Rõ ràng tâm trạng của Thư Liên không được tốt như Tiểu Thất, nhưng mặc kệ cô ta có giải thích thế nào với người khác rằng đêm qua thật sự nhìn thấy quỷ thì cũng không ai tin, kể cả Lâm Mộ Vân vô cùng bao dung cô ta, thậm chí bác sĩ còn vì thế mà kiểm tra thêm hai lần Nhìn Thư Liên khóc lóc không ngừng muốn rời đi, lại nhìn Trần Dương Hi ngoan ngoãn ngồi bên kia ăn cháo, mọi người không khỏi cảm khái, đều là khoa tâm thần nhưng bệnh nhân vẫn có sự khác biệt Cuối cùng, Thư Liên đã hoàn thành tất cả các kiểm tra, đương nhiên, cùng tiến hành kiểm tra còn có Trần Dương Hi Kết quả khám sơ bộ của cả hai đều bình thường, chỉ có thể suy đoán gần đây đầu óc họ căng thẳng quá mức, không cần dùng thuốc, nhưng kiến nghị hai người nên được tư vấn tâm lý định kì Về phần báo cáo kiểm tra chi tiết hơn thì phải đợi thêm vài ngày nữa Lúc ba người ra khỏi bệnh viện đã là hơn bốn giờ chiều, Thư Liên trông có vẻ vô cùng mệt mỏi, cô ta cũng không cường điệu về sự việc quỷ quái mà cô ta gặp đêm trước nữa, chỉ dùng ánh mắt rất không hài lòng nhìn Lâm Mộ Vân, hiển nhiên vẫn còn tức giận vì Lâm Mộ Vân không tin cô ta Lâm Mộ Vân rất bất đắc dĩ, thực sự đêm qua hắn không nhìn thấy gì cả, hơn nữa, tình hình trong biệt thự gần đây đúng là hơi hỗn loạn, hắn còn sợ Thư Liên chịu không nổi sẽ xảy ra vấn đề So với hai người đang phiền muộn, Tiểu Thất lại rất vui vẻ vì y đã hoàn thành điểm cốt truyện thứ hai ‘đến bệnh viện kiểm tra’ dễ như trở bàn tay Thậm chí còn đích thân nam chính dẫn y đi, nữ chính làm bạn đồng hành, loại đãi ngộ này đối với thế thân mà nói hiển nhiên cũng không tệ Trong bầu không khí phức tạp, xe chạy về biệt thự, Thư Liên thở phào nhẹ nhõm xuống xe, nhưng khi nhìn căn biệt thự trước mặt cô ta lại có chút chần chờ, không biết mình còn dám đẩy cánh cửa phòng ngủ kia ra hay không "Đi thôi, đừng khách khí, cứ tự nhiên như ở nhà Phía sau, Trần Dương Hi nhiệt tình thúc giục Trong lúc nhất thời, cơn giận của Thư Liên xộc lên não, khi cô ta ý thức được thì mọi người đã vào biệt thự hết rồi, trong nháy mắt ấy, hai chân cô ta như nhũn ra, nhưng khi nghĩ đến Trần Dương Hi đang ở bên cạnh, cô ta đành sống chết cũng phải gắng gượng Trần Hoa đang chuẩn bị bữa tối, hiển nhiên bà ta đã nhận được thông báo chuẩn bị một bữa tối thịnh soạn, động thái lấy lòng rõ ràng của Lâm Mộ Vân làm lửa giận của Thư Liên giảm đi đôi chút, lăn lộn cả một ngày dài, cô ta cũng vô cùng mệt mỏi, muốn về phòng nghỉ ngơi trước, thế nhưng khi bước lên cầu thang lại cứng người một lúc Cô ta vẫn không có gan quay lại căn phòng đó, cảnh tượng đêm qua đã tạo thành chấn động quá lớn đến cô ta Thư Liên quay lại bên cạnh Lâm Mộ Vân, trong mắt hiện lên vẻ khẩn cầu đáng thương: “Mộ Vân, em không muốn ở trong căn phòng đó nữa.”
"Đừng lo, anh đã nhờ dì Trần dọn dẹp một căn phòng khác rồi Lâm Mộ Vân chỉ vào một căn phòng ngủ khác trên tầng hai, cách khá xa phòng Thư Liên ở Nhưng Thư Liên lại không hài lòng, cô ta đột nhiên quay sang Trần Dương Hi, "Anh Trần, buổi tối tôi có thể ở cùng anh được không Tôi thực sự rất sợ Lâm Mộ Vân nghe vậy thì vô cùng khẩn trương, hắn cau mày, cảm thấy Thư Liên gần đây càng ngày càng không nghe lời, thường xuyên làm gián đoạn kế hoạch của hắn, khiến hắn trở tay không kịp Hắn căng thẳng nhìn về phía Trần Dương Hi, sợ sẽ nhìn thấy ánh mắt nghi ngờ của Trần Dương Hi Trần Dương Hi lộ vẻ khó xử, "Cái này.. Không tiện lắm Khả năng cao là tối nay quỷ đầu bẹp sẽ quay lại báo tin, nếu phù báo mộng hiệu quả không tồi, phỏng chừng sẽ còn dư một ít linh lực "Xin anh đừng máu lạnh như thế, chỉ một đêm thôi mà, tôi có thể ngủ dưới đất Thư Liên vừa nói vừa đẩy Lâm Mộ Vân, ý bảo Lâm Mộ Vân nói đỡ cho cô ta Lâm Mộ Vân đau đầu không thôi, nhưng vẫn cất lời: “Sao có thể để con gái ngủ dưới đất được, Dương Dương, chúng ta…”
Trần Dương Hi gật đầu liên tục: "Ừ, sao có thể để con gái nằm sàn được, anh ngủ dưới đất đi, tôi và bà già ngủ trên giường Yên tâm, tôi ngủ rất thành thật, nằm bất động như một cái xác í, sẽ không làm phiền đến cô đâu Thư Liên: ?? Mô tả kiểu gì thế Hình như có chút sai sai Lâm Mộ Vân: ?? Tại sao đột nhiên lại cảm thấy mình hơi “xanh” Nhìn hai người đang ngơ ngác, Tiểu Thất tưởng rằng bọn họ không đồng ý, chỉ đành tiếc nuối xua tay: "Tôi đã tận lực rồi đó, nhưng vì Mộ Vân không đồng ý nên tôi cũng không.. [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] "Đồng ý Đồng ý Anh ấy đồng ý Thư Liên lập tức ngắt lời Trần Dương Hi, đêm nay, có đánh chết thì cô ta cũng không ở một mình đâu Dù sao Trần Dương Hi cũng là gay, không cần lo mình sẽ bị làm sao Lâm Mộ Vân thấy vậy cũng chỉ có thể bất đắc dĩ đồng ý, nhưng hắn luôn cảm thấy có gì đó quái quái Màn đêm buông xuống, ba người trong phòng ngủ thì có hai người đang xấu hổ, người duy nhất không xấu hổ đã thay xong đồ ngủ rồi ngả lưng xuống: “Tôi nằm im như xác chết rồi đó, bà già cứ tùy ý Thư Liên: ".. Một lúc sau, cuối cùng ba người cũng nằm xuống chuẩn bị đi ngủ, Lâm Mộ Vân nằm trên sàn, cảm nhận được sự ma quái của thế giới này, nhưng dù sao đã nhiều ngày hắn chưa được ngon giấc, hôm nay cuối cùng đã có thể nghỉ ngơi một chút Nửa đêm mười hai giờ, tiếng bước chân cùng với tiếng khóc yếu ớt vang lên, không khí quỷ dị lại lần nữa phiêu đãng Thư Liên trằn trọc mãi không ngủ được, vất vả lắm mới lim dim thì đột nhiên nghe thấy tiếng cửa mở, cô ta bực bội trở mình, nghĩ ngợi không biết là ai đi tiểu đêm Thế nhưng chờ một lát, cô ta không chờ được tiếng bước chân đi ra ngoài mà thay vào đó là tiếng bước chân đang đến gần Thư Liên: ???!! Trên trán cô ta bắt đầu rịn mồ hôi, lặng lẽ quay đầu nhìn về phía cửa phòng, lại kinh hãi khi nhìn thấy bóng dáng của một thiếu niên, đáng sợ nhất chính là đầu người kia rõ ràng đã bị bẹp hơn phân nửa, mắt vẫn đang không ngừng chảy máu Thứ đó đang từng bước đến gần, mục tiêu là giường lớn Thứ đó cuối cùng cũng đứng ở cuối giường, nhìn vào đầu giường bằng đôi mắt vô hồn vẫn đang chảy nước mắt máu, như thể chỉ cần cô ta hơi thả lỏng là sẽ lao tới đây Không chỉ vậy, tiếng bước chân trên lầu cứ đi qua đi lại, tiếng khóc của trẻ con cứ như in sâu vào đầu cô ta, người sống bên cạnh vốn có thể cho cô ta dũng khí lại đang nằm thẳng cẳng như một cái xác, thậm chí cả tiếng thở cũng gần như không nghe thấy Thư Liên muốn gọi người, lại phát hiện ra mình không thể phát ra âm thanh, cô ta hơi vùng vẫy muốn lăn xuống giường, nhưng cơ thể lại cứng ngắc, chỉ có thể làm mấy động tác nhỏ Càng không ổn là động tác của cô ta đã thu hút sự chú ý của thứ đó, sau đó cô ta kinh hoàng nhìn chăm chú, cổ của thứ đó bắt đầu dài ra như một con rắn, còn đầu thì không ngừng hướng về phía cô ta Không biết từ khi nào, trên mặt Thư Liên đã đổ đầy mồ hôi lạnh, nước mắt nước mũi tèm nhem, đầu của thứ đó đối mắt với cô ta Lúc này Thư Liên mới ý thức được trải nghiệm tối qua chưa là cái thá gì cả Cảnh tượng lúc này phải nói là vô cùng khủng khiếp [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Khi cái đầu bị bẹp kia gần như dán lên mặt Thư Liên, cô ta đã thành công ngất đi trong im lặng Đêm nay không hề yên tĩnh, người trên sàn ngáy vang trời, người trên giường hôn mê bất tỉnh, người còn lại thì ngủ thẳng cẳng như xác chết Ngày hôm sau, khi đồng hồ sinh học của Tiểu Thất còn chưa tỉnh dậy, y đã bị tiếng khóc lóc la hét của Thư Liên đánh thức, y mê man mở mắt ra, đúng lúc nhìn thấy Thư Liên vừa lăn vừa bò xuống khỏi giường, sau đó bò đến góc tường gần nhất thì mới co rúm lại, vừa khóc vừa kêu: "Có quỷ Có quỷ Tối hôm qua có một con quỷ đầu bẹp Cổ nó dài lắm Nó nhìn chằm chằm vào tôi Hu hu hu.. Tôi phải về nhà Tôi phải về nhà!”
Hiển nhiên Lâm Mộ Vân cũng bị đánh thức, đương nhiên không hiểu Thư Liên đang nói cái gì, chỉ có thể đi tới an ủi, nói thật, đêm qua hắn ngủ ngon lắm, nếu không bị đánh thức thì càng thoải mái hơn: "Tiểu Thư, em gặp ác mộng à Nghe vậy, Thư Liên cũng có chút chần chờ, lần này không giống lần trước, không để lại cái gì, chẳng lẽ cô ta thật sự gặp ác mộng sao Lúc này Tiểu Thất cũng bò dậy, thế nhưng ánh mắt y lại lướt qua tấm chăn của Thư Liên, không khỏi cào cào đầu: “Ối, bà già, sao chăn và chỗ giường của cô lại ướt thế này?” Chẳng lẽ đêm qua quỷ đầu bẹp về tưới nước cho bà già Nghe vậy, Thư Liên và Lâm Mộ Vân cũng dời mắt về phía tấm đệm, bên trên có vết nước nửa khô hiện lên rõ ràng Mặt Thư Liên lập tức đỏ bừng, cô ta cũng không màng xấu hổ mà bật khóc chạy như bay ra khỏi phòng Lâm Mộ Vân ngây người tại chỗ, từ nhỏ đã được giáo dục tốt khiến hắn không biết phải phản ứng thế nào trước tình huống người trưởng thành đái dầm này
Thực hiện: Clitus x T Y T
[Seri nhỏ, sao nữ chính lại bỏ chạy?]
5000: ".. Đây đại khái là nữ chính thảm nhất mà nó từng thấy Thư Liên bị mất mặt đến chết, suốt buổi sáng trốn trong phòng cho khách một mình, dù có gọi thế nào cũng không chịu mở cửa, mãi đến giữa trưa mới lặng lẽ đi ra Cô ta chỉnh trang lại bản thân cho tốt, lấy hết can đảm quay về căn phòng ban đầu để lấy hành lý rồi đi luôn, cô ta đã chịu đủ rồi Nhưng khi nghe thấy tầng một truyền đến tiếng nói, cô ta vô thức liếc nhìn, phát hiện lầu dưới có người lạ, là một cặp vợ chồng Hai người ăn mặc chỉnh tề, mỗi cái khoát tay nhấc chân đều mang khí chất, hiển nhiên không phải người bình thường Người ở dưới tầng một quả thực không hề đơn giản, Lâm Mộ Vân phải đích thân tiếp đón Đôi vợ chồng này không phải là đại gia trong giới kinh doanh nhưng lại là những nhân vật có tiếng trong giới nghiên cứu khoa học, những đóng góp của họ đã mang lại cho họ vị thế không thể lay chuyển mà không tiền nào mua nổi Một người không liên quan như vậy lại đột nhiên đến đây, Lâm Mộ Vân cũng không hiểu ra sao Thế nhưng hắn vẫn đón tiếp nồng nhiệt, nhưng đáng tiếc, sự chú ý của đôi vợ chồng lại không phải hắn Người đàn ông nói: "Anh Lâm, xin hỏi cậu Trần Trần Dương Hi có ở đây không Chúng tôi muốn đích thân cảm ơn cậu ấy Lâm Mộ Vân càng thêm nghi hoặc, nhưng vẫn mỉm cười gật đầu, ra hiệu cho Trần Hoa bên cạnh lên lầu gọi người Thư Liên vốn muốn lặng lẽ trở về phòng ngủ, nghe thấy lời này cũng dừng bước Rất nhanh, Tiểu Thất đã đi xuống lầu, trên tay còn bưng một chậu cải thìa, Lâm Mộ Vân đột nhiên cảm thấy xấu hổ, sợ Trần Dương Hi lại làm ra chuyện gì kỳ quái Nhưng ngoài việc bưng chậu cải thìa ra, Trần Dương Hi cũng không hề hành xử kì lạ, chào hỏi vợ chồng nhà họ Cao đến thăm khá bình thường Cao Nghiêm nhìn thấy Trần Dương Hi thì trong mắt dao động, tựa như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ đứng dậy cúi đầu với Trần Dương Hi: "Cảm ơn cậu Vợ của Cao Nghiêm, Phỉ Dư Niên, cũng chính là mẹ của quỷ đầu bẹp, không khỏi rơi nước mắt, suýt thì bật khóc thành tiếng: "Tôi có thể ôm cậu không "Được Tiểu Thất đặt cải thìa xuống, chủ động tiến lên, trong lúc người phụ nữ ôm lấy y, y nhanh chóng kéo con quỷ đầu bẹp đang khóc hu hu đến bên cạnh Khi ôm người đó vào trong ngực, cơ thể Phỉ Dư Niên chấn động dữ dội, rõ ràng là cùng một cơ thể, nhưng trong khoảnh khắc ấy, bà cảm nhận được sự khác biệt, nhất là khi bên tai truyền đến giọng nói khàn khàn quen thuộc đang gọi một tiếng ‘mẹ’, nước mắt Phỉ Dư Niên trào ra nhưng lại không thể phát ra âm thanh nào, chỉ có thể ôm chặt người vào lòng Cách một cơ thể xa lạ, hai người đã xa cách nhiều năm cuối cùng đã được ôm lấy nhau, cả hai đều biết rằng sau cái ôm ngắn ngủi này, họ sẽ vĩnh viễn chia lìa Cao Nghiêm ở bên cạnh cũng đỏ cả mắt, tay không ngừng run rẩy, tựa như nhận ra điều gì, nhưng lại để lại cơ hội được đoàn tụ cho vợ và con Lâm Mộ Vân và Thư Liên đang ở tầng hai đều mờ mịt nhìn hai người ôm nhau khóc, nếu không phải họ biết mẹ của Trần Dương Hi là người khác, bọn họ sẽ tưởng tượng ra một màn kịch hai mẹ con nhận nhau sướt mướt Dường như thật lâu sau, Phỉ Dư Niên mới buông người trong ngực ra, bà ấy lau nước mắt trên khuôn mặt xa lạ ấy, sau đó mới lưu luyến buông tay, nhẹ giọng nói lời cảm ơn Xem ra vợ chồng nhà họ Cao thực sự chỉ đến để cảm ơn, nhưng trước khi rời đi, họ để lại thông tin liên lạc cho Trần Dương Hi, nói rằng sau này nếu Trần Dương Hi gặp khó khăn gì thì có thể tới tìm bọn họ Tiểu Thất ngoan ngoãn gật đầu, đưa lại chậu cải thìa coi như đáp lễ: “Cái này cho hai người, để ở trong phòng ngủ, không cần tưới nước.”
____ Truyện được edit và đăng tải miễn phí tại T Y T____
Đôi vợ chồng vô cùng vui vẻ nhận quà, ôm cải thìa như ôm một hũ châu báu, liên tục nói lời cảm ơn rồi mới rời đi Hai vợ chồng nhà họ Cao rời đi đã lâu, biệt thự vẫn duy trì sự yên tĩnh, ba người còn lại trong biệt thự gần như chết lặng trước màn kịch vừa rồi, bọn họ thậm chí còn nghi ngờ liệu có phải họ bị mất trí nhớ hay không, đã bỏ lỡ tình tiết quan trọng gì rồi, bằng không sao họ lại xem không hiểu Một tiếng thở dài nhẹ nhàng vang lên, ngay sau đó là giọng nói đầy tiếc nuối của Trần Dương Hi: "Cải thìa nhỏ đáng yêu của tôi bị người ta nhận nuôi rồi, cũng không biết nó có đói không, có khát không, có nóng không, có cần đến tủ lạnh để bình tĩnh một chút hay không Ba người: ".. Chỉ sợ cặp vợ chồng IQ cao kia cũng bị bệnh tâm thần Tuy nhiên, nghi vấn của ba người không kéo dài lâu, một tin tức nhanh chóng lan truyền trên mạng, nhân vật chính là vợ chồng Cao vừa rời đi cách đây không lâu, hai vợ chồng họ đã tìm thấy hài cốt của đứa con trai đã mất tích 20 năm, đó là một thiếu niên đã từng được gọi là thiên tài Khi mọi người phỏng vấn họ về việc tìm thấy thi thể con mình như thế nào, cặp vợ chồng đã tỏ lòng biết ơn với chủ nhân của chậu cải thìa, nói rằng con trai họ đã mượn sự giúp đỡ của người khác để báo mộng cho họ, dẫn họ đến vị trí của thi thể Đối với kết quả này, đương nhiên trên mạng đã dậy sóng, cặp vợ chồng có thân phận như vậy chắc chắn sẽ coi thường việc nói dối, nhưng lời giải thích này thực sự rất khó làm người ta chấp nhận Nhiều suy đoán và lập luận khác nhau lần lượt xuất hiện, không ít người thậm chí còn bắt đầu truy tìm chủ nhân của chậu cải thìa kia, hy vọng có thể coi đây là điểm đột phá để hiểu rõ chân tướng sự việc Nhìn thấy tin tức như vậy, Lâm Mộ Vân và Thư Liên đều sửng sốt, bọn họ nhận ra chậu cải thìa kia, nhưng chính vì nhận ra nên mới thấy kì dị Lại nghĩ đến cái phù báo mộng mà Trần Dương Hi từng nhắc đến trước đó, chẳng lẽ tất cả đều là sự thật "Trên thế giới này làm gì có quỷ Lẽ nào cậu ta vừa khéo biết được nơi chôn cất hài cốt Lâm Mộ Vân từ nhỏ đã được giáo dục nên hắn không tin vào chuyện này Thư Liên không nói gì, trải qua hai đêm quỷ quái, cô ta đã bắt đầu dao động, tuy nhiên, dù trên đời này có quỷ hay không, cô ta cũng có cách giải quyết Trần Dương Hi Vừa khéo, ở cả hai khía cạnh, cô ta đều có điều kiện để thực hiện Nếu không có quỷ, cô ta sẽ khiến Trần Dương Hi thân bại danh liệt, hoàn toàn trở thành tên bệnh tâm thần trong miệng người đời, nếu có quỷ, thì người phụ nữ đó nhất định là một con lệ quỷ khó giải quyết, Trần Dương Hi dù không chết cũng sẽ bị thương Nhưng trước đó, cô ta lại nghĩ tới một điều khác, nếu Trần Dương Hi thật sự có thể báo mộng, vậy liệu cơn ác mộng hai đêm liên tiếp của cô ta liền có lời giải thích rồi Nghĩ tới đây, Thư Liên lập tức siết chặt nắm đấm, đừng trách cô ta tàn nhẫn, là Trần Dương Hi làm cô ta mất hết mặt mũi trước Tiểu Thất đang dạy quỷ đầu bẹp chăm sóc cải thìa nhỏ, bỗng y nặng nề hắt xì một cái Quỷ đầu bẹp quan tâm hỏi: “Ông chủ bị cảm à?”
“Không.” Vẻ mặt Tiểu Thất trầm tư, sau đó bấm ngón tay tính toán: “Chắc chắn là có phân bón đang nhớ nhung ta!”
Hiển nhiên quỷ đầu bẹp không hiểu, nhưng điều này cũng không ngăn cản nó sùng bái: "Ông chủ còn biết xem bói cơ à Tiểu Thất dịu dàng cười: "Đúng, ta đã tính ra ngươi cần phải làm việc cho ta một trăm năm mới có thể kiếm lại được bồn cải thìa đó Quỷ đầu bẹp nghe vậy thì bất mãn: “Một trăm năm?”
Tiểu Thất gật đầu, nhẹ nhàng nhếch miệng cười: “Chính xác.”
"Cho tôi thêm một trăm năm nữa Tôi muốn làm công cho ông chủ hai trăm năm Quỷ đầu bẹp la lớn Tiểu Thất: ⊙ω⊙
Con quỷ lưỡi dài đã móc bỏng ngô ra: “…” Dường như đã hiểu, cùng là quỷ, tại sao quỷ khác thì đã bắt đầu trồng cải thìa, mà nó lại chỉ có thể đi chuyển phát nhanh Nó hung hăng nhồi một đống bỏng ngô vào miệng Khốc liệt Quá khốc liệt!