ, trong mơ, cô ta nằm trên giường mở mắt, sau đó một thi thể treo mình trên đèn trần mắt đối mắt với cô ta
 
Thi thể kia có một cái lưỡi dài đỏ tươi, nhìn thấy Thư Liên tỉnh giấc liền nhếch miệng cười một cái, sau đó chầm chậm bò xuống khỏi đèn trần, đứng trên giường
 
Thực hiện: Clitus x T Y T
Thư Liên nhận ra cô ta không thể động đậy, toàn bộ cơ thể chỉ còn mỗi đôi mắt có thể động nhưng cơ thể vẫn cảm nhận được chiếc nệm lún xuống khi thi thể kia rơi xuống giường mình, sau lưng Thư Liên ứa mồ hôi lạnh
 
Trước ánh nhìn chăm chú của Thư Liên, vật kia xoay người, nhét vật gì đó như một tờ giấy trắng vào dưới gối của cô ta
Sau khi nhét thứ đó vào xong, thi thể như hoàn thành nhiệm vụ, bay ra khỏi gian phòng
 
Một lát sau, Thư Liên ngồi dậy từ trên giường, cô ta thở hổn hển nhìn quanh
Đến lúc cô ta nhận ra có lẽ mình chỉ là đang gặp ác mộng mới đưa tay lau mồ hôi lạnh
Cô ta nhìn đồng hồ, nhận ra đã quá mười hai giờ nên vội vàng ngồi vào bàn mở máy tính, ngay lúc Thư Liên muốn điều chỉnh giờ xem trên màn hình thì bóng cái đèn trần phản chiếu trên màn hình đập vào mắt cô ta
 
Nhớ đến hình ảnh trong ác mộng, hình như cái thi thể treo trên đèn trần kia mặt hướng về phía bàn máy tính, lưỡi của nó dài như thế vừa vặn có thể hắt lên màn hình, thành một cái bóng dài thẳng đứng
 
Tay Thư Liên run lên, cô ta không ngừng thôi miên bản thân tất cả chỉ là do cô ta nghĩ nhiều, cô ta biết hôm nay không chỉ có tiếng bước chân nên vội vàng giữ vững tinh thần, chuẩn bị thưởng thức hình ảnh mà cô ta đã chờ mong từ lâu
 
Trên màn hình theo dõi, Trần Dương Hi nằm trên giường ngủ say, bên cạnh rõ ràng là Lâm Mộ Vân vẫn chưa ngủ, cảnh hai người nằm cạnh nhau khiến Thư Liên nghiến răng
 
Mười hai giờ, tiếng bước chân vang lên, đồng thời còn có cả tiếng ngáy nho nhỏ do Trần Dương Hi phát ra lúc ngủ
 
Lâm Mộ Vân “...” Sau đó mặc cho hắn lật người liên tục trên giường mười mấy phút, tư thế của Trần Dương Hi vẫn không đổi, vẫn dáng nằm ngay đơ tiêu chuẩn
 
Không còn cách nào khác, Lâm Mộ Vân bắt buộc phải đánh thức Trần Dương Hi, trong ánh mắt mơ màng ngái ngủ của y, hắn nói, “Dương Dương, anh hơi đau đầu, thuốc trong nhà chúng ta để ở đâu?”
 
“Đau đầu?” Tiểu Thất sờ lên trán Lâm Mộ Vân, “Hơi nóng, hay là anh ra ngoài chỗ đám rau kia để hạ nhiệt chút đi?”
 
Lâm Mộ Vân: “..
Không cần đâu, chỉ cần uống thuốc giảm đau là ổn thôi
Gần đây anh hơi mệt.”
 
Tiểu Thất dịu dàng hiểu chuyện ra hiệu không sao, đứng lên đi tìm thuốc, mở cửa phòng, lúc ra khỏi phòng còn theo bản năng nhìn lên tầng ba đang phát ra tiếng bước chân
 
Sau khi tìm thấy thuốc giảm đau, y muốn trở lại phòng ngủ thì đột nhiên nghe ra, ngoài tiếng bước chân còn có tiếng trẻ con cười lanh lảnh lúc có lúc không
Tiếng cười kia lúc to lúc nhỏ, lúc gần lúc xa, tựa như một giây sau sẽ từ tầng ba rơi xuống
 
Tiểu Thất nghi hoặc ngẩng đầu, nhưng mà bây giờ y đang đứng trước cửa phòng ngủ ở tầng hai nên không nhìn rõ tình huống trên tầng ba
 
Dưới ánh mắt mong chờ của Thư Liên, quả nhiên Trần Dương Hi quay người muốn đi lên tầng ba, nhưng một giây sau y lại bước về phía phòng ngủ
 
Cô ta nhìn Trần Dương Hi xông vào phòng ngủ, sau đó kéo cổ áo Lâm Mộ Vân chạy ngược ra ngoài, vừa chạy vừa hô, “Mộ Vân
Chúng ta có con rồi
Con đã biết cười, chắc mai là chạy lon ton được luôn đó!” Cũng không biết đó là con của bắp cải trắng hay là con của xương rồng cảnh, nếu là con của xương rồng thì hơi khó, nhỡ nó khóc thì làm sao ôm dỗ nó được đây
Nếu không thì để anh Bạch bế cũng được, quỷ không sợ gai đâm, hiện tại y chỉ hi vọng Lâm Mộ Vân có thể chấp nhận đứa trẻ đột ngột xuất hiện này
 
Lâm Mộ Vân không ngờ đến tình cảnh này “...” Đây là phản ứng của người bình thường khi nghe thấy tiếng trẻ con khóc vào nửa đêm sao
 
Ngay cả Thư Liên đang nhìn băng giám sát cũng !!
Trần Dương Hi đúng là vô sỉ, hóa ra còn muốn có đứa bé
Điên nặng rồi
 
Tiểu Thất kéo theo người ta xông lên tầng ba nhưng không nhìn thấy rau thành tinh, cũng không nhìn thấy xương rồng tinh, chỉ có quỷ anh trai ngồi xổm ở ban công tầng ba với mớ rau
 
Ở tầng ba thỉnh thoảng vang lên tiếng trẻ con khóc cũng đủ khiến Lâm Mộ Vân mặc dù biết là giả vẫn phải đổ mồ hôi lạnh, nhưng hắn vẫn phải giả bộ không có gì, giả bộ ra dáng vẻ mê man không hiểu: “Dương Dương, em đang nói gì vậy
Con gì cơ
Hay là em lại nghe nhầm tiếng gì nữa rồi?”
 
____ Truyện được edit và đăng tải miễn phí tại T Y T____
Trần Dương Hi cũng nghệt mặt ra, “Tôi nghe thấy tiếng trẻ con đang cười ngay ở tầng ba này nè.”
 
Lâm Mộ Vân dang tay ôm Trần Dương Hi vào lòng, “Dương Dương, ngày mai chúng ta vào bệnh viện một chuyến được không
Cứ coi như là kiểm tra sức khỏe tổng quát thôi, đã hơn nửa đêm rồi, nào có đứa trẻ cười vào giờ này.”
 
Nói xong, Lâm Mộ Vân cũng cứng đờ, hắn vừa nói gì cơ
Có tiếng trẻ con cười
Không đúng, rõ ràng bọn họ bố trí tiếng trẻ con khóc cơ mà
 
Trần Dương Hi im lặng hồi lâu mới gật đầu, nhẹ nhàng đáp: “Vâng.”
 
Cuối cùng Lâm Mộ Vân cũng đạt được mục đích để Trần Dương Hi đến bệnh viện khám, nhưng hắn lại không vui, hắn chọn tiếng khóc trẻ con khiến người nghe sợ hãi, sao vào tai người này lại biến thành tiếng cười rồi
 
Trước màn hình theo dõi, Thư Liên không nhạy cảm nhận ra sự khác biệt như Lâm Mộ Vân, cô ta vẫn chưa nhận ra tiếng khóc và tiếng cười khác nhau như thế nào, cô ta chỉ cắt video trong cơn giận, sau đó tắt máy đi ngủ
 
Ngay lúc cô ta mơ màng thiếp đi, tiếng điện thoại vang lên, là tin nhắn do Lâm Mộ Vân gửi đến
 
Vân: [Tiểu Thư, Trần Dương Hi nói cậu ta nghe thấy tiếng cười, nhưng rõ ràng chúng ta cài tiếng khóc mà, đoạn ghi âm này của em lấy ở đâu
Không xảy ra vấn đề gì chứ?]
 
Nhìn tin nhắn, trái tim Thư Liên giật bắn lên, nhưng cô ta nhanh chóng trả lời lại, [Có thể có vấn đề gì chứ, em tải từ trên mạng xuống thôi, chắc chắn là Trần Dương Hi có vấn đề!]
 
Nghĩ ngợi một lát, cô ta lại nhắn thêm: [Anh đừng suy nghĩ nhiều, mau đi nghỉ ngơi đi, gần đây anh cũng đã mệt nhiều rồi.]
 
Nhìn tin nhắn đáp trả, Lâm Mộ Vân thở ra một hơi, hắn chuẩn bị đi ngủ nhưng bây giờ chẳng những có tiếng bước chân mà còn có tiếng khóc khiến người ta sởn tóc gáy, càng khó chìm vào giấc ngủ
 
Cùng lúc đó, Thư Liên cũng chuẩn bị đi ngủ, cô ta vô ý đặt điện thoại dưới gối, nào ngờ đụng trúng thứ gì đó, hình như là một tờ giấy
 
Thư Liên không hiểu, vội vàng lôi thứ đó dưới gối ra, nhìn thấy vật cầm trên tay, cô ta cứng đờ, tại sao lại là thứ này, chính là thứ mà con quỷ thắt cổ kia đặt vào gối cô trong ác mộng
 
Một tiếng hét thảm vang lên trong biệt thự, hoàn toàn phá vỡ ban đêm yên tĩnh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
 
Quỷ lưỡi dài móc ra một tờ giấy ghi một phần đánh giá do chính tay Tiểu Thất viết, nó rất nghiêm túc điền vào chỗ trống
 
Đã nhận phù báo mộng
 
Địa điểm nhận: Phòng ngủ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
 
Người nhận: Con người
 
Phản ứng nhận: Cực kì ngạc nhiên
 
Đánh giá của shipper: Căn cứ vào phản ứng của người nhận để đưa ra phản hồi, cực kỳ hài lòng, sau đó nó còn cẩn thận tô màu cho năm ngôi sao ở bên dưới
Sau khi điền câu trả lời, quỷ lưỡi dài vui vẻ cầm tờ báo cáo đánh giá trở về giao nộp
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.