Lâm Mộ Vân vừa mới bắt đầu cảm thấy buồn ngủ, lại ngay lập tức bị tiếng hét hoảng sợ của Thư Liên đánh thức, hắn nhanh chóng ngồi dậy chạy như bay ra khỏi phòng, vừa mở cửa ra, cửa phòng đối diện cũng mở Vẻ mặt Thư Liên sợ hãi chạy ra ngoài, thậm chí còn suýt té ngã vì quá kinh hoảng, may thay, Lâm Mộ Vân đã nhanh tay nhanh mắt đỡ được cô ta "Sao vậy Sao vậy Lâm Mộ Vân đỡ Thư Liên đang run rẩy, nôn nóng hỏi Thư Liên run như cầy sấy, cất tiếng: "Lưỡi Giấy Có phản quang Có lưỡi Lâm Mộ Vân nghe xong cũng không hiểu gì, vô thức muốn đi vào phòng Thư Liên để xem xét, lại bị Thư Liên sợ hãi giữ chặt lại, hắn chỉ có thể trấn an Thư Liên hết lần này đến lần khác: "Không sao, không sao đâu.. "
Thế nhưng hiệu quả trấn an không tốt lắm, nhất là khi biệt thự vẫn còn văng vẳng tiếng bước chân lê lết và tiếng khóc chói tai của trẻ con Thư Liên vô thức bịt kín tai lại, lúc ở trong phòng cô ta không để ý, ra khỏi cửa cô ta mới nhận ra âm thanh đó đáng sợ đến nhường nào Khi hai người đang ôm nhau sưởi ấm, một bóng người nhẹ nhàng tới gần, ghé vào tai họ thì thầm: "Có chuyện gì thế Lại một tiếng hét chói tai nữa, Thư Liên bị dọa sợ đến mức suýt thì đứng dậy bỏ chạy, nhưng cô ta nhanh chóng hoàn hồn, bởi vì giọng nói này rất quen tai, khi nhìn kỹ lại thì chính là Trần Dương Hi Thư Liên suýt thì bị tức chết, trong tức khắc, ngay cả nỗi sợ hãi cũng phai nhạt đi rất nhiều Lâm Mộ Vân cũng bị Trần Dương Hi yên lặng không tiếng động làm giật mình, sau khi lấy lại tinh thần, hắn tựa như ý thức được hành vi ôm người bây giờ của mình không ổn lắm, nhưng lại không thể thoái thoác được, chỉ có thể giải thích: "Hình như Tiểu Thư gặp phải ác mộng, có hơi sợ hãi, Dương Dương em đừng nghĩ nhiều.”
Tiểu Thất liên tục gật đầu, ngoan ngoãn nói: “Tôi không nghĩ nhiều đâu, tôi thật sự không nghe thấy tiếng cười của trẻ con, cũng thật sự không nhìn thấy đứa bé mà hai người đang ôm trong lòng.”
Sau vài giây im lặng, hai tiếng hét chói tai vang lên, hai người kia nhanh chóng tách nhau ra Thư Liên và Lâm Mộ Vân vô thức đẩy đối phương ra, sau đó cả hai cùng ngã xuống đất, trong ánh mắt hiện vẻ hoảng sợ "Ồ, tôi thật sự không nhìn thấy mà, hai người đang trốn cái gì đấy Tiểu Thất nghi hoặc vò đầu Lâm Mộ Vân là người đầu tiên bình tĩnh lại, vừa đi đỡ Thư Liên vừa nói: "Dương Dương, em đừng gây chuyện nữa, em về phòng nghỉ ngơi trước đi Tiểu Thất ngoan ngoãn đang định gật đầu thì đã bị Thư Liên ngăn lại: "Đừng Có lẽ anh Trần có thiên phú, vừa lúc phòng tôi có chút kỳ quái, mong anh Trần có thể vào xem một chút Lâm Mộ Vân không khỏi nghi hoặc nhìn Thư Liên, nhưng ánh mắt Thư Liên lại kiên định, không còn cách nào nữa, Lâm Mộ Vân chỉ có thể cất tiếng: "Dương Dương, thế thì.. “Tôi về đây tôi về đây, không cần giục.” Tiểu Thất ngáp một cái, xoay người chuẩn bị trở về phòng ngủ Lâm Mộ Vân và Thư Liên đều không nói nên lời, cuối cùng Lâm Mộ Vân mặt dày mở miệng: "Không phải, Dương Dương, nếu không thì em vào phòng Tiểu Thư xem chút đi Trần Dương Hi dừng bước, quay đầu nhìn về phía Thư Liên: "Trong phòng có cái gì kỳ quái sao Nụ cười của Thư Liên cứng ngắc: "Tôi cũng không chắc, có lẽ anh Trần phải tự đi xem một chút rồi Trần Dương Hi nghe xong liền cúi đầu, hồi lâu sau mới gật đầu đồng ý, "Được rồi, nếu là Mộ Vân yêu cầu thì tôi sẽ vào xem vậy Nói xong, y liền nở một nụ cười ngoan ngoãn với Lâm Mộ Vân Trong khoảnh khắc ấy, Lâm Mộ Vân cảm giác trái tim mình như nhói lên một chút, hắn rõ ràng nhận ra được Thư Liên bị dọa sợ đến vậy thì trong phòng nhất định là có vấn đề, nhưng hắn vẫn bảo Trần Dương Hi đi vào kiểm tra Dưới cái nhìn chăm chú của hai người, Tiểu Thất bước vào phòng ngủ của Thư Liên, bởi vì vừa rồi Thư Liên chạy ra ngoài nên cửa không đóng kín mà chỉ đóng lại một phần, để lộ ra ánh sáng trong phòng ngủ qua khe cửa Tuy rằng Thư Liên không dám vào phòng lần nữa, nhưng vẫn muốn chiêm ngưỡng cảnh tượng Trần Dương Hi tiến vào phòng ngủ, vì thế cô ta gắt gao túm lấy Lâm Mộ Vân, hai người đứng ở phía sau Trần Dương Hi, nhìn toàn cảnh trước mắt Tựa như muốn khảo nghiệm trái tim của hai người, Trần Dương Hi giơ tay thong thả đẩy cửa phòng ngủ ra, khe hở càng lúc càng lớn, theo lý thì ánh đèn chiếu từ phòng ngủ ra sẽ ngày càng sáng hơn, nhưng theo một tràng tiếng két két vang lên, đèn trong biệt thự bắt đầu nhấp nháy lúc sáng lúc tối Bao trùm bởi BGM tiếng bước chân và tiếng trẻ con khóc, khung cảnh nhất thời vô cùng quỷ quái Tiếng hét của Thư Liên nghẹn lại trong cổ họng, cô ta như ngừng thở, rõ ràng là sợ chết khiếp, nhưng lại không chớp mắt nhìn chăm chú theo động tác của Trần Dương Hi Khi cánh cửa mở ra, tình hình trong phòng ngủ của Thư Liên dần dần rõ ràng hơn, sau khi cánh cửa được đẩy ra hoàn toàn, ánh đèn lập lòe càng lúc càng nhanh, Thư Liên kinh hoàng nhìn thấy dưới chùm đèn ở giữa phòng ngủ, có treo một người Ánh đèn lúc sáng lúc tối, bóng người treo lơ lửng kia cũng thoắt ẩn thoắt hiện Người đó có cái lưỡi rất dài, đôi mắt xanh trắng không chút tiêu cự đang nhìn chằm chằm vào cô ta Trong nỗi sợ hãi tột độ, Thư Liên mất đi năng lực phản ứng, hình ảnh đó làm đảo điên tam quan của cô ta, khiến cô ta mất hết khả năng phán đoán mọi việc Thế nhưng trong hoàn cảnh như vậy, Trần Dương Hi ở phía trước tựa như không nhìn thấy gì, đi vào vô cùng tự nhiên, hơn nữa còn đảo quanh phòng ngủ một vòng, sau đó thoải mái bước ra, "Trong phòng ngủ bình thường mà, đến một con gián cũng không có Thư Liên đã mất đi khả năng ngôn ngữ: !! Một lúc lâu sau, cô ta mới run rẩy khó khăn giơ tay lên, chỉ vào người đang treo cổ trong phòng nói: "Anh không thấy sao [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Anh không thấy sao Có một người bị treo ở đó Trần Dương Hi nhìn qua, sau đó lại quay đầu lại, "Cô nói gì thế Tôi có thấy gì đâu, có phải gần đây cô gặp áp lực quá lớn à Ngày mai có muốn đến bệnh viện cùng tôi không Thư Liên bị nghẹn, trực tiếp hôn mê bất tỉnh [Ồ, hình như cô ấy có vẻ sốt ruột nhỉ, chắc hẳn tối nay sẽ phải đến bệnh viện.] Tiểu Thất nói với 5000 [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Nhưng đợi một lúc lâu vẫn không thấy trả lời, Tiểu Thất nhịn không được hỏi lại: [Seri nhỏ, mày có đó không?]
[C.. co.. có đây!] Giọng nói của 5000 vang lên Tiểu Thất: [Oà, Seri nhỏ, mày nói lắp kìa.]
[Không không.. không.. không thể!]
Tiểu Thất: °▽° dường như đã phát hiện ra điều gì đó kỳ lạ mà thú vị: [Seri nhỏ, mày nhìn thấy cái gì rồi à Tao thực sự còn chẳng nhìn thấy lấy một con gián~]
[Không không không… không không… không…]
[Tao biết mà, không có gián ~ Giống như không có con quỷ nào khác trong phòng chúng ta ~~] Tiểu Thất vui sướng tiếp lời cuộc trò chuyện 5000: "..
Thực hiện: Clitus x T Y T
Một lúc sau, dù Tiểu Thất có chọc 5000 như thế nào thì nó cũng không có phản hồi, làm Tiểu Thất tự hỏi liệu có phải hệ thống bị chết máy hay không, haiz, thắp nến cho 6362, ít nhất vẫn còn tiếng nghiến răng chứng minh rằng nó vẫn tồn tại Đêm đó Lâm Mộ Vân nhất định không ngủ nổi nữa, nhanh chóng đưa Thư Liên đến bệnh viện, Trần Dương Hi đương nhiên cũng đi theo hắn Lâm Mộ Vân cũng không nhìn thấy gì ngoài ánh đèn nhấp nháy, chẳng lẽ dạo gần đây Thư Liên phải chịu áp lực tinh thần lớn đến vậy sao Sau khi khám xong, Thư Liên chỉ bị kinh sợ quá độ, sau khi hiểu rõ tình hình, bác sĩ cấp cứu đã uyển chuyển đề nghị ngày mai nên đến khoa tâm thần để kiểm tra thêm Tiểu Thất nghe xong liền vội vàng giơ tay: "Tiện thể cũng lấy số cho tôi nhé Bác sĩ: "…"
Lâm Mộ Vân vô cùng xấu hổ: ".. Ngày hôm sau, sau khi cẩn thận suy xét xong, Lâm Mộ Vân vẫn đăng ký cho Thư Liên và Trần Dương Hi đi khám tâm lí, thấy Thư Liên vẫn chưa tỉnh lại, hắn liền đưa tờ đăng ký cho Trần Dương Hi rồi đi ra ngoài mua bữa sáng
____ Truyện được edit và đăng tải miễn phí tại T Y T____
Tiểu Thất ngoan ngoãn tiễn Lâm Mộ Vân đi, sau đó phát ngốc ngồi trên giường bệnh, bác sĩ cấp cứu đi ngang qua thấy thế liền lắc đầu, thở dài rời đi, suy tư rằng kẻ có tiền cũng không dễ dàng gì, một người bình thường kéo theo hai người bị tâm thần Một lúc sau, Tiểu Thất đang phát ngốc đột nhiên sáng bừng mắt, y lấy điện thoại ra, chụp ảnh hai tờ giấy đăng ký, biên tập một đoạn văn rồi đăng lên mạng Chẳng bao lâu sai, phần lớn cư dân mạng vừa rời giường lúc sáng sớm đều nhìn thấy một bài đăng như vậy [Tôi và bà điên cùng đi đến khoa tâm thần của bệnh viện một ngày để đăng ký đi du lịch ~] Hình ảnh kèm theo là hai tấm phiếu đăng ký xếp chồng lên nhau, là kiểu mà vừa khéo có thể nhìn thấy tên Cư dân mạng: ???!! [Ha ha ha Đăng kí gì kì vậy!]
[Đã từng gặp qua người khoe xe hơi, khoe đồ ăn ngon, đến bệnh viện bán thảm, nhưng vẫn là lần đầu tiên thấy đi du lịch ở khoa tâm thần, ha ha ha!]
[Hi đại lại đột nhiên nảy ra ý tưởng đặc sắc gì à, tôi thừa nhận tôi đã bị cười nhạo!]
[Gần đây có phải Hi đại bị áp lực tinh thần hơi lớn không Vậy chúng tôi không giục anh cập nhật nữa, phải chú ý nghỉ ngơi nhé ~]
[Thư Liên này là ai Đôi bạn cùng tiến à?]
[……]
Các fan truyện tranh của Trần Dương Hi đã quen với mạch não nhảy loạn hàng ngày của Trần Dương Hi, ngoài việc cười ha ha ha, bọn họ cũng gửi lời thăm hỏi và quan tâm Đương nhiên, có người tinh mắt bắt đầu hỏi Thư Liên là ai Thư Liên lộ diện trước công chúng sớm hơn nhiều so với trong kế hoạch của Lâm Mộ Vân Chỉ là lúc này mọi người cũng không nhận ra vấn đề, ai biểu ba năm nay Trần Dương Hi và Lâm Mộ Vân vẫn luôn điên cuồng rải đường cơ chứ Thư Liên từ từ tỉnh lại, mở mắt ra liền thấy Trần Dương Hi đang ngồi bất động bên cạnh, nhìn chằm chằm cô ta, sau khi bị dọa sợ, cô ta không khỏi có chút nóng nảy: "Ai cho anh nhìn chằm chằm tôi "Mộ Vân cho Tiểu Thất ngoan ngoãn đáp lại, "Anh ấy bảo tôi để mắt đến cô, tôi hiểu mà, dù sao thì cô cũng chỉ mới bắt đầu bị bệnh thần kinh, còn chưa có kinh nghiệm gì, nơi này lại là bệnh viện, vạn nhất lại nhìn thấy cái gì kỳ quái thì không ổn lắm, đương nhiên, tôi vẫn không thấy gì cả.”
Thư Liên mới vừa tỉnh lại suýt chút nữa lại bị tức chết, bây giờ trời đã sáng, cũng không có nhạc nền quái dị, sau khi sợ hãi tan đi thì cũng là lúc cơn giận dữ mãnh liệt dâng trào: "Anh giả vờ cái gì Nhất định là anh cũng nhìn thấy Là anh bày trò quỷ đúng không Cái tờ giấy kia là do anh lén nhét dưới gối của tôi có đúng không “Không đúng.” Tiểu Thất vô cùng bình tĩnh "Chắc chắn là anh Tuy rằng không biết tối hôm qua Trần Dương Hi dùng thủ đoạn gì gây ra mọi chuyện, nhưng trong căn biệt thự đó, ngoại trừ Trần Dương Hi ra, những người khác đều không có động cơ làm như vậy “Không phải mà.” Tiểu Thất phản bác Cuộc cãi vã giữa hai người nhanh chóng thu hút các bác sĩ ở bên ngoài, trong đó có cả bác sĩ cấp cứu đang sắp tan sở, sau khi bác sĩ cấp cứu giải thích tình hình cơ bản cho mọi người xung quanh, liền quyết định để hai bác sĩ khỏe mạnh ở ngoài cửa, chờ người nhà trở về sẽ lập tức đưa hai người kia vào khoa tâm thần Vì thế khi Lâm Mộ Vân vội vàng quay lại, lập tức nhận được yêu cầu chuyển phòng bệnh, dưới sự tra hỏi giận dữ của Thư Liên và sự phản bác bình tĩnh của Tiểu Thất, hai người vui sướng được vào khoa tâm thần Chờ Thư Liên ngộ ra, cô ta mới phát hiện thế mà cô ta lại vào khoa tâm thần Các nhân viên y tế xung quanh nhìn cô ta bằng ánh mắt đặc biệt bao dung, điều này làm cô ta không thể chấp nhận nổi, vì vậy cô ta bắt đầu khóc lóc đòi Lâm Mộ Vân đưa cô ta đi Tình huống đêm qua quá kỳ quái, Lâm Mộ Vân không thể hiểu được, hắn chỉ có thể không ngừng an ủi Thư Liên: "Không sao, chúng ta đi kiểm tra một chút nhé [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] So với Thư Liên, Tiểu Thất bình tĩnh hơn rất nhiều, thậm chí còn đi theo Lâm Mộ Vân để cùng an ủi Thư Liên: “Ừ, đúng rồi, coi như kiểm tra sức khỏe thôi mà.”
Lâm Mộ Vân: “…” Mấy lời này nghe quen quen, hình như đêm qua hắn đã nói như vậy với Trần Dương Hi.